Cỡ chữ: Vừa | Lớn | Lớn hơn

Bốn bài thơ về nỗi buồn

Lê Huỳnh Lâm

Bài thứ 1

 

người đàn ông quăng niềm hy vọng vào khoảng trống

rút sợi thời gian mang hình chiếc thòng lọng

vết loang mỏng trên nụ cười không thành tiếng

ngày điềm nhiên những mảng tối nhập nhoạng

choàng vai thành phố giữa mù sương

con đường không một bóng người

hoang vu đông cứng từng bước chân không tuổi

ôm nỗi buồn co duỗi giữa khuôn đau

 

Bài thứ 2

 

mùi hương của lá đẫm ướt giấc mơ ngày cũ

nhoè vệt nhớ mùa xưa

cơn mưa tiễn chiều trôi ngang ô cửa mờ

bơ vơ một ý tưởng

đau mềm

màn đêm căng

ăn mòn vết nghĩ

lê bước đi của ngày nguội dại

về phía cánh rừng

thơm mùi lá

đẫm ướt giấc mơ

 

Bài thứ 3

 

đêm thơm

rung lên những tiếng nấc ngọt ngào

buốt mười ngón gầy

vỡ tan giấc tình ái

linh hồn chở xác thân

bay vào màu tối

những nụ hoa đắng

rỉ giọt máu bầm

 

Bài thứ 4

 

nỗi buồn khuya

vỗ cánh bay cùng vì sao

còn đôi mắt trơ dại sau ô cửa

từng cơn mưa chết bủa giăng thành phố trong buổi chiều xám lạnh

ngón gầy xanh run run châm điều thuốc

hoang tưởng cùng ngọn khói

tôi cỏng giấc mơ cuộc đời đi chứng thực

trên từng bước rệu rã

ai thả cơn đau trên bờ ngực

những khuyết tật người./.