Cỡ chữ: Vừa | Lớn | Lớn hơn

Thái Thăng Long , thơ

Thái Thăng Long

 

Giọt nước mắt

hai thế kỷ

 

Cha chờ hai thế kỷ

Gió thổi trắng bàn tay

Mẹ chờ hai thế kỷ

Vẫn tường đất bủa vây

 

Ta chờ hai thế kỷ

Mắt trống vắng với đời

Con ngóng hai thế kỷ

Phập phồng bước trong mây

 

Nước mắt rơi xa ngái

Vời vợi những khát mòn

Con đường đây mất lối

Cỏ hoang và mù sương

 

Nước mắt ai chảy ngược

Thác lũ từ đầu nguồn

Trăm năm tạc bia đá

Nỗi buồn ở trên non.

 

7-2007

 

Hãy cứ chờ

 

Hãy cứ chờ mùa thu bạn ạ

Và chờ xem

Gió trong trẻo ùa về

Lá vàng rụng

Giữa trưa nắng nhẹ

Vòng tròn quay

Trời đất cứ si mê

 

Hãy cứ chờ mùa thu em ạ

Dẫu mấy mươi năm ta vẫn cứ chờ

 

Mỏi mệt lắm

Bơ vơ như ngọn cỏ

Gió rừng hoang

Rít đến bao giờ?

 

Hãy cứ chờ mùa thu bạn ạ

Tóc ngày xưa giờ đã trắng cả đầu

Sách không chữ

Và dòng sông chảy ngược

Trái tim ai đau

Và lại bắt đầu…

 

8-2007

 

Chiều nghìn năm

trong mắt…

 

 

Chiều nghìn năm trong mắt

Bừng nở một cánh hoa

Gió nghìn năm phiêu lãng

Quay về bên mái nhà…

 

Núi nghìn năm vẫn núi

Rừng nghìn năm sương dày

Tiền kiếp ai trở lại?

Áo Hoàng bào về đây.

 

Chiều nghìn năm trong mắt

Mây bay, mây trắng bay

Vẫn hồn sông thuở ấy

Vẫn biển kia sóng đầy.

 

Người mong người mãi đợi

Nghìn năm sáng con đường…

Rồng bay lên trời rộng

Bóng người trong đêm sương.

 

Ta đợi nghìn năm ấy

Cháy chiều trong mắt ai?

Ta đợi nghìn năm ấy

Quên đi những đêm dài…

 

Cuối năm 2006

 

Thái Thăng Long là một nhà thơ có tâm hồn hồn nhiên trong trẻo, một nhân cách tử tế, bây giờ anh đã vào tuổi 60, nhưng vẫn mang dáng dấp một thư sinh Hà thành. Anh là người có cá tính mạnh, nhưng hồn nhiên. Không biết do duyên nghiệp nào sô phận tôi đã gắn bó với anh, bởi đã có cái khoảng thời gian 10 năm vào đời đầy hoài bão, tôi được ở cùng anh tại khu tập thể Viện Công Nghiệp Dược, chị nhà là một dược sĩ, cán bộ tổ chức của Viện, còn tôi vừa ra trường được về phòng Nghiên cứu các hợp chất thiên nhiên. Tôi thường viết, Nhà thơ Anh Thơ là người mở cánh cửa văn chương cho tôi, nhưng người làm tôi, một thằng làm công việc nghiên cứu khoa học, lại chú ý đến thơ, chính là anh Thái Thăng Long. Hồi ấy còn rất trẻ, chưa vợ con, tối ngày tôi xuống căn hộ của anh, anh chỉ hơn tôi dăm tuổi, nhưng lại ở lứa những nhà thơ rất tiêu biểu của cuộc kháng chiến nên tôi đã được gặp họ ở nhà anh như: Nguyễn Đức Mậu, Văn Lê;  Nguyễn Duy; Trần Mạnh Hảo; Nguyễn Thụy Kha, … Lúc đó, tất cả đều không biết tôi là ai.

 

Tôi làm nghiên cứu nên trong sáng tác tôi cũng có cái tính cụ thể hóa, từ cấu tứ cho đến những thao tác biến đổi ngôn ngữ, cảm xúc dù bay bổng cũng không ra ngoài không gian tư duy; còn Thái Thăng Long, ở những tập thơ trước đây, anh sáng tác nghiêng nhiều về phía cảm xúc, thơ anh bảng lảng, có khi phi logic, điều này cũng làm nên nét riêng của anh, nhưng bảo nhớ câu nào, bài nào của anh thì rất khó; có điều chính vậy thơ anh lại có chất âm nhạc, nên Nhạc sĩ Phú Quang, bạn anh, đã chắp cánh cho thơ anh bay vào khoảng trời mênh mông . Nhưng đến tập thơ “Đồng hành thế kỷ” mà anh vừa tặng, anh đã làm tôi bất ngờ, phải chăng tuổi tác hay chính những bài toán của cuộc đời đã làm chín sự suy tư trong thơ anh?

 

Một lần tôi đã viết: “Nền kinh tế ở ta đang phát triển nhanh, nhưng chưa bền vững, còn tụt hậu và đặc biệt còn hai quốc nạn lớn là tham nhũng và lãng phí. Trên diễn đàn…đã có những ý cho rằng, không phải chỉ do sự thoái hóa của cán bộ mà còn có phần do chính cái cơ chế xã hội có những điểm chưa phù hợp” (Về những sự sai trái không giới hạn,vanvn.net, (3/7/2009 8:38:28 AM).

 

Bằng một công cụ khác, Thái Thăng Long cũng đã thể hiện cái điều trăn trở ấy, đó chính là thơ ca.  (ĐÔNG LA)