Cỡ chữ: Vừa | Lớn | Lớn hơn

Tập thơ NGAN NGÁT MÙA XƯA –Trịnh Bửu Hoài

Trinh Bửu Hoài

NGAN NGÁT MÙA XƯA

 

Em xa rồi

Ơi hạt nắng mùa đông

Anh ở lại

Hóa sương trong vườn mộng

Lá vàng bay

Bâng khuâng chiều ảo vọng

Nhánh mai vàng

Chợt nở ở bên sông

Anh bây giờ

Gởi hồn qua sông rộng

Mơ cùng ai

Vui vũ khúc giao mùa

Em để lại

Chỉ một làn hương mỏng

Mà lòng anh

Ngan ngát những mùa xưa !

 

Sơn nỮ

 

Mắt em là rượu cẩm

Cho môi say sắc đào

Anh mang hồn núi thẳm

Qua bờ sương chiêm bao

           

Chạm khẽ bàn tay ấm

Lòng rung đến ngàn sau

Đường đời anh muôn dặm

Em trở về rẻo cao

Hai phương trời quan tái

Biết bao giờ gặp nhau

Đêm đồng bằng khắc khoải

Nhớ  núi nhìn trăng sao

           

Anh trông về nơi ấy

Mây bay trắng lưng trời

Núi cao đâu không thấy

Lạnh lùng hạt sương rơi

Em có ngồi như đá

Hồn gởi tận đâu đâu

Đời người như cánh lá

Xanh mãi cội tình đầu

 

Em như rừng như suối

Anh như gần như xa

Em như đèo như núi

Anh một lần đi qua

 

Anh có còn trở lại

Rừng già lá hoá sương

Em hồn nhiên mãi mãi

Nghìn năm chờ trong sương.

 

Tam Đảo 9. 3. 2004

 

TỪ BAO GIỜ

 

Từ bao giờ

Anh đã nhớ em

Có phải

Từ nghìn mùa trăng nở

Có phải

Từ đêm nghe tiếng thở

Ru anh

Giấc ngủ ngọt mềm

Từ bao giờ

Anh đã cùng em

Đi trên trăm năm

Để về vô tận

Dù ta có

Một đời rất ngắn

Nhưng tình yêu

Đâu phải chỉ một đời

 

Từ bao giờ

Anh đã vì em

Bỏ tất cả

Những niềm vui riêng lẻ

Để có những đêm dài

Quạnh quẽ

Anh chiêm bao

Nghe tóc ấm vai mình

Từ bao giờ

Anh đã yêu em

Có phải

Từ bàn tay mềm mại

Có phải

Từ bờ môi vụng dại

Hay chỉ ánh mắt nhìn

Chín cả hồn nhau !

 

THU TÀN

 

Đầu cành một mảnh trăng hư

Lá chưa rụng hết mà thu đã tàn

Người đi vào cõi sương tan

Chỉ còn ta với gió ngàn ru nhau...

 

MÊ KHÚC TRĂNG

 

Khi anh bên em dù trăng kiệt cùng bóng tối

Hai mảnh hồn vẫn rực sáng trong nhau

Khi anh xa em dẫu trăng tròn vời vợi

Hai phương trời mù mịt khói chiêm bao.

 

N H Ớ   B Ạ N

nhớ Phạm Thường Gia

 

Bạn cùng ta ngược dòng lên Tứ  Sở

Chiều cuối đông lau trắng quét ngang trời

Ngã ba sông mây che đầu sóng vỗ

Xuồng như cánh lá bập bềnh trôi

Trời cao rộng người thì bé nhỏ

Đời trăm năm chỉ chớp mắt mà thôi

Bạn đăm chiêu dấu hằn khắc khổ

Nhân gian đông tri kỉ có bao người

Nơi quạnh vắng nỗi buồn lan ngọn cỏ

Lại thấy lòng đôi chút thảnh thơi

Bạn theo ta bồn chồn xa thành phố

Giữa thiên nhiên thơ rượu bỗng ngọt ngào

Uống hết hoàng hôn trăng lại tỏ

Đáy ly sóng bạc ướt môi nhau

Cùng ngư dân quây quần trên xuồng nhỏ

Chén thâm tình man mác dưới trăng sao

Nào biết xuân về hoa có nở

Cá nướng trui rượu đế chẳng lưng bầu

Ai nói cuộc đời là quán trọ

Bạn làm người khách tận nghìn sau

Bạn cùng ta ngược dòng lên biên giới

Chân mây heo hút bóng chiều rơi

Bạn chợt hỏi ta từ đâu tới

Một cõi nhân sinh lắm khóc cười

Mai ra đi biết còn ai tiếc nuối

Sao bây giờ mê mải cuộc chơi

Có đứng ngắm núi cao vòi vọi

Mới thấy lòng rộng tựa trùng khơi

Đêm nay giữa trời quê sương khói

Kiếp tằm bạn phải nhả tơ thôi

 

Bạn bỏ ta về nơi dịu vợi

Biết có còn thơ rượu để mà hư…

 

VÀ MÃI MÃI BÊN ANH

 

Em bên anh

Mà như ngôi sao xa

Chút mộng mị

Cho đêm huyễn hoặc

Ta có cả đời

Nhưng yêu trong khoảnh khắc

Ta có cả người

Nhưng thương một ánh mắt mà thôi !

Em bên anh

Giơ tay là chạm được người

Sao muốn nén trăm năm

Vao một đêm sâu lắng

Muốn cõi phù du

Oằn đôi vai nặng

Muốn đau thương

Là thú của riêng mình

 

Em bên anh

Chợt sợ bình minh

Sợ cả tiếng chim

Gọi mặt trời thức dậy

Ta muốn trần gian

Là đêm đen mãi mãi

Chỉ một mình em

Rực sáng cõi đời anh

Em bên anh

Không còn thời gian

Chỉ có nhịp trái tim

Lắng vào nhau thân ái

Nếu kiếp sau

Làm người trở lại

Em bên anh

Và mãi mãi bên anh.

 

XA NÚI

 

Ta đi, thôi núi đừng theo nữa

Dù xa là mất ở muôn trùng

Núi không nói, nhưng lòng ta hiểu

Đời trăm năm biết mấy tương phùng !

 

VÀ NGÀY VÀ THÁNG VÀ NĂM

01.01.01

 

Đưa tay

Xô cánh cửa đời

Mở ra thế kỉ

Ai người trăm năm

Tìm hạnh phúc

Trong gian truân

Đã đi

Không thể dừng chân

Dẫu rằng

Đường xa

Núi cách

Sông ngăn !

 

02.02.02

 

Thứ hai

Ngày hai

Tháng hai

Năm hai nửa kiếp người

Phai vì đời

Cũng là

Nửa giấc mộng thôi

Nhưng là

Một cuộc rong chơi

Thật tình

Bây giờ

Mình với bóng mình !

03.03.03

 

Và ngày

Và tháng

Và năm

Mới gần gũi đó

Xa xăm mất rồi

Chí cao

Như núi bên trời

Ước mơ

Như gió

Thổi ngời chân mây

Tiếc rằng

Diều có bấy dây !

04.04.04

 

Thuở nào

Chớp mắt không hay

Xòe tay

Chỉ thấy bóng

Ngày ấu thơ

Giật mình

Cứ tưởng là mơ

Con sông chợt rộng

Con đò chợt xa

Tìm đâu

Dòng nước

Trôi qua !

 

GẶP GỠ ĐẤT PHƯƠNG NAM

 

Anh và em hóa thân vào Đất Phương Nam

Nơi nối lại hồn thiêng bao miền đất nước

Từ Tây nguyên qua đồng bằng, rừng đước

Cá nướng trui gặp bún Huế, rượu cần

 

Đêm Đầm Sen lấp lánh hoa đăng

Tháp mười lung linh, cầu treo rực sáng

Em nắm tay anh giữa sóng người lãng mạn

Có biết nơi này một thuở hoang vu

Cha ông mình đội nắng dầm mưa

Dòng người ngày xưa đi mở đất

Những hạt lúa một thời giấu mặt

Nay oằn bông bát ngát đồng bằng

 

Hoa trái miệt vườn khẳm xuồng dọc đò ngang

Tha thiết quá bài ca Tình Anh Bán Chiếu

Bên tiếng còng chiêng cô gái múa nhịp

                                                    nhàng yểu điệu

Bâng khuâng hương sắc núi rừng

Anh và em chìm giữa Đất Phương Nam

Dòng người hôm nay đi mở hội

Đổi bao máu xương cho mùa hoa nở

Cho đôi ta đẹp bóng giữa đêm này.

Liên hoan du lịch Gặp gỡ Đất Phương Nam,

Đầm Sen 21.12.1999

 

QUÁN VEN SÔNG

tặng Triệu Từ Truyền, Phù Sa Lộc,  Lê Đình Bích, Hồ Tấn Đạt và... Hiền

 

Đêm Cần Thơ

Con nước đợi mùa trăng

Ta đợi em

Dù với em không hẹn

Cây mộng du

Lá vàng rơi bẽn lẽn

Quán ven sông

Êm ả bên đời

Ta muốn quên ta

Để nhớ một người

Ta muốn bóng đêm

Trở thành huyền thoại

Có khoảnh khắc

Trong đời nhớ mãi

Giây phút này

Ta biết sẻ cùng ai

Đêm Cần Thơ

Chợt sáng áo kiều bay

Sông không sóng

Mà lòng ta xao động

Bờ kia xa

Gió lùa sương mỏng

Chút môi hồng

Vụt

Cháy cả đêm thâu

Quán ven sông

Rượu rót về đâu

Một trái tim

Sao quá nhiều lãng mạn

Đêm Cần Thơ

Bỗng dài vô tận

Thời gian mơ

Hư ảo vô cùng

Đêm Cần Thơ

Sông nước mông lung

Ta thả hồn rơi

Trong mắt em

Vườn mộng

Như con bướm

Chập chờn đôi cánh mỏng

Lạc xuống đời

Ngơ ngẩn

Quán ven sông

 

Chia tay Cần Thơ

Dấu sương mờ ngọn cỏ

Quán ven sông

Có ai nhớ một người...

Cần Thơ, tháng 4.2003

 

đêm nghe dạ cổ hoài lang trên tam đảo

tặng anh chị Trịnh Quốc Luận

 

Tiếng đàn

Rung nhẹ trong sương

Tiếng ca

Ai luyến

Để thương nhớ thầm

Tiếng sương

Rơi bổng

Rơi trầm

Người mang

Dạ cổ hoài lang

Tặng người

Nhớ thời mở đất

Cuối trời

Gánh quê

Nặng

Một vai đời lưu dân

Lời ca

Mang nắng phương Nam

Thắp đêm Tam Đảo

Bóng trăng đồng bằng

Non cao

Vướng một tiếng đàn

Đủ thương

Đủ nhớ

Đến ngàn năm sau

Đêm nay

Sương ửng má đào

Cho bài Dạ cổ

Thành câu ru người.

 

Tam Đảo, tháng 3.2004

 

đêm Hà Giang

 

Ô hay

Chiều đã rụng rồi

Núi trông ai

Đứng đội trời

Buồn tênh

Còn ta

Đất lạ mình ênh

Nằm nghe

Sương lạnh

Rơi bên thềm người.

 

3. 2004

 

Tam đảo

 

Mây mắc võng trời hư ảo

Non cao ai thắp lửa chiều

Loanh quanh phố đồi Tam Đảo

Ta và sương trắng quạnh hiu.

 

NGƯỜI VỀ XỨ BẠC

 

Khoảnh khắc em đã về xứ Bạc

Núi cao nhớ biển ngóng lưng trời

Cây lá chim rừng thôi không hát

Để hồn lắng gọi sóng trùng khơi

 

Em mang hương đá đi về biển

Bỏ lại bên đời núi quạnh hiu

Người đi không tiễn, buồn hơn tiễn

Buốt giá lòng ai giữa bóng chiều

 

Ngó về phương ấy mây bay trắng

Hình như sương nắng đã giao mùa

Chút gió tàn đông còn lãng đãng

Bồi hồi thương nhớ nét môi xưa

 

Khoảnh khắc em đã về xứ Bạc

Biển xanh nhớ núi chỉ ngậm ngùi

Núi về với biển thành hoang đảo

Nghìn năm sóng vỗ mãi khôn nguôi.

 

ĐÊM CẦN THƠ

 

Đêm Cần Thơ

Vừa qua cơn mưa chiều

Ướt phố

Ta một mình

Thả bóng giữa đèn khuya

Hắt hiu sương

Lạnh lùng cây

Đợi gió

Ai nhớ ai

Chảy mặt ánh trăng vàng

 

Đêm Cần Thơ

Từng bước bâng khuâng

Đời có muôn người

Sao ta cô độc

Nếu chỉ vắng em

Cả đất trời bật khóc

Ta cũng nén lòng

Chín một đêm thâu

 

Đêm Cần Thơ

Ta biết về đâu

Đường trước mặt mênh mông

Ngõ sau lưng hun hút

Thà ta có

Cả đêm dài thao thức

Có nỗi đợi chờ

Để biết còn em

 

Đêm Cần Thơ

Đi hoài không cạn đêm

Mỗi dấu chân

Một vết bầm trong ký ức

Hơi ấm ấy

Người mang theo trong ngực

Giữa khuya nầy

Ngực thở ở nơi đâu ?

 

12.11.2002

 

AN GIANG

 

An Giang ơi

Chưa qua đã nhớ

Điên điển vàng

Rực một bến sông

Hoa như cánh bướm

Về tương ngộ

Với mùa nước nổi

Chạm mênh mông

An Giang ơi

Chưa yêu đã nhớ

Bảy núi trong sương

Đứng đợi người

Thấp thóang đồi xa

Mai chợt nở

Thắp lên nắng ấm

Ở bên trời

An Giang ơi

Chưa xa đã nhớ

Tóc em dằng dặc

Cánh cò bay

Đi suốt bao năm

Về một thuở

Đồng bằng xanh ngát

Tận chân mây.

 

CHIỀU SOÀI SO

 

Chiều Soài So hoa nắng rụng sau đồi

Chim mỏi cánh bay về vồ Hội

Ta và em đâu hay đêm tối

Đang tới cùng ngàn hạt sương rơi

 

Chiều Soài So chợt động cánh dơi

Rừng núi bỗng lung linh huyền ảo

Tiếng chuông chùa ngân vào nẻo đạo

Nẻo lòng ta thanh thoát một tình yêu

 

Chiều Soài So cây xếp lá quạnh hiu

Cám ơn em nhóm cùng ta bếp lửa

Củi rừng cháy ấm hồn nhau mấy thủa

Xin tro tàn đừng theo gió bay đi

 

Chiều Soài So yên ả diệu kỳ

Núi nhiệm mầu trăm năm in hồ biếc

Suối Vàng chảy nghìn thu chưa cạn kiệt

Ta và em cũng chẳng biết cạn đời

 

Chiều Soài So trăng mọc sớm sau đồi

Mặt trời đỏ đốt chân mây hoang dại

Nhật nguyệt chia xa còn ta gần lại

Bóng hai người hóa đá với đêm thâu

 

Đêm Soài So vạn vật không màu…

 

BỨC TRANH MÙA LŨ

 

Mưa đầu mùa bong bóng vỡ mặt sông

Sóng cuộn phù sa đổi màu con nước

Lũ xô dòng ai xuôi ai ngược

Mãi tha hương một kiếp lục bình

 

Cánh đồng xanh thao thức chuyển mình

Đàn ong mật bỏ cành dời tổ

Bầy kiến ngậm ngùi xa hang ổ

Bến sông chìm xuồng gác ngực bờ cao

Bên hiên nhà cá giỡn bóng trăng sao

U ẩn đêm trường ai buông câu hát

Bài vọng cổ gió đưa dìu dặt

Chợt bùi ngùi sông nước mênh mông

 

Như lũ bướm vàng chấp chới giữa đồng không

Chút hồn nhiên màu hoa điên điển

Chẳng ngỡ ngàng khi đồng xanh hóa biển

Người nông dân ôm câu lưới ra đồng

 

Không cỡi lưng trâu thì ngất nghểu trên xuồng

Vẫn ngang dọc cánh đồng quê ruột thịt

Dẫu lạc giữa gió mưa mù mịt

Vẫn quay về êm ấm mái nhà rơm

 

Hạt lúa này vượt lũ thành cơm

Bếp củi ướt bập bùng trên nước nổi

Tấm vạt nhỏ suốt mùa lụt lội

Là nơi ấm áp một gia đình.

 

ĐÊM NƯỚC NỔI

 

Những con sóng màu đen

Vỗ vào giấc ngủ trắng

Anh choàng người lẳng lặng

Trầm tư giữa mênh mông

 

Những ánh chớp màu trắng

Rạch vào giấc ngủ đen

Anh thức cùng bóng đêm

Đôi mắt ngày mệt mỏi

 

Cánh vạc khuya lạc lối

Cất giọng tìm tổ sương

Con sông chảy lạc dòng

Anh lạc bờ đất cũ

 

Nhà treo trên biển lũ

Nghe cá quẫy dưới lưng

Đêm mơ điên điển nở

Một màu vàng bâng khuâng

 

Những con sóng đổi màu

Gởi phù sa vào đất

Mùa màng đành giấu mặt

Chờ một ngày kết hoa.

Mùa lũ 2002

 

MÙA NƯỚC NỔI Ở LÁNG LINH

 

Đêm Láng Linh

Sóng và người thao thức

Cây gáo buồn

Mơ trở lại mùa vui

Mênh mông

Đồng ruộng mênh mông nước

Ở cuối trời

Một mảnh trăng trôi !

 

MÙA THU VÀM CỐC

Mùa thu về với cơn mưa

Tôi về Vàm Cốc với mùa phù sa

Đồng không lúa. Nước bao la

Đàn cò ngơ ngác lạc qua cuối vàm.

 

Ô LÔNG VĨ

MÙA HOA ĐIÊN ĐIỂN

 

Ô Long Vĩ quê nghèo

Xa ngái

Mỗi năm dài

Chỉ một mùa hoa

Mỗi năm qua

Chỉ một mùa cá dậy

Lại là mùa

Nước nổi

Chạm chân mây!

 

TRỞ LẠI HÀO ĐỀ

 

Trời đen mây mùa lũ

Sóng duềnh ngọn cỏ khô

Khúc mưa chiều luân vũ

Đè xuồng câu nhấp nhô

 

Hàng tre non úa lá

Thu chưa kịp sang mùa

Ta như con cò lả

Lạc bóng Hào Đề xưa.

 

TRỞ LẠI ĐỒNG TỨ GIÁC

 

Mấy độ trăng vàng kia gác núi

Đêm nay bỗng trượt xuống đồng bằng

Thương trăng vỡ trên dòng nước nổi

Gió thu gào khóc giữa mưa giăng

 

Mấy độ ta về bên bóng gáo

Trái vàng nở rộ một vườn trăng

Ngờ đâu sóng vỗ tan cành mộng

Một kiếp rong rêu cũng bạt ngàn

 

Mấy độ ta về vui tiếng dế

Nghe từng thớ đất đợi mùa sang

Ai biến đồng xanh thành biển cả

Cánh dế ngày xưa bỗng lạc đàn

 

Mấy độ ta về thăm xóm cũ

Em áo vàng bay ngát bến sông

Bến sông giờ đã chìm trong lũ

Em giạt về đâu trong mưa giông

 

Mấy độ trăng tròn treo đỉnh núi

Đêm nay bỗng trượt xuống đồng bằng

Cá đớp trăng tan đùa suốt sáng

Hết nửa mùa thu chẳng hết trăng.

An Giang, mùa nước nổi 2002

 

MỤC LỤC

. Ngan ngát mùa xưa                                       5

. Sơn nữ                                                        7

. Từ bao giờ                                                 10

. Thu tàn                                                      13

. Mê khúc trăng                                             14

. Nhớ bạn                                                     15

. Và mãi mãi bên anh                                    18

. Xa núi                                                        21

. Và ngày và tháng và năm                             22

. Gặp gỡ Đất Phương Nam                            26

. Quán ven sông                                            29

. Đêm nghe Dạ cổ hoài lang  trên Tam Đảo     34

. Đêm Hà Giang                                            37

. Tam Đảo                                                    38

. Người về xứ Bạc                                         39

. Đêm Cần Thơ                                             41

. An Giang                                                    44

. Chiều Soài So                                             47

. Bức tranh mùa lũ                                        50

. Đêm nước nổi                                             53

. Mùa nước nổi ở Láng Linh                            55

. Mùa thu Vàm Cốc                                       56

. Ô Lông Vĩ mùa hoa điên điển                       57

. Trở lại Hào Đề                                            58

. Trở lại đồng Tứ Giác                                   59

 

NGAN NGÁT MÙA XƯA

Tập thơ

TRỊNH BỬU HOÀI

Nhà xuất bản Văn nghệ

TP.HCM 2005

 

Chịu trách nhiệm xuất bản:

NGUYỄN ĐỨC BÌNH

Biên tập: TRƯƠNG GIA HÒA

Bìa và trình bày: TRỊNH BỬU HOÀI

Sửa bản in: GIA HÒA

 

 

In lần thứ nhất 500 cuốn khổ 12x19 tại Công ty Cổ phần In An Giang. Số chấp nhận đăng ký đề tài

ký ngày                       In xong và nộp lưu chiếu tháng 2.2005