Cỡ chữ: Vừa | Lớn | Lớn hơn

Thơ & Người làm thơ /Bèo /Ta có nổi đâu mà dìm

Nguyễn Thái Sơn

Thơ & Người làm thơ

 

Sau mùa vật đẻ

cá hồi bơi ngược dòng tìm nơi gửi xác

viết xong bài thơ tâm huyết

nhà thơ mờ mắt hụt hơi

may mắn ngắt được cọng cỏ

trên Cánh đồng Thơ của Đất - Trời

nước mắt rơi nhoè mực

tảng đất sét lăn khỏi ngực

thay bằng hòn đá nặng hơn…

 

giếng sâu nuốt dây

ruộng cạn mẻ gầu

lòng hạn hán mọc câu thơ gầy úa

đỏ mặt với thứ thơ nêm bột canh, váng mỡ

vẫn chưa dám đặt bài thơ nào trước bát hương

những ngày giỗ Mẹ, Cha

 

làm thơ khác nào thả chài quăng lưới

có người câu con gì cũng được gọi “cá chép, tôm hùm”

thơ của họ toàn aka, cách cách (*)

nhạt thính nhỏ mồi

ta câu được cá gì cũng bảo cá mương

 

có tờ giấy phết diều gió đẩy vượt ngọn cây

có tờ giấy gấp thuyền chìm nghỉm trong chậu nước

vẫn ngon lành miếng bánh chưng ngoài góc

mía ngọn

mít cành

rượu dưới

chè trên…

 

thơ vẫn chỉ…lá đa

sãi chùa chẳng phải

ta đi bộ trên hè

đường lớn dễ gì chen…

 

(*) Aka, cách cách: hoàng tử, công chúa - theo cách gọi ở Triều Mãn Thanh

 

Bèo

 

Tươi rói với ao cả đầm sâu

héo khô nơi ruộng cạn

tan tác vì sóng tơi tả bởi dông

lại dìu thành bè nương nhau thành vạt

 

đất mỡ màu dưới sâu

rễ gày guộc dầm trong nước ốc ao bèo nhạt thếch

không chịu ơn cấy trồng

chẳng mắc nợ đất đai

lênh đênh hồ rộng sông dài…

 

lúa vụ khoai mùa

bèo quanh năm xanh tốt

lá ngăn mưa, khô cánh chuồn kim

rễ che nắng, mát mai cua lột

hoa xanh xanh tím tím sắc cầu vồng

không kết trái ngọt không tỏa hương nồng

tạ ơn mắt nhìn ngóng chờ tay ngắt

còn mấy ai chạnh lòng với mây dạt bèo trôi

 

ta với bèo

tự thương lấy nhau thôi !

 

Ta có nổi đâu mà dìm

 

Tâm sự với Bạn Thơ Nguyễn ĐT

 

I.

Lũ dập sóng lại dồi

có nổi được đâu mà dìm mãi vậy

thấy bong bóng nước cực nhọc sôi lên từ đáy

 (có thể chỉ là tăm đất, tăm củ ấu gốc sen)

sợ có cá to quẫy đạp vọt lên 

- chớ để nổi lên mặt nước !

 

Ta như Đất như Đá

trầm tích giữa biển khơi   

không phải cỏ - nổi làm sao được

người ấn cổ kẻ dìm đầu

ta có nổi đâu

cần gì phải xúm vào cho phí sức !

II.

Thơ viết về những cụm Hồng bị vặt trụi hoa,

những luống Hồng bị đào bật gốc,

những cánh đồng Hoa bị thiêu

bằng chính những cây lúa

bụng mang dạ chửa

chưa kịp xẻ đòng

- hoa và lúa cùng mọc lên từ một cánh đồng !

đến máu còn từng bị coi như nước lã  

nói gì mực tím mực xanh

ngòi bút như gai tre  

giấy trắng như lá rách ?

Ta - Người - Làm -Thơ cũng chẳng đáng gì 

nhưng sao lại vô cảm vô hồn  

trước Hoa trước Lúa

lạnh lùng nhảy lò cò trên Đất Đai còn hầm hập lửa ?...

 

Mùng Bốn Tết Tân Mão, 2011

.