Cỡ chữ: Vừa | Lớn | Lớn hơn

Đóa Hồng Nở Sớm

Dạ Miên

Xem nhanh:

Tập 1

Bội Cầm có cảm giác đang bị theo dõi . Hình như có 1 đôi mắt của ai đó đang rình rập nàng .



Trong cái công ty to lớn và đông nghẹt này, người người nhìn nhau là chuyện thường tình . Hơn nữa, lâu nay hễ mỗi lần nàng đi đến đâu thì mọi cặp mắt đều đổ dồn về nàng đến đó .



Nhưng lần này thì khác ... Lần này, nàng có cảm giác là đang bị theo dõi . Cái cảm giác này làm cho nàng cảm thấy vô cùng nặng nề và khó chịu .



Nàng quay ngay đầu lại, thì thấy bóng dáng cao to, vạm vỡ của 1 người đàn ông quay đầu đi . Chẳng lẽ là anh ta ...?



Nhưng mặc kệ! Nàng đến công ty Vạn Thắng không phải để thắc mắc điều này, mà là để xin việc . Nàng đã nộp đơn khá lâu, bây giờ nàng đến đây để chờ nghe câu trả lời .



Nàng đi thang máy lên tận lầu 10, và bây giờ nàng đang đứng trước 1 căn phòng kiếng vô cùng sang trọng .



Trước cửa là 1 tấm biển nhỏ "Văn phòng Giám đốc" .



Nàng gõ nhẹ cửa . Và bên trong là giọng nói của 1 người đàn bà vọng ra:



- Vào đi!



Nàng khẽ đẩy cửa bước vào . Trước mặt nàng là 1 người đàn bà vô cùng sang trọng . Bà ta khoảng chừng ngũ tuần, cặp kính trắng gắn vào mắt làm tăng thêm vẻ trí thức của bà .



Bà chỉ vào chiếc ghế đối diện với bàn làm việc và nói:



- Cô ngồi đi!



Vẻ lạnh lùng trên khuôn mặt bà Giám đốc làm nàng lo sợ .



Nàng rụt rè ngồi xuống . Bà Giám đốc nói ngay:



- Cô là Lâm Bội Cầm ?



- Dạ .



- Cô biết vi tính ?



- Dạ .



- Cô biết ngoại ngữ ?



- Dạ .



Bà Giám đốc đẩy cặp kính trắng lên cao hơn rồi nói:



- Sau khi đã xem xét hồ sơ của cô . Tôi thấy cô là người thích hợp nhất . Tôi quyết định nhận cô .



Bội Cầm buốn hét hét to lên vì vui sướng . Vậy là nàng đã có việc làm . Nàng sẽ không còn khổ cực nữa .



Nàng rụt rè:



- Thưa bà Giám đốc . Chừng nào tôi bắt đầu làm việc ạ ?



Bà khoác tay:



- Tôi tên làm Lam Hằng . Từ nay về sau cô cứ gọi tôi là bà Lam Hằng . Đừng gọi tôi là bà Giám đốc . Tôi không ưa 2 chữ đó đâu .



Lời nói của bà Lam Hằng làm cho nàng cảm thấy an tâm . Nàng không ngờ trụ sở công ty Vạn Thắng là 1 cao ốc uy nghi, đồ sộ lại có 1 bà Giám đốc khiêm nhường như vậy .



Nàng mỉm cười và khẽ nói:



- Dạ, thưa bà Lam Hằng .



Bà Lam Hằng rót cho Bội Cầm 1 tách trà nóng:



- Cô uống đi!



- Cám ơn .



- Cô về nhà chuẩn bị, ngày mốt cô đến đây để theo tôi làm việc . Công việc của cô đơn giản lắm, chỉ cần đánh máy các văn bản . Mỗi lần tôi đi công tác trên thành phố hay nước ngoài thì cô có thêm nhiệm vụ phải theo tôi . Tôi đã đọc kỹ hồ sơ của cô rồi . Cô sống 1 mình không cha mẹ, anh em thân thiết . Như thế sẽ rất thuận lợi cho việc đi xa .



Bội Cầm nói nhẹ:



- Dạ, không sao đâu thưa bà . Tôi sẵn lòng đi bất cứ nơi đâu bà muốn .



- Tôi không khó khăn với người làm lắm đâu . Nhưng đối với tôi, làm cho ra làm, chơi cho ra chơi .



- Dạ, tôi biết . Tôi sẽ không bao giờ biếng nhác .



- Vậy được rồi . Bây giờ cô về đi .



Nàng cúi đầu chào bà Lam Hằng, rồi lặng lẽ ra ngoài .



Nàng vừa bước đi được mấy bước thì cái cảm giác bị ai đó theo dõi lại tiếp tục vây lấy nàng .



Nàng quay đầu lại thật nhanh . Thì cũng là cái dáng to lớn của người đàn ông ban nãy đang vội quay đầu và bước đi thật nhanh sau dãy hành lang lạnh như tờ .



Vẫn trên chiếc giường êm ấm ngày nào nàng thường ngủ rất ngon, rất ngọt . Nhưng đêm nay lạ quá! nàng không tài nào chớp mắt được . Nỗi vui sướng đã choáng ngợp cả tâm hồn nàng .



Mới 1 tháng trước đây, nàng còn lâm vào cảnh thất nghiệp . Tiền của dành dụm bấy lâu đã tiêu tan gần hết . Và trước mắt nàng là 1 viễn cảnh đen tối . Nàng sợ phải lâm vào cảnh khốn cùng của cha mẹ nàng ngày xưa . Mẹ nàng, 1 đôi dép rách nát cũng không có tiền để thay đổi mới . Cha nàng bị phổi không có tiền chạy chữa thuốc thang mà chết, và sau đó ít năm mẹ nàng cũng vậy .



Nàng còn nhớ như in . Trước lúc lâm chung mẹ nàng còn thì thào với nàng rằng:



- Bội Cầm à! Mẹ xin lỗi con! Mẹ sinh con ra mà không nuôi nổi con . 1 con búp bê mà mẹ cũng không có tiền để mua . Con không bằng chúng bạn, mẹ buồn lắm . Con cố gắng đừng đi phải con đường nghèo khó của cha mẹ nhe, Bội Cầm .



Nàng còn nhớ lúc đó, nàng đã ôm thi thể gầy yếu của mẹ gào to:



- Con không cần . Con không cần búp bê . Con cũng không cần dép mới . Con cần có mẹ mà thôi .



Mẹ nàng thều thào:



- Mẹ không thể ở mãi với con được đâu, Bội Cầm à . Con hãy nghe rõ những lời mẹ dặn đây này: Cố gắng đừng dẫm phải con đường nghèo khó của cha mẹ .



Nàng nghẹn ngào:



- Con sẽ cố gắng mẹ à . Con hứa sẽ học thật giỏi để đi làm có tiền về nuôi mẹ . Nhưng mẹ phải hứa là phải sống bên con đấy nhé .



- Đừng khóc ... đừng khóc con gái cưng của mẹ . Mẹ chỉ muốn nhìn thấy con cười thôi, vì con khóc trông xấu lắm .



- Được! Con cười . Con sẽ cười cho mẹ xem đây .



Giọng nói của mẹ nàng thều thào:



- Bội Cầm! Trước lúc chết mẹ vẫn không có gì để tặng cho con cả . Cũng như không có 1 đồng nào cho con để làm của hồi môn, chỉ có sợi dây chuyền này .



Bà rút trong túi ra sợi dây chuyền bằng bạc . Đối với mọi người có lẽ sợ dây chuyền bạc này chẳng đáng là bao . Nhưng đối với bà, nó là cả 1 gia sản .



Bà tiếp:



- Dây chuyền này là của ba tặng cho mẹ trong ngày cưới . Bây giờ, con hãy cầm lấy nó và lo toan mọi việc .



Nàng òa khóc lớn:



- Không, con không bán . Có chết con cũng không bán . Con sẽ giữ nó mãi bên mình cho tới già, tới chết .



Bà Thục Nhàn đưa đôi bàn tay gầy yếu vuốt mái tóc đen mượt mà của con gái:



- Sau khi mẹ chết, con chỉ cần quấn mẹ trong 1 chiếc chiếu và đem thiêu mẹ là được rồi .



Nàng gục đầu vào lòng mẹ:



- Mẹ ơi! Mẹ đừng nói vậy, mẹ ơi . Con sẽ không sống nổi nếu không có mẹ đâu .



- Đời người ai cũng 1 lần sinh ra và 1 lần chết đi, con à . Mẹ chỉ buồn là phải bỏ con lại còn quá nhỏ để phải chịu nhiều sóng gió ở đời .



Hơi thở của bà Thục Nhàn có vẻ như yếu đuối dần:



- Con hãy nhớ những lời mẹ nói nha, Bội Cầm .



- Dạ ... Dạ con xin nghe những lời mẹ dạy, mẹ ơi ...



Thế rồi, trong cái đêm giông bão ấy, thần chết đã cướp mất đi mẹ nàng và cướp mãi mãi .



Đám tang mẹ nàng được những người hàng xóm tốt bụng lo toan và 1 người hàng xóm ở cùng cũng đã nhận nàng về nuôi . Nhưng khi nàng tròn 18 tuổi thì bà cũng qua đời .



Từ đó, nàng biết mình cần phải làm gì trong những ngày tháng còn lại .



Ấy thế mà đã 3 năm trôi qua . Di vậy của mẹ vẫn còn đây, nhưng lời hứa với mẹ ngày nào vẫn chưa thực hiện được . Nàng vẫn là 1 cô gái nghèo khó .



Nàng đứng dậy tiến về phía bàn thờ . Nơi đây, được đặt 3 di ảnh . Cha mẹ nàng và người mẹ nuôi .



Nàng đốt vài nén nhang rồi cắm vào lư hương .



- Cha ơi, mẹ ơi! Con đã có việc làm . Từ đây, con gái của cha mẹ sẽ không còn phải khổ cực nữa rồi . Cha mẹ hãy mỉm cười và vui với hạnh phúc của con đi .



Những nén hương tàn dần, nàng lại đốt thêm những nén hương khác . Những làn khói trắng mong manh bay lên quyện quanh 3 di ảnh tạo nên 1 không gian huyền ảo .



Đồng hồ treo tường điểm 12 tiếng rời rạc buồn bã .



Nàng bước về giường và cố tìm giấc ngủ, dù đã quá muộn màng .



Nhưng nàng cũng không tài nào ngủ được, cái cảm giác có người theo dõi nàng trong công ty Vạn Thắng lại đến .



Thật ra, người đàn ông ấy là ai ? Tại sao lúc nào hắn cũng theo nàng ? Có mục đích gì ?



Nàng rất tiếc là không thấy được mặt hắn ta để mà đề phòng . Bởi vì nàng chắc chắn là kẻ xấu . Từ trước đến nay chưa có cái nhìn nào làm nàng lo sợ đến như vậy .



Nhưng cuối cùng rồi nàng đã ngủ .



Và đêm nay, nàng đã có 1 giấc mơ thật đẹp .



Đêm vẫn tiếp tục trôi xuôi và ngoài trời đêm cơm mưa vẫn tí tách rơi .



Bội Cầm tung tăng chân sáo khắp mọi nẻo đường . 1 ngày đối với nàng thật đẹp .



Mọi cảnh vật như chuyển mình sau 1 đêm say ngủ . Gió nhẹ làm lay động những cánh hoa còn lóng lánh sương đêm . Trên cao, ông mặt trời rũ những tia nắng vàng óng ánh xuống từng cành cây ngọn cỏ, góp phần làm ấm áp bầu không khí và 1 buổi sáng cuối xuân .



Cảnh đẹp và sự trong sáng hoàn hảo của buổi sớm mai khiến Bội Cầm cảm thấy dễ chịu . Nàng nghĩ mình cần phải mua 1 ít quần áo gì đó để chuẩn bị cho 1 công việc mới .



Bội Cầm thoăn thoắt băng qua con đường nhỏ . Người người tấp nập, xe cộ qua lại ngược xuôi thật nhộn nhịp . Vui miệng nàng nghêu ngao hát .



"Ngày em còn thơ

Lòng vương mộng mơ

Thường hay hỏi má em

Má ơi, tại sao ?

Lòng sẽ thắm tơ vương

Và vui sướng hơn

Thường nghe má em

Bảo rằng

Biết ra sao ngày sau ...?"



Nàng thoăng thoắt trên các vỉa hè . Thỉnh thoảng nàng dừng lại đây đó, chạm tay vào mọi thứ như thể chúng đang nhảy múa chung vui cùng nàng . Chưa bao giờ nàng cảm thấy vui như hôm nay . Vừa nộp đơn xin việc đã được nhận .



Nàng dừng lại trước 1 shop thời trang thật đẹp và sang trọng . Nàng móc túi kiểm lại số tiền mà nàng có được rồi thở dài . Với số tiền nhỏ nhặt đã dành dụm bao lâu nay không cho phép nàng bước vào 1 tiệm quần áo sang trọng như thế này .



Nàng đứng ở ngoài cánh cửa kiếng ngắm thêm 1 tí nữa . Chiếc đầm màu tím hoa cà có điểm những hoa đỏ nhỏ li ti thật là đẹp . Ôi! Chiếc đầm ấy đẹp làm sao .



Nàng thở dài rồi bước đi . Nhưng ngay lúc này đây nàng lại có cảm giác bị theo dõi . Tại sao lại kỳ lạ thế này ? Cái cảm giác này chưa bao giờ có xưa nay . Ấy thế mà 2 ngày nay nó cứ theo mãi bên nàng . Nàng xoay qua, xoay lại, xoay tới rồi xoay lui cũng không thấy ai cả . 1 cái bóng dáng to cao vạm vỡ trong công ty Vạn Thắng cũng không .



Mặc kệ . Nàng tiếp tục bước rồi chẳng mấy chốc nàng đã lom khom trước đống quần áo "siđa" ở vỉa hè .



Nàng xới tung đống quần áo của người ta lên nhưng chẳng có chiếc nào vừa ý .



Cô bán hàng bực mình, gắt gỏng .



- Cô à! Thật ra cô muốn tìm quần áo loại nào đây ?



Nàng nói nhanh:



- Tôi muốn tìm mua 1 chiếc đầm nhưng không vừa ý cái nào . Đồ cũ quá!



Cô bán hàng liếc xéo nàng:



- Mua đồ "siđa" mà cô tìm mới thì sao có . Muốn mới, cô lại shop thời trang đằng kia kìa .



Quá sợ hãi trước vẻ mặt đằng đằng sát khí của cô bán hàng, Bội Cầm lấy đại chiếc áo đầm màu vàng nhạt đưa cho cô bán hàng và nói:



- Tôi lấy cái này . Cô làm ơn gói lại cho tôi đi .



Cô bán hàng cẩn thận gói lại cho nàng và nói:



- Cô cho tôi xin 150 ngàn .



Nàng trợn tròn mắt:



- Hả ? Cái gì ?



- Tôi có nói tiếng Tây đâu mà cô nghe không rõ hả ? 150 nàng .



Nàng bắt đầu run rẩy, vì lúc nãy khi kiểm số tiền, nàng chỉ vỏn vẹn 130 ngàn trong túi mà thôi .



Nàng ấp úng:



- Cô cho tôi gửi lại .



Cô bán hàng quát to:



- Nè! Cô kia! Thật ra, cô có muốn mua hông vậy ? Hay là sớ ra, sớ rớ rồi chờ tôi sơ hở mà ăn cắp .



- Cô à! Thật tình tôi không đủ tiền mà . Có cái nào rẻ hơn, khoảng chừng 100 ngàn thôi . Có không cô ?



Cô bán hàng đáp cộc lốc:



- Không! Không có . Cô làm ơn cút giùm tôi đi .



Ngay lúc ấy, có tiếng nói vang lên . Tiếng nói giúp nàng thoát khỏi tình thế lúng túng này .



- Cô kia! Người ta không mua thì thôi . Chứ làm gì mà mắng mỏ người ta vậy hả . Có muốn ngồi đây bán hay là dẹp .



Biết đụng phải tay cỡ bự, cô bán hàng giả lả:



- Dạ, đâu có . Cô ấy không mua thì thôi . Con có nài gì đâu .



Bây giờ Bội Cầm đã nhận ra người đàn bà vừa xuất hiện để cứu nạn . Bà ta chính là Lam Hằng, bà chủ mới của nàng .



Bà nắm tay nàng kéo đi .



- Nào . Lại đằng kia mà mua kìa .



Nàng đứng lại:



- Thôi, con không muốn mua nữa .



- Tôi biết cô không có tiền phải không ? Đừng ngại gì cả, tôi sẽ mua tặng cho cô .



- Con không nhận đâu .



Bà Lam Hằng lắc đầu:



- Thôi, coi như tôi cho cô mượn trước lương vậy . Lúc nào lãnh lương, trả cho tôi . Không thể ăn mặc thế này được .



Thấy Bội Cầm vẫn còn đứng ì 1 chỗ, bà Lam Hằng hối thúc:



- Nào! Tại sao cứ đứng ì ra đó thế ? Phải mạnh dạn lên chứ!



Nàng đành bước theo bà Lam Hằng mà trong lòng lúc nào cũng nơm nớp lo sợ .



Bà Lam Hằng dẫn nàng vào shop thời trang lúc nãy . Không cần Bội Cầm chọn quần áo, bà chỉ ngay vào chiếc đầm mà Bội Cầm đã đứng ngắm 1 cách thèm thuồng lúc nãy và nói:



- Cô mặc chiếc đầm đó trông đẹp đấy . Màu tím hoa cà rất hợp với làn da trắng của cô . Tôi cũng có 1 người con trai, nó thích bạn gái của nó mặc áo quần màu tím hoa cà .



Câu nói bà Lam Hằng vừa dứt, nàng liên tưởng ngay đến người con gái có cái diễm phúc được làm bạn gái của con trai bà ta .



Thấy Bội Cầm im lặng khá lâu, bà nói:



- Sao ? Cái đó đẹp đấy . Cô không thích à ?



- Dạ không . Con thích lắm .



- Vậy mua nhé ?



Nói xong, bà nhờ cô bán hàng gói chiếc áo lại .



Bà trao cho Bội Cầm và nói:



- Tôi tặng cô đấy . À! Quên nữa . Đúng ngày đầu tiên cô đi làm, vào ngày mai, chúng ta sẽ đi xa đấy .



- Tận đâu thưa bà ?



- Thành phố biển . Và chúng ta ở tại khách sạn "Bách Hoa Lâm" .



Khách sạn Bách Hoa Lâm nguy nga, tráng lệ được xây trên 1 sườn dốc .



Lâm Bội Cầm cảm thấy sung sướng ngất ngây khi đứng trên dãy hành lang của khách sạn nhìn ra bãi biển tuyệt đẹp .



Nàng không ngờ, ngày đi làm đầu tiên đã được bà Lam Hằng yêu cầu nàng cùng bà đến 1 nơi xinh đẹp và thơ mộng như thế này .



Gió chiều thang thoảng từ phía Tây thổi đến, làm cho bầu không khí oi bức trong ngày trở nên mát dịu . Hương biển dịu dàng phả lên da thịt nàng . Bên kia bờ biển, ánh đèn nhấp nháy sau cánh cửa kín cao . Chưa hết, vẻ đẹp khi đêm về càng đẹp thêm khi những bọt sóng nối đuôi nhau xô vào ghềnh đá tạo nên những chùm hoa khoảnh khắc trông thật đẹp mắt .



Nàng khoan khoái tựa mình vào lan can chiêm ngưỡng cảnh đẹp .



Ôi! 1 phong cảnh thật đẹp và thật hữu tình . Có bao giờ nàng dám nghĩ cuộc đời của mình lại đến được 1 nơi xinh đẹp như thế này đâu .



Bội Cầm nghe tiếng nói nho nhỏ của bà Lam Hằng với ai đó qua điện thoại . Ngoài ra không còn âm thanh nào làm náo động cái khung cảnh bình yên này .



Tất cả thật kỳ ảo đối với nàng, sau này nếu có rời khỏi nơi đây nàng cũng không làm sao quên được .



Nàng đưa mắt nhìn về phía căn phòng mà bà chủ mướn riêng cho nàng . Ôi! Nó cũng tuyệt .



Bất giác từ trong bóng tối của dãy hành lang, 1 bóng dáng cao lớn tiến nhanh về phía nàng .



Nàng lùi lại vài bước và hỏi nhanh:



- Ông là ai ?



- Trông tôi già lắm hay sao ?



Lời nói của người lạ mặt đột nhiện xuất hiện này như nhắc nhở nàng . Nàng nhìn kỹ anh ta hơn qua ánh sáng lờ mờ củc buổi hoàng hôn và ánh sáng đèn trong căn phòng chiếu ra . Nàng thấy anh ta còn rất trẻ, cao khoảng 1 mét 75 . Nước da ngăm đen, đôi mắt to đen nằm dưới đôi chân mày rậm, sống mũi cao và đôi môi thật gợi cảm .



Nàng đổi cách xưng hô ngay:



- Vậy anh là ai ?



Người thanh niên nhìn nàng rồi máng chiếc khăn lông mà anh đang cầm lên lan can rồi nói:



- Cô mới đến khách sạn này à ?



- Phải! Nhưng chuyện đó có liên quan gì đến anh không ?



Anh cười, 1 nụ cười thật đẹp:



- Trời ơi! Chẳng lẽ 1 câu hỏi thăm của tôi cũng làm cho cô không vui hay sao ?



Không phải nàng không vui nhưng nàng sợ bà chủ trông thấy . Nàng không muốn vì gã thanh niên điển trai này mà nàng phải mất việc .



Nàng nhìn vào khe hở của cửa sổ . Bà chủ đã thôi nói chuyện điện thoại và đã đi ngủ tự bao giờ . Nàng thở phào nhẹ nhõm .



Anh hỏi:



- Cô sợ ai đó trông thấy phải không ?



- Tốt hơn hết anh hãy đi ngay đi . Chủ tôi mà biết được tôi nói chuyện với anh thì không hay lắm đâu .



Anh cười:



- Hay để tôi vào xin phép bà chủ cho tôi được nói chuyện với cô 1 tí nhé . Tôi cam đoan, chủ của cô sẽ không la cô đâu .



Bội Cầm hốt hoảng la lên:



- Trời ơi! Bộ anh muốn giết tôi hay sao ?



Anh lại cầm chiếc khăn lông khoác lên tấm lưng trần vạm vỡ:



- Sao cô không trả lời câu hỏi của tôi . Cô mới đến khách sạn này phải không ?



- Phải! Còn anh ? Anh làm việc ở đây à ?



Anh lắc đầu rồi nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp của nàng:



- Không .



- Nếu anh không làm việc ở đây thì anh đến đây làm gì . Du lịch hả ?



- Cũng không! Tôi đến đây để ngắm 1 cô gái đẹp, là cô đấy .



- Tôi không thích đùa đâu .



- Tôi có đùa với cô bao giờ . Tôi là nhân viên làm việc ở khách sạn này . Hôm nay, biết khách sạn có đón 1 cô gái đẹp nên tôi đến ngắm .



Anh vừa nói vừa dán chặt đôi mắt vào nàng, và nàng thật lúng túng trước đôi mắt thật đẹp và thật say lòng người của người đàn ông đối diện . Phải nói rằng nàng chưa bao giờ gặp 1 người đàn ông đẹp như thế này . Nàng đã bị anh thu hút ngay từ giây phút này .



Nhưng ... nếu anh ta chỉ đơn giản là 1 người làm việc cho khách sạn thì ... Trời ơi! Nàng không thể ... Nàng đã khổ nhiều rồi . Nàng muốn có 1 tấm chồng giàu có để lo cho nàng .



Nàng hỏi lại:



- Anh làm việc gì cho khách sạn ?



- Ai bảo gì làm nấy . Khi hết việc người ta bảo nghỉ thì mình cũng nghỉ .



- Nghĩa là công việc của anh thật bấp bênh à ?



- Đúng đó .



Nàng nói cộc lốc:



- Anh về đi .



Khi câu nói tuột khỏi đôi môi, nàng mới không hiểu tại sao nàng vô cớ cộc cằn với anh như vậy .



- Kìa! Sao cô phũ phàng quá vậy ? Tôi chưa thấy người con gái đẹp nào mà cộc cằn như cô vậy .



- Còn anh, tôi cũng chưa thấy người đàn ông nào ăn nói kiểu như anh vậy .



- Tôi chỉ biết nói thật với lòng mình mà thôi . Cô đẹp thật đấy . Tôi chưa từng thấy người con gái nào đẹp như cô, cô đã làm tôi say đắm rồi đấy .



Lời khen của anh làm cho nàng ửng hồng đôi má . Nàng chưa kịp nói gì thì anh đã nói tiếp . Tay chỉ về phía phòng của nàng :



- Cô ở trong phòng này phải không ? Tôi mang khăn bơi đến cho cô đây .



Nàng nhăn mặt:



- Cám ơn anh! Nhưng tôi không xài đâu . Xin cám ơn .



Anh cười và hỏi:



- Cô thật tình muốn tôi cút đi khỏi đây lắm phải không ?



Mắt anh nhìn nàng khi bước đến gần nàng hơn, 2 tay chống lên hông . Trời ơi! Anh ta có vẻ trân tráo quá .



Nàng cố lấy giọng bình tĩnh nói với anh:



- Đi khỏi khách sạn Bách Hoa Lâm này càng tốt .



Anh không giận mà chỉ cười khi nghe nàng nói như vậy .



- Hôm nay, trời nóng bức tôi muốn đem khăn đến đây đưa cho cô và rủ cô đi bơi, luôn tiện tôi được ngắm cô gái đẹp 1 tí thế mà cô lại đuổi tôi đi . Cô ác quá đấy ! Những cô gái ác độc như vậy, sau này thường đẻ con là không có ...



Nàng chặn đứng câu nói của anh và hét to:



- Thôi! Đủ rồi nhé .



- Nếu cô không chịu đi dạo bờ hồ với tôi thì tôi sẽ xông vào phòng bà chủ của cô và nói rằng ...



Nàng chặn ngang:



- Thôi được rồi, tôi đi dạo với anh, nhưng chỉ 1 tí thôi đó nhé .



Anh cười và nàng cũng cười .



Họ thả bộ bên nhau trên con đường trải sỏi ngoằn ngoèo, uốn khúc thuộc phạm vi của khách sạn Bách Hoa Lâm . 2 bên con đường trải sỏi là những thảm cỏ xanh rì, mịn màng êm ả . Nơi đây, còn có những hòn non bộ, những cây bon sai to tướng , và những suối thác nhân tạo .



Trên những táng cây xanh có những sợi tơ hồng buông thả trông như suối tóc mịn màng êm ả của 1 nàng tiên nào đó .



Người thanh niên đưa Bội Cầm đến 1 hồ bơi rộng, hình quả thận . Mặt nước xanh rì phẳng lặng, êm ả . Mặt nước hồ lung linh nhẹ nhàng, lấp lánh dưới ánh đèn như mời gọi nàng nhảy xuống bơi lội .



Anh bước đi trên bậc thềm của bờ hồ, nhìn sang nàng, anh hỏi:



- Nào, bây giờ chúng ta bơi chứ ?



- Tôi không biết bơi . Anh có bơi thì bơi đi, tôi phải đi về phòng đây . Bà chủ của tôi nếu sang phòng không thấy tôi thì tôi sẽ bị nguy to đấy .



Anh cười để lộ hàm răng trắng ngà đều đặn . Màu da rám nắng trên người hòa lẫn trong bóng tối .



- Nếu cô có chuyện gì thì tôi là người sẽ đứng ra bênh vực cho cô .



Nàng cảm thấy nực cười . Anh ta làm như anh ta quen với bà chủ Lam Hằng của nàng không bằng . Bản thân anh ta còn lo chưa xong làm sao mà bảo vệ nàng được kia chứ .



Nàng cười đáp lại:



- Cám ơn! Bâygiờ tôi về, tôi không muốn ở đây để nghe anh nói toàn chuyện khôi hài .



Anh không nói gì . Anh ta vẫn bước tới và đi vòng quanh bờ hồ, mắt cứ đăm đăm nhìn vào nàng . Trời ơi! Nàng ước chi anh ta trợt chân té xuống nước thì hay biết mấy . Nhưng không . Anh chẳng những không té mà còn vững vàng trên mặt hồ, mắt vẫn dán chặt vào nàng .



Anh bước xuống thảm cỏ và nói:



- Cô chờ tôi tí nhé .



- Để làm gì ?



Anh không trả lời câu hỏi của nàng mà chạy nhanh vào phòng thay đồ . 1 phút sau, anh bước ra chiếc quần Jean bó ôm sát người lúc nãy đã được anh thay bằng chiếc quần bơi màu đen ôm sát vào da thịt . Anh tiến lại gần nàng cười dịu dàng .



- Bơi chứ ?



- Tôi đã bảo là không mà .



- Vậy cô ngồi xem tôi bơi nhé .



- Không! Tôi sẽ về phòng ngay đây .



Miệng thì nói vậy nhưng không hiểu sao nàng lại ngồi xuống ngắm anh bơi . Đầu tiên là vài đường bơi sải nhẹ nhàng . Sau đó anh chuyển sang bơi bướm . Cơ thể anh lướt uyển chuyển, nhẹ nhàng dưới mặt nước khiến nàng cảm thấy khâm phục .



Rồi anh lại bơi ngửa, anh vừa bơi vừa ngắm nàng .



- Nào, bơi đi cô bé! Không có chết đuối đâu mà sợ, có tôi mà .



Nàng muốn nhảy ngay xuống bơi cùng anh nhưng ngại ngùng, nên đành ngồi im và khẽ lắc đầu .



5 phút sau anh bước lên và anh ngồi xuống cạnh nàng với cơ thể ướt sũng nước .



Bây giờ, Bội Cầm mới có dịp ngắm kỹ cơ thể của anh . Mái tóc anh bờm sờm rối tung vì nước, nhưng vẫn đen sẫm trong ánh sáng nhợt nhạt . Bộ râu quai nón ôm lấy cái cằm cương nghị làm tăng thêm vẻ cường tráng của anh . Đôi vai rộng rắn chắc . Bộ ngực nở nang, cái bụng thon và cuồn cuộn cơ bắp . 2 chân thì hằn lên những bắp thịt căng cứng .



Bội Cầm nín thở và cứ len lén lướt nhìn trên cơ thể đầy nam tính của anh . Cơ thể của anh cứ làm cho nàng cảm thấy xốn xang . Đây là lần đầu tiên trong đời nàng ngồi cạnh 1 người đàn ông vô cùng hấp dẫn như vậy thì làm sao không cảm thấy xốn xang bồi hồi cho được .



Đột nhiên, nàng cầm lấy chiếc khăn lông mà anh đang máng trên thành ghế đưa cho anh . Nàng cũng không hiểu tại sao nàng lại làm như vậy .



- Cám ơn .



Anh cầm lấy lau và khoác lên sau đó anh tiếp:



- Ngày mai, tôi sẽ đến đây hướng dẫn cô đi tham quan thành phố biển xinh đẹp này . Tôi có thể hướng dẫn cô đến những nơi du khách cần xem . Tôi có thể chỉ cho cô thấy những cái nguy nga tráng lệ và tôi có thể giúp cô tìm thấy những kỷ niệm đáng ghi nhớ đời đời .



Giọng anh trầm bổng du dương thấm tận đáy lòng nàng . Nếu nàng nhắm mắt lại, nàng cảm thấy nàng vẫn nghe giọng anh mãi mãi bên tai . Giọng anh trầm trầm, êm ái, gợi cảm, thật quyến rũ . Nàng lắc đầu . "Trời ơi! Bội Cầm ơi, mi đang nghĩ gì thế này ?".



- Xin lỗi anh! Tôi đã có chương trình du ngoạn rồi .



- Có thật cô không cần người hướng dẫn không ? Chẳng lẽ cô không cần ai hướng dẫn ra bãi biển à ? Tôi sẽ chỉ cho cô bãi biển đẹp nhất . Người đẹp như cô chỉ nên tắm ở những bãi biển đẹp mà thôi .



Lời khen nhẹ nhàng của anh làm cho nàng cảm thấy thích thú . Nhưng giờ này, không phải là lúc để nàng ngồi đây tán gẫu với anh nữa . Nàng bỗng đứng bật dậy thật nhanh .



- Về ... tôi phải về phòng .



Anh cũng đứng bật dậy và chặn ngang nàng lại .



Nàng hỏi anh mà giọng run run:



- Anh muốn gì nữa đây ?



Anh đáp, giọng châm chọc mắt không hề rời khỏi nàng:



- Tôi thật tình chỉ muốn phục vụ cô nương đáng yêu thôi . Cô mướn người khác làm hướng dẫn viên cũng vậy thôi .



À! Bây giờ thì nàng đã hiểu . Anh ta chỉ vì tiền . Anh thuyết phục làm hướng dẫn viên cho nàng cũng chỉ vì tiền . Chắc anh ta tưởng nàng là tiểu thư quý tộc, hay là con gái của ông hoàng bà chúa chắc ?



Nàng hỏi ngay:



- Anh thật sự cần tiền lắm phải không ?



Anh đứng thẳng người, 2 tay bỏ thõng 2 bên . Tư thế này vẫn không làm giảm đi đường nét tuyệt đẹp của cơ thể anh .



- Cô sỉ nhục tôi đấy nhé . Tôi đến đây để đề nghị giúp cô xem cảnh đẹp . Thế mà cô lại muốn trả tiền cho tôi . Nếu cô có trả thì tôi cũng sẽ không bao giờ lấy đâu .



Đôi mắt anh, giọng nói anh cũng chỉ làm cho nàng biết anh giận dữ lắm .



- Ý tôi không ...



Nhưng nàng chưa nói được gì thì anh đã lạnh lùng bỏ đi .



Đứng lặng thật lâu nhìn theo bóng dáng anh khuất dần rồi mất hút trong bóng đêm .



Cuối cùng, rồi nàng cũng phải lủi thủi về phòng với mọi tâm trạng nặng nề .



Nàng đâu thể nào biết rằng trên dãy hành lang lầu 2, bà Lam Hằng tựa người vào lan can mỉm cười . 1 nụ cười vô cùng khó hiểu ...?



Nhưng đêm nay, khi đi ngủ, không phải vì công việc mới hấp dẫn hay vì khung cảnh xa hoa tráng lệ của khách sạn Bách Hoa Lâm làm cho nàng say sưa . Mà điều làm cho nàng vương vấn, lưu tâm lại chính là cặp mắt to đen và sâu thẳm của anh, là đôi vai vộng và mái tóc bù xù kia . Nàng mỉm cười mơ mộng, ước sao gặp lại người thanh niên ấy vào sáng ngày mai .



Lúc nào câu hỏi to tướng cũng cứ lởn vởn mãi trong đầu: Anh ta là ai ?



Nhưng rồi, chút ít mơ mộng đó tan biến thật nhanh . Nhường lại là đôi mắt buồn bã của nàng . Có lẽ anh sẽ không bao giờ tìm đến với nàng nữa, vì lúc nãy nàng đã vô tình xúc phạm đến anh ta .



Trời ơi! Bội Cầm ơi! Mi ngu quá đi, tại sao mi lại hỏi 1 câu khinh người như vậy hả ? Mi nhìn lại mi xem . Mi có hơn ai đâu . Mi cũng là 1 kẻ làm công thôi mà .



Và cuối cùng nàng cũng thiếp đi . Trong cơn mơ nàng lại thấy mẹ ... Mẹ nàng dẫn nàng đi lang thang khắp nơi để tìm việc làm . Nàng còn nhớ lúc đó nàng khoảng chừng 13, 14 tuổi gì đó . Khi cha vừa qua đời, mẹ đi lang thang khắp nơi nhưng không ai dám mướn 1 tấm thân gầy yếu như vậy để vào làm việc . Nơi đâu, mẹ nàng cũng chỉ nhận được cái lắc đầu hoặc những câu trả lời:



- Ở đây tôi không cần người .



- Tôi đã có người rồi .



Tủi nhục hơn có những nơi mẹ còn đón nhận những cái bĩu môi khinh rẻ .



Buồn bã, mẹ ngồi gục đầu bên gốc cây sao già khóc nức nở .



Nàng gục đầu vào lòng mẹ và khóc theo mẹ .



- Rồi mẹ sẽ tìm được việc làm mà . Mẹ đừng buồn nữa .



Mẹ nàng nghẹn ngào:



- Không ai mướn mẹ cả con ơi .



- Con ... Con sẽ tìm việc làm, chắc người ta sẽ nhận con mà .



Mẹ nàng vuốt đầu nàng:



- Con ngoan . Mẹ còn sức nuôi con mà .



- Con sẽ giữ em, con sẽ giặt đồ mướn, những công việc đó con làm nổi mà .



Mẹ nàng lấy trong giỏ ra củ khoai lang mà nàng thấy mẹ đã mua hồi sáng . Mẹ lột vỏ cho nàng rồi nói:



- Con ăn đi!



Nàng cũng đã đói lắm, nàng cầm lấy và ăn 1 cách ngon lành . Chợt thấy mẹ đang nhìn mình, nàng vội hỏi:



- Con 1 nửa, mẹ 1 nửa .



- Mẹ ăn rồi .



Nhưng trong lúc nàng sơ ý, mẹ nàng đã cho tất cả những vỏ khoai lang mà lúc nãy mẹ nàng đã giấu trong lòng bàn tay vào miệng .



Nàng thấy nhưng nàng làm lơ bởi vì nàng biết khi nàng hỏi mẹ nàng sẽ khóc .



Nàng cầm nửa củ khoai đưa cho mẹ và nói dối:



- Mẹ ăn đi . Củ khoai to quá con mới ăn có 1 nửa mà đã no cành hông rồi đây nè .



Nàng vừa nói vừa cố ễnh bụng lên và vỗ cành cạch cho mẹ xem .



Không kềm chế được, mẹ nàng ôm nàng vào lòng và bật khóc . Mẹ nàng và nàng cùng khóc trong bóng đêm dưới bóng gốc cây sao già .



Mẹ nâng cằm nàng lên và nhìn thẳng vào mắt nàng .



- Bội Cầm! Con hãy nhớ lời mẹ dặn . Sau này, con lấy chồng thì hãy lựa chọn cẩn thận nghen con . Mẹ không cần con phải tìm 1 người chồng giàu có nhưng con nên chọn ai có công ăn việc làm đàng hoàng . Khi xưa, mẹ biết ba con là người đàn ông lêu lỏng nhưng vì mẹ quá yêu ba con . Nói như thế không phải mẹ trách ba con ... Nhưng con hãy nhìn mẹ mà làm tấm gương con nhé .



Nàng lấy tay dụi những hàng nước mắt của mẹ .



- Con hứa, con hứa sẽ nghe những lời chỉ dạy của mẹ .



Kể từ sau cái đêm hôm đó . Mẹ con nàng kiếm sống bằng việc lang thang đầu đường xó chợ xin chén cơm thừa, canh cặn của người ta để sống cho qua ngày .



Và 1 năm sau, khi nàng tròn 15 tuổi thì mẹ nàng qua đời .



Mẹ qua đời trong 1 cơn giông bão .



Sáng hôm sau, Bội Cầm thức dậy thật sớm . Nàng không đợi lũ chim đánh thức .



Nàng hít 1 hơi thật dài để đem hết không khí trong lành vào tận buồng phổi .



Nàng sẽ bắt đầu 1 ngày mới, với công việc mới ở 1 nơi vô cùng kỳ diệu .



Nàng vội vàng mặc quần áo, quần vải trắng và áo ngắn mỏng màu vàng . Nàng chải tóc ra sau rồi búi lại gọn gàng . Mới sáng sớm, mà trời đã nóng, nên nàng giữ cho tóc khỏi vướng vào cổ .



Nàng mở cửa bước ra ngoài sân . Tự nhiên đôi mắt nàng hướng về cuối dãy hành lang, nơi mà người khách lạ bí mật đã xuất hiện đêm qua . Nàng không hiểu sao nàng lại thất vọng khi không thấy bóng dáng của anh .



Lướt mắt nhìn ra bãi biển 1 lượt . Rồi nàng vô tình bước đến bức tường thấp, đưa mắt nhìn ra sườn đồi trải rộng bên ngoài . Nàng chỉ thấy những bụi cây hoang dại chen lẫn trong đá sỏi và vài đám hoa dại màu vàng đỏ .



Có thật là anh ta làm việc ở trong khách sạn Bách Hoa Lâm này không ? Hay là 1 kẻ đạo chích chờ khách sơ hở là ẳm valy dông mất .



Nàng từ từ tiến tới phía lan can bằng sắt mà đêm qua nàng đã đứng đây ngắm cảnh đẹp . Đột nhiên nàng lại nghĩ về anh rồi nàng đưa mắt nhìn về phía hồ bơi nơi ghế đá mà đêm qua anh đã ngồi cạnh nàng . Nàng như cảm thấy hơi hướng đàn ông của anh còn phảng phất quanh nàng . Hơi ấm trong hơi thở của anh đang phả vào mặt nàng . Nàng cảm thấy như anh đang còn đứng ở đây .



Bất giác, có tiếng mở cửa làm cho Bội Cầm giật mình . Bà Lam Hằng mở cửa bước ra .



Nàng tiến lại gần bà, nhỏ nhẹ:



- Chào bà Giám đốc .



- Tôi đã bảo đừng gọi tôi là bà Giám đốc mà . Thật ra, tôi chỉ làm việc cho ông chủ Hoàng Lâm Thao mà thôi . Phải . Ông ta có hàng trăm công ty lận . Tôi chỉ được đề cử làm Giám đốc của công ty Vạn Thắng mà thôi .



Nàng tròn mắt ngỡ ngàng:



- Ông chủ Lâm Thao giàu có như vậy sao ?



Bà Lam Hằng kéo Bội Cầm về phía lan can và nói:



- Đấy . Cô nhìn kìa tất cả thuyền bè đánh cá ngoài kia cũng của ông ấy . Khách sạn Bách Hoa Lâm này là của ông ấy đấy . Cơ ngơi của ông Lâm Thao nhiều lắm, tôi không tài nào kể hết cho cô nghe đâu . Từ nay, đừng gọi tôi là bà Giám đốc nữa đấy nhé . Nếu không, bác sẽ cắt lưỡi con đấy . Cứ gọi bác và xưng con cho thân mật .



- Dạ, con biết thưa bác .



Bà Lam Hằng đưa mắt nhìn quanh nói:



- Đêm qua con ngủ có ngon không ? Đêm đầu tiên lạ chỗ bác thường ít ngủ lắm . Mặc dù chỗ này không lạ lùng gì đối với bác . Trước đây thì bác cũng đã đến đây vài lần rồi . Nhưng theo bác thì phải mất vài hôm bác mới quen được với giường chiếu mới . Còn con ? Con ngủ có được không ? Con thấy phong cảnh ở đây có đẹp không ? Đối với bác thì phong cảnh đẹp lắm .



Bà Lam Hằng cứ nói liên tục, nàng không thể nào trả lời kịp . Nàng muốn hỏi bà mấy lần ở trước đây bà có biết 1 người đàn ông lạ như đêm qua không ? Nhưng không biết sao nàng lại im lặng .



- Cám ơn bác . Con ngủ ngon lắm .



- Vậy mà bác cứ tưởng con sẽ thức đêm ngắm cảnh đẹp hoặc ít ra cũng bơi lội khi trời nóng nực chứ .



Nàng giật nẩy mình:



- Con cũng định đi bơi nhưng con lại không có mang theo áo tắm .



- Lát nữa ra chợ bác sẽ mua cho con .



- Dạ thôi, để con tự mua cũng được rồi .



Người phục vụ của khách sạn đem thức ăn đặt ngoài ban công .



Bà Lam Hằng nói ngay:



- Vào ăn sáng với bác đi . Bác ghét nhất là phải ngồi ăn 1 mình đấy .



Cả 2 cùng ngồi vào chiếc ghế cạnh bàn ăn .



Phần ăn sáng là 2 ổ Piza và vài cái trứng ốp-la thơm lừng .



Bà Lam Hằng gắp miếng Piza bỏ vào chén cho Bội Cầm .



- Ăn đi . Thức ăn của khách sạn này ngon lắm . Nhất là bánh Piza . Ai đã đến Bách Hoa Lâm mà không ăn bánh Piza là 1 sai lầm .



Nàng cắn 1 miếng nhỏ . Ôi! Ngon thật . Nàng chưa bao giờ ăn được bánh ngon như thế .



- Ngon quá .



- Nếu ngon thì ăn cho nhiều vào .



Nàng ăn thêm 1 miếng nữa rồi nói:



- Sáng nay, con phải làm gì ?



- Hôm nay, chưa cần phải làm gì . Bác muốn ra phố mua 1 ít giấy A4 để khi nào có những văn bản cần thì con đánh cho bác . Con có muốn đi chung không ? Con có thể đi tham quan 1 vòng thành phố biển này cho biết, hay mua sắm 1 tí gì đó, áo tắm chẳng hạn .



- Dạ, nhưng bác đi trước đi, con cần soạn lại 1 số quần áo con sẽ đi sau .



- Vậy cũng được .



Bà Lam Hằng đứng dậy và xách chiếc ví bước ra khỏi cửa .



Bội Cầm đứng trên lan can lầu nhìn bóng dáng bà Lam Hằng đi xa dần rồi khuất trong đám đông ngoài biển khơi .



Bỗng 1 giọng nói ấm áp quen thuộc vang lên bên tai nàng .



- Cô không cảm thấy 1 ngày đẹp trời thế này mà giam mình ở nhà là lãng phí lắm không ? A! Hay là cô có ý đợi tôi .



Nàng vui mừng khi gặp lại anh ta bao nhiêu thì đột nhiên nghe giọng nói phách lối của anh ta nàng giận bấy nhiêu .



- Xí! Ai thèm đợi anh chứ ?



- Sao tôi cứ thấy cô lóng nga lóng ngóng mãi thế .



Nàng gắt giọng:



- Phải . Tôi đang đợi đó . Nhưng là đợi 1 chàng hoàng tử, chứ không phải 1 anh chàng tiều phụ như anh . Anh là tiều phu mà tưởng mình là thái tử à .



Anh cười to:



- Cô có đọc quyển "Anh tiều phu làm phò mã" chưa vậy ? Biết đâu 1 ngày nào đó tôi sẽ biến thành 1 hoàng tử thì sao ?



- Anh có nằm mơ cũng không thấy được điều đó đâu, thưa anh tiều phu . Người tôi đợi nếu không là 1 hoàng tử thì ít ra cũng là ông Hoàng Lâm Thao .



Thấy nàng không thèm nhìn anh mà đưa mắt nhìn ra bãi biển xa xa, anh nói:



- Đẹp quá!



- Cái gì đẹp ?



- Đương nhiên là phong cảnh rồi, chẳng lẽ tôi nói cô .



- Anh thật là nực cười . Mới tối hôm qua anh nói tôi đẹp đó thôi .



- Lúc đó trong bóng tối, tôi nhìn không rõ . Thì ra cô ăn đèn mà thôi .



Nàng bặm môi tức tối không nói được gì ngoài chữ "Xí" thật to .



Anh tiến đến bên lan can cạnh nàng . Anh nghiêng người ra trước, cúi đầu sát bên nàng, vừa chỉ tay qua bên kia bãi biển vừa nói .



(mất 2 trang)



muốn ra chợ mua vài cái quần đùi, cô có muốn đi với tôi không ?



Nàng cũng đang muốn ra ngoài, lời đề nghị dịu dàng của anh nàng không còn cách nào hơn là gật đầu thay cho câu trả lời .



Bội Cầm đưa mắt nhìn phố xá đông đúc, nhìn người người tấp nập ra vào các cửa hàng, các tiệm buôn .



Anh nắm lấy tay nàng rồi cùng sánh bước . Nàng vẫn để yên tay mìmh trong tay anh . Nàng cảm thấy hơi ấm ở mấy ngón tay anh thấm qua lớp áo vải mỏng, mấy ngón tay nắm chặt cánh tay nàng khiến nàng ngây ngất khó thở . Nàng nhìn thẳng ra phía trước nhưng chẳng thấy gì ngoài 1 màu sắc hỗn loạn . Tại sao lại như vậy nhỉ ?



Nàng liếc sang anh . Trời ơi! Anh đẹp vô cùng . Râu đã được cạo nhẵng, tóc chải gọn gàng . Hôm nay, anh mặc chiếc quần kaki màu xám, áo sơ mi trắng bỏ vào quần .



Nàng nhìn lên mặt anh và thấy anh đang nhìn nàng, anh nói giọng thản nhiên:



- Tôi thích ngắm cô lắm, cũng như cô đang ngắm tôi vậy .



Nàng quyết liệt chối cãi:



- Vì anh lập dị đáng nhìn mà thôi . Khô6ng phải là cái nhìn chiêm ngưỡng đâu .



Nàng nói dối hay quá! Bình tĩnh ghê . Nhưng anh có vẻ không lưu tâm đến câu nói của nàng mà mỉm cười:



- Nhưng nhìn khi lập dị thì cũng là nhìn mà .



- Xí .



- Xí hoài vậy .



Nàng lảng sang nhanh chuyện khác:



- Hôm nay, anh không phải đi làm à ?



- Khách sạn tạm thời hết việc . Tôi đang tìm việc mới đây .



1 cửa hàng bán đồ tắm vô cùng sang trọng đã hiện ra trước mắt .



Anh chỉ tay và nói:



- Vào đi! Có lẽ cô cũng cần nên mua vài bộ đồ tắm .



Bội Cầm chần chừ . Quả thật 1 tiệm đồ sang trọng như vậy nàng không bao giờ dám nghĩ là mình sẽ đặt chân vào .



Nàng còn đang do dự thì anh lắm lấy tay nàng lôi đi .



Anh mở cửa kiếng và dẫn nàng vào bên trong . Những dãy kệ chất đầy quần áo màu sắc sặc sỡ chạy tuốt vào phía bên trong . Vô số áo quần lòe loẹt, sặc sỡ đủ loại, đậm có, nhạt có, màu lục, màu tía, màu hồng . Tất cả chen lẫn nhau như trong 1 chiếc kính vạn hoa .



Cô gái bán hàng bước đến nhìn 2 người tươi cười:



- Cô thích chiếc áo tắm này hả ? Cô có cặp mắt chọn đồ nghe . Đây là chiếc áo tắm đẹp nhất của cửa tiệm chúng tôi đấy .



Nàng thích lắm nhưng nhìn cái giá đặt trên áo, nàng đành lắc đầu:



- Không . Tôi không thích .



- Thế thì thật là uổng . Tưởng cô mặc bộ đồ này vào thì đẹp ai bằng .



Nàng nắm lấy tay người thanh niên:



- Chúng ta đi thôi .



Anh vẫn đứng im 1 chỗ . Giọng trầm trầm gợi cảm:



- Sao vậy ? Rõ ràng tôi thấy cô rất thích chiếc áo tắm này mà . Chiếc áo đó xinh lắm đấy . Cô mặc vào trông xinh xắn dịu dàng, đài các .



Nàng ngượng ngùng:



- Nhưng anh không cảm thấy rằng nó quá mắc hay sao ? Cả 2 tháng lương của tôi mới mua nổi nó đó .



- Thế tại sao cô không trả giá ? Ở đây họ nói thách lắm . Họ nói trên trời dưới đất không hà . Cô đem theo bao nhiêu tiền ?



- 200, mà cái áo lại đến cả triệu .



- Để tôi lại trả giá xem .



Trước mặt anh, nàng không dám trả giá . Thế mà là thanh niên anh lại dành làm công việc trả giá đó 1 cách rất tự nhiên . Nàng thấy anh nói chuyện to nhỏ gì đó với chị bán hàng, chị ta mỉm cười rồi gật đầu lia lịa vội vàng lấy bộ đồ tắm gói lại cho anh .



Anh lại lên tiếng:



- Bội Cầm này! Cô ấy đã đồng ý bán rồi nè, mau lại trả tiền đi .



Nàng tiến lại gần móc trong túi ra 200 ngàn đưa cho chị bán hàng .



- Cám ơn cô, rẻ quá .



Chị bán hàng cười tươi:



- Cô có người chồng như thế này thì thật là tốt phước đấy . Biết trả giá cho vợ, mấy người đàn ông khác không dám làm những điều này đâu .



Bội Cầm quay đầu đi thì thấy anh mỉm cười với cô gái bán hàng . 1 nụ cười thật lém lỉnh và cô ta cũng cười lại . Họ bắt tay nhau và lắc khá lâu . Đột nhiên, Bội Cầm cảm thấy đau nhói trong tim .



Cả 2 bước đi . Nàng nói:



- Anh hay trả giá lắm à ?



- Phải . Mình nghèo thì phải thực tế 1 chút . Đồng ý thì bán không thì thôi . Cô thấy không . Nếu không trả giá thì chúng ta đã mất toi đi 800 ngàn rồi còn gì .



- Cám ơn anh .



- Chúng ta đi tắm biển luôn nhé . Tôi muốn xem cô mặc bộ áo tắm mới này đẹp đến cỡ nào .



- Không được! Tôi về trước 10 giờ đấy .



- Nếu cô bận thì chúng ta đi 1 lát thôi .



- Cũng được .



Nói xong nàng chợt nghĩ nếu mặc đồ tắm này bên cạnh anh thì sẽ thẹn thùng biết chừng nào .



Họ đi bộ ra bãi . Nắng 10 giờ vẫn dìu dịu mơn man trên da thịt .



Ra tới bãi, họ mướn ghế và cùng nhau bơi lội . Nàng như đã quen dần không còn rụt rè khi mặc bộ đồ này trước anh nữa .



Hôm nay anh mặc chiếc quần bơi màu xanh không phải màu đen như đêm qua . Nàng hết nhìn lên đôi vai cuồn cuộn các bắp thịt, lại nhìn lén sang bộ ngực rắn chắc, hết nhìn ngực rồi lại nhìn sang vai . Khi anh di chuyển các bắp thịt cũng chuyển động theo . Tóc anh lại bù xù vì nước . Cái gì trong cơ thể anh nàng cũng thấy đẹp .



Đã gần 10 giờ họ chuẩn bị ra về . Thật ra suốt mấy tiếng đồng hồ này nàng chẳng bơi được gì . Lúc nào trong lòng nàng cũng nổi cơn ghen vì thấy mấy cô gái cứ đăm đăm nhìn anh .



Ra về, nàng nói:



- Anh có vẻ thu hút mấy cô gái quá chứ ?



- Có cô không ?



- Đương nhiên là không rồi .



Đến trước cổng khách sạn Bách Hoa Lâm . Nàng nhìn anh và giật mình khi đôi mắt anh nheo lại nhìn nàng . Nàng cảm thấy anh có sức cuốn hút kỳ lại như thể anh đang đưa tay sờ vào người nàng . Nàng quay mặt đi chỗ khác thật nhanh . Không thể, không thể được . Nàng không thể yêu 1 người đàn ông không nghề nghiệp ổn định thế này được .



Anh cười và nói:



- Nếu cô còn muốn gặp tôi thì cô nhắn với anh tiếp tân Bảo Chấn, nhờ chuyển tin nhắn đến Nhật Nam .



- Nhật Nam ? Tên anh đẹp lắm đấy .



Anh cười và bước đi .



- Người đẹp thì tên phải đẹp chứ .



Vừa lên đến cầu thang nàng đã thấy bà Lam Hằng đứng bên lan can tự bao giờ . Mặt bà ngó xuống đường . Có lẽ bà đã trông thấy nàng đi về với Nhật Nam rồi chăng .



Nàng lên tiếng thật khẽ:



- Chào bác . Bác về sớm vậy ?



Bà Lam Hằng xoay người qua nói ngay:



- Cô đi chơi với Nhật Nam à ?



Bội Cầm ấp úng:



- Bác biết anh ấy sao ?



- Cô không nên giao du với những người như thế .



Khi nghe bà Lam Hằng nói như thế, Bội Cầm ngạc nhiên hỏi lại:



- Bác biết anh ấy à ?



Bà đáp ngay không chần chừ .



- Hắn là 1 người vô công rỗi nghề, chuyên dùng cái mã bảnh trai của mình để mồi chài tiền phụ nữ .



Lời nhắc nhở của bà Lam Hằng làm cho Bội Cầm thấy xây xẩm . Nàng buồn bã vô cùng khi nhận được cái tin buồn này . Nhưng buổi đi chơi hôm nay nàng cảm thấy vui lắm .



Anh đã trả giá chiếc áo cho nàng . Người thực tế như anh nàng thích lắm . Nàng rất muốn có được 1 người bạn như anh . Đơn giản chỉ là bạn .



Thấy nàng im lặng khá lâu bà Lam Hằng lên tiếng:



- Con nghĩ gì lâu vậy hả ?



Nàng giậ. mình trả lời ấp úng:



- Dạ ... đâu ... con đâu có nghĩ gì . Bác có quen với Nhật Nam hả ?



- Hắn cũng thường làm việc ở đây mà . À, con ra phố mua cái gì vậy ?



- Con mua bộ đồ tắm .



- Bao nhiêu ?



- Dạ, 200 . Đây này, bác xem có đẹp không ?



Nàng vừa nói vừa lấy chiếc áo ra đưa bà Lam Hằng xem .



Bà Lam Hằng nói:



- Đẹp, rẻ! Nhưng sao lại ướt sũng thế này ? Con mới đi bơi với hắn à ?



Nàng sợ sệt gật đầu thay cho câu trả lời .



Bà Lam Hằng kéo nàng vào trong phòng của bà .



- Thôi, vào ăn trưa đi, thức ăn bồi phòng đã mang lên đây rồi .



2 người ngồi ăn trưa rất thoải mái trên hành lang có mái che nhìn ra bãi cát rộng .



Cả 2 không ai đá động gì đến Nhật Nam nữa . Nhưng trong đầu Bội Cầm thì hàng trăm câu hỏi như đang nhảy múa lung tung . Bà Lam Hằng biết rõ Nhật Nam ư ? Anh thật sự là người như thế sao ?



Bội Cầm không dám hỏi thẳng bà Lam Hằng về Nhật Nam nữa . Nhưng nàng ước ao có ai trả lời giùm nàng những câu hỏi này . Nàng hỏi thẳng Nhật Nam được không ?



Nàng mới làm việc với bà Lam Hằng có 2 ngày . Công việc chưa đến đâu đã vội vàng nghĩ về đàn ông, chắc bà đuổi việc sớm .



Bà Lam Hằng ăn 1 muỗng súp cua rồi nói:



- Công việc của chúng ta kéo dài tại đây 1 tháng . Sau đó, chúng ta lại đi nơi khác .



- Nhanh vậy à ?



- Sao ? 1 tháng mà con còn bảo ít à ?



- Dạ không .



- Sao, con thấy ở đây thế nào ?



- Tuyệt lắm thưa bà . Chưa bao giờ trong đời con được đi những nơi xinh đẹp như thế này .



Bà Lam Hằng mỉm cười:



- Ông chủ Hoàng Lâm Thao của tôi còn quản lý nhiều nơi đẹp gấp trăm ngàn lần nơi này nữa . Nếu có dịp tôi sẽ giới thiệu cô với ông ta .



Nói xong bà kề miệng vào tai nàng khẽ nói:



- Ông ta là 1 ông chủ trẻ lại cực kỳ đẹp trai, chưa có vợ . Nếu ông ta chấm cô thì thật là diễm phúc đấy .



Bội Cầm nói ngay:



- Ông Hoàng Lâm Thao còn trẻ à ? Chứ không phải ông ta là 1 lão già 60, đầu hói, mắt lồi, răng sún, miệng hô à ?



- Ai nói với cô thế ?



- Nhật Nam .



- Thấy chưa! Chỉ bao nhiêu đó thôi là cô thấy hắn không bằng người ta, nên lúc nào cũng tìm cách nói xấu . Ông Hoàng Lâm Thao là 1 ông chủ tốt và giàu lòng thương người . Cô đừng bao giờ tin lời Nhật Nam nghe chưa ?



- Dạ .



Suốt buổi ăn bà Lam Hằng còn nói cho nàng nghe nhiều chuyện về ông chủ trẻ Hoàng Lâm Thao của bà . Bà còn nói ông ta đang ở bên nước ngoài hợp tác làm ăn với ai đó sẽ về đây trong nay mai . Nhưng nàng nào có nghe được gì, câu có câu không . Vì nàng cứ nhìn thấy đôi mắt to đen và sâu thẳm của Nhật Nam đang nhảy múa trước mắt . Nàng rất đau buồn khi phải dẹp hình ảnh của anh sang 1 bên . Nàng không thể chấp nhận 1 người đàn ông vô công rỗi nghề . Nỗi ám ảnh ngày xưa vẫn mãi mãi còn đây .



Nàng cố quên nhưng khổ thay không tài nào nàng xua đuổi nổi hình ảnh của anh ra khỏi tâm khảm . Hình ảnh của anh cứ lởn vởn trước mặt nàng, nhử nàng, chọc ghẹo nàng . Ôi, phải chi cái đêm hôm ấy nàng đừng ra lan can ngắm phong cảnh thì nàng đâu có gặp anh và đâu có khổ sở thế này .



Nàng ước sao công việc mới mẻ này vô cùng hấp dẫn để nàng có thể chú tâm vào công việc . Để hkhỏi nghĩ mông lung đến người đàn ông điển trai xa lạ này .



Nàng liếm nhẹ đôi môi phân vân . Không biết nàng quen với anh có hại gì đến nàng không ?



Tiếng nói bà Lam Hằng vang lên, nàng giật mình ...



Nàng nói nhanh:



- Dạ không ạ .



Bà Lam Hằng mỉm cười:



- Con nói gì thế ? Con có nghe ta nói gì không mà con bảo không ?



- Dạ ... dạ không nghe .



- Ta bảo con đánh máy cho xong tập hồ sơ này vào sáng mai . Bác phải kiểm tra 1 số tài liệu khác trước khi tiếp tục công việc . Cho nên chắc con có thể theo kịp bác . Cô thư ký trước đây, cô Lâm Thủy thường theo kịp bác đến cùng . Con có vẻ đánh máy nhanh hơn Lâm Thủy, nhưng bác cần xem lại bản đánh máy của con ra sao đã, bác mới biết được con có làm việc tốt như Lâm Thủy không .



Nàng hỏi:



- Tại sao Lâm Thủy nghỉ, thưa bác ?



- Không nghe lời tôi, tôi đuổi .



Bội Cầm nói:



- Con sẽ cố gắng làm xong bản đánh máy này xong vào đêm nay



Bội Cầm đứng dậy chào bà Lam Hằng rồi trở về phòng riêng của mình .



Ngồi 1 mình trong phòng, Bội Cầm lại tiếp tục suy nghĩ . Liệu sau này nàng có như Lâm Thủy hay không ? Nếu cứ lén lút quen với Nhật Nam thì chắc chắn nàng sẽ bị đuổi việc . Rồi nàng sẽ phải làm gì trong những tháng ngày còn lại .



Không được . Công việc bao giờ cũng quan trọng hơn, nên phải cố gắng vượt qua, rồi nàng sẽ quên Nhật Nam dễ dàng thôi mà .



Nàng chuẩn bị bắt tay ngay vào công việc . Mong rằng công việc sẽ giúp nàng giết chết thời gian suy nghĩ mông lung .



Bất chợt có tiếng gõ cửa . Nàng vô cùng ngạc nhiên . Ai tìm nàng vào giờ này . Chẳng lẽ Nhật Nam ư ? Ôi! Tại sao anh lại dám cả gan đến tìm nàng vào giờ này kia chứ . Nàng không muốn ra mở cửa nhưng tiếng gõ cửa mỗi lúc như dồn dập hơn và kèm theo là giọng nói của bà Lam Hằng .



- Bội Cầm! Mở cửa cho bác với .



Nàng thở phào nhẹ nhõm . Nàng mong anh, nhớ anh biết bao, nhưng nàng muốn gặp anh ở chỗ khác không phải chỗ này .



Nàng đứng dậy và bước thật khẽ ra mở cửa .



Nàng nhỏ nhẹ nói:



- Bác quên dặn con điều gì ư ?



Bà Lam Hằng nắm lấy tay Bội Cầm kéo ra khỏi phòng .



Khi 2 người đang đứng trước lan can, bà chỉ tay lên trời và nói:



- Cô có thấy bầu trời hôm nay thật đẹp không ?



Nàng trả lời:



- Dạ thấy . Trăng tròn và sao thì nhiều và sáng hơn mọi khi .



- Vì thế, bác khôgn muốn giam mình trong phòng . Bác có thú nhìn ngắm sao đêm nhưng lại không muốn ngắm 1 mình . Đứa con trai cả của bác cũng thích ngắm sao lắm . Con có muốn ngắm sao không ?



Thật sự nàng chẳng có cái thú nhìn ngắm sao đêm . Thú của nàng là được nhìn ngắm bóng đêm vắng lặng, nhưng nàng lại không muốn phật lòng bà chủ .



Nàng đành nói dối:



- Dạ, thích lắm . Con rất muốn ngắm sao .



- Vậy chúng ta lên sân thượng ngắm sao đi .



Nàng khẽ gật đầu rồi theo chân bà Lam Hằng bước lên sân thượng .



Ngồi bên cạnh bà Lam Hằng nhưng nàng cứ thả hồn tận đâu đâu . Nàng nghĩ về cha mẹ, về Nhật Nam . Không 1 vì sao nào lọt vào tâm khảm của nàng cả .



- Bội Cầm! Con đang ngắm sao đó à ?



Tiếng nói bà Lam Hằng vang lên làm nàng giật nẩy mình.



Nàng ấp úng .



- Dạ ... dạ phải .



- Sao bác trông con có vẻ mơ màng quá vậy ?



- Con đang nghĩ về cha mẹ .



- Con có hiếu quá . Cha mẹ con nơi chín suối nếu biết con có hiếu như vậy, chắc họ cũng vui lòng lắm .



Im lặng thật lâu như để nén cơn xúc động bà tiếp:



- Bác thì không được như con, bác đã làm cho mẹ bác buồn mà qua đời . Bây giờ, nghĩ lại bác vô cùng đau khổ .



- Bác kể cho con nghe đi .



- Con biết không ? Hồi nhỏ, bác mê búp bê lắm . Nhưng sinh nhật lần thứ 10 của bác, mẹ bác có mua tặng cho bác 1 con búp bê biết khóc, biết cười, biết nhắm mắt và biết mở mắt . Rồi 1 tuần sau, mẹ bác đã vô tình để cho con chó con gặm nát cái chân . Bác khóc . Bác giận mẹ . Bác đòi mẹ bác đền . Và bác đã bị mẹ bác đánh đòn 1 trận ra trò . Suốt ngày hôm đó, bác giận mẹ bác vô cùng . Đêm đó, bác đi ngủ thật sớm, trong lòng vẫn còn giận mẹ . Nhưng không ngờ khi ngủ 1 giấc thật ngon, sáng ra bác đã quên hết mọi chuyện . Bác định gặp mẹ để xin lỗi nhưng mẹ đã đi làm . Suốt ngày hôm đó, bác cứ mong ngóng mẹ về để ngỏ lời xin lỗi . Chiều về, bác và cha bác ngồi đợi mẹ bên mâm cơm đến nguội lạnh thì có người chạy vào báo tin . Mẹ bác bị tai nạn giao thông . Bác và cha hối hả chạy ra đầu ngõ thì thấy mẹ nằm chết trên 1 vũng máu trên tay còn nắm chặt 1 con búp bên lên giây thiều . Có lẽ mẹ định mua để thường lại cho bác . Con thấy đó . Bác có phải là đứa con bất hiếu không ?



Bội Cầm im lặng không trả lời . Nàng sợ cất tiếng nói sẽ phải bật khóc vì câu chuyện của bà Lam Hằng .



Bội Cầm tựa người vào song cửa, chống tay lên cằm . Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ nào đó gõ những tiếng rời rạc buồn bã .



Ngửa mặt nhìn trời, Bội Cầm ngầm đoán xem ngôi sao nào là thiên mạng của mình .



Nàng xoay qua nhìn bà Lam Hằng rồi ôn tồn hỏi:



- Bác à! Hình như mỗi vì sao tượng trưng cho thiên mạng của 1 con người phải không bác ?



Giọng bà Lam Hằng ôn tồn ấm áp:



- Bội Cầm! Con hãy nhìn xem . Vô số các vì sao đang chen chúc nhau trên bầu trời kia . Đúng . Mỗi vì sao tượng trưng cho 1 thiên mạng . Có nghĩa là số mạng của con người là do thượng đế an bài .



- Bác à! Vì vậy, mà bác rất thích ngắm sao để tìm xem ngôi sao nào là bác có phải vậy không ?



Bà Lam Hằng mỉm cười gật đầu rồi cất giọng êm ái hỏi:



- Thế con thích mình là ngôi sao nào hả, Bội Cầm .



Không chần chừ Bội Cầm đáp nhanh:



- Dạ, sao chổi .



- Con có thể cho bác biết tại sao không ?



- Vì sao chổi vừa to lại vừa đẹp và lại lâu lâu mới xuất hiện 1 lần .



Bà Lam Hằng nắm chặt tay của Bội Cầm .



- Theo bác, con lúc nào cũng là 1 ngôi sao đáng yêu nhất .



- A! Bác nhìn xem 1 ngôi sao vừa mới bay qua kìa .



Giọng bà Lam Hằng bỗng trầm xuống:



- Bội Cầm con biết không . Khi nào có 1 ngôi sao rơi xuống dãy Ngân Hà rồi biến mất là lúc đó như 1 điềm báo có 1 sinh mạng sắp lìa đời .



Hôm nay, Bội Cầm nghĩ rằng, nàng đã được nghe 1 câu chuyện lý thú về các vì sao .



Bà Lam Hằng nói tiếp:



- Con biết không . Tối hôm bác giận mẹ bác, bác cũng thấy có 1 vì sao rơi qua dãy Ngân Hà . Không ngờ chiều hôm sau mẹ bác mất .



Bội Cầm cảm thấy hình như bà Lam Hằng đang khóc nàng vội vàng nói:



- Còn khi ta thấy 1 vì sao xẹt băng qua là ta cầu nguyện điều gì cũng được, phải không bác ?



- Phải . Nhưng phải thật nhanh, con à .



Họ còn định nói nhiều nhiều lắm về các vì sao nhưng 1 vài hạt mưa đêm lất phất rơi .



Bà Lam Hằng nói:



- Chúng ta xuống thôi . Mưa rồi đấy .



Lúc này, không hiểu sao nàng lại không muốn đứng dậy, nàng muốn ngồi mãi để được nghe bà Lam Hằng kể cho nàng nghe về các vì sao .



Nàng đứng lên mà lòng vẫn còn luyến tiếc vô cùng .



Bội Cầm đánh máy xong những văn bản cho bà Lam Hằng lúc 9 giờ . Với khoảng thời gian nhàn rỗi này nàng lại nghĩ đến Nhật Nam . Nàng nhớ lại lúc sáng, khi chia tay anh đã hẹn nàng tối nay đi ăn tối . Anh bảo nếu nàng đồng ý đi với anh thì hãy nhắn lại với tiếp tân Bảo Chấn . Bảo Chấn sẽ nhắn lại với anh .



Nhưng bà Lam Hằng đột ngột giao công việc buộc lòng nàng phải hủy bỏ buổi đi ăn mà nàng chắc chắn sẽ thú vị lắm .



Nàng cảm thấy đói và khát . Nàng gọi bồi phòng đem lên cho nàng 1 món há cảo và vài lọn sà lách tươi, cộng thêm 1 lon cocacola . Rồi nàng tắt đèn khép cửa và bước ra ngoài .



Nàng thong thả bước đi lang thang trong khuôn viên Bách Hoa Lâm . Trời đêm thơm ngát, những ngọn đèn màu được bật sáng trưng . Từng cành cây ngọn cỏ đều như được bắt những ngọn đèn màu .



Trên đỉnh tháp của khách sạn là 3 chữ "Hoàng Lâm Thao" được làm bằng đèn màu sáng rực cả bầu trời . Hàng trăm ngàn ngọn đèn này làm át đi ánh sáng của những vì sao đêm trên bầu trời .



Nàng không hiểu tại sao trên đời này lại có những người giàu đến như vậy ?



Không khí ấm áp, vài cơn gió nhẹ đưa hương hồng nhung thoang thoảng êm ả và dễ chịu vô cùng . Làn không khí thơm tho này mơn man nhè nhẹ trên da thịt nàng, chẳng khác nào bàn tay của người yêu đang âu yếm trên da thịt .



- Không đi ăn tối sao ?



Bỗng nàng nghe giọng nói êm ấm của Nhật Nam vang lên từ đằng xa . Bội Cầm ngạc nhiên quay người lại, ráng mở to mắt để nhìn anh đang khuất trong bóng đêm .



Nàng lo lắng nhìn về phía cửa của bà Lam Hằng . Nàng cảm thây yên tâm vì các cửa màn đều kéo kín và đèn bên trong phòng thì cũng đã tắt .



Nàng đi chầm chậm về chiếc ghế xích đu cạnh hồ bơi . Anh đang ngồi xoãi chân thoải mái trên đó . Bội Cầm hỏi nho nhỏ:



- Anh làm gì ở đây vậy Nhật Nam ?



- Anh ngồi ở phòng trọ đợi mãi mà không thấy Bảo Chấn đến báo tin, anh bèn quyết định đến đây xem sao . Và anh biết em đang làm việc nên anh quyết định ngồi ở ghế xích đu này đợi em .



Nàng không muốn anh đến đây tìm nàng mãi . Nàng sợ bà Lam Hằng lắm, vì bà đã khuyên nàng không nên giao du với Nhật Nam . Nếu nàng cãi lại lời bà, nàng sẽ bị đuổi việc như cô Lâm Thủy vậy .



Nàng nói:



- Anh không nên tới đây .



Nhật Nam tảng lờ như không để ý đến lời nói của nàng . Anh từ từ đứng lên nhìn nàng lờ mờ trong bóng tối .



- Thế em đã ăn tối chưa ?



- Em đã gọi bồi phòng đem thức ăn vào phòng cho em, và họ trả lời sẽ đem lên sau 30 phút .



- Thế là còn đủ thời giờ để chúng ta bơi lội 1 tí rồi đấy . Em có đem đồ tắm không ?



- Có .



Anh cởi chiếc quần short đang mặc trên người ngay tại chỗ . Bên trong, anh đã mặc sẵn chiếc quần bơi từ bao giờ . Hành động này làm Bội Cầm thẹn đỏ mặt, nàng phải vội vàng quay mặt đi nơi khác .



Anh cười:



- Xin lỗi! Vì anh nghĩ rằng em quá thân thiết, nên thiếu 1 chút tế nhị .



- Không có gì .



Lần này không biết là lần thứ mấy nàng lén nhìn thân thể cường tráng của anh .



Anh nhào người xuống nước, lặn xuống dưới rồi trồi lên mặt nước ở mé bên kia hồ . Anh kêu lên:



- Ôi! Tuyệt quá .



Bội Cầm buộc cao tóc rồi nhảy theo anh xuống hồ . Khi người nàng chạm vào mặt nước nàng cảm thấy hứng khởi hơn bao giờ hết . Nước trong hồ ấm áp mịn màng ôm lấy da thịt nàng, xóa tan hết hơi nóng ban ngày và làm dịu đi những giây phút căng thẳng của nàng khi ngồi bên máy vi tính .



Nàng mỉm cười đưa tay vuốt nhẹ mái tóc ra sau .



- Thật tuyệt! Em không ngờ lại làm việc ở 1 nơi thế này . Cám ơn ông Hoàng Lâm Thao đã xây lên 1 khách sạn tuyệt trần .



Nhật Nam mỉm cười:



- Ông ấy giỏi thật! Ước gì anh giàu như ông ta nhỉ .



- Ai biểu anh không cố gắng .



- Cố rồi nhưng có được đâu . Nghèo, long bong cuối cùng thì cũng long bong và nghèo thôi .



2 người cùng bơi lội trong hồ . Họ bơi tới, bơi lui mặt hồ chỉ lờ mờ ánh sáng do ánh sao trên trời .



Khi Bội Cầm đã mệt nàng bơi đến chiếc thang dựng trong hồ, rồi leo lên bờ hồ .



Khi nàng đến tựa người vào lan can để ngắm cảnh thì 1 cơn gió nhẹ thổi qua làm khô những hạt nước trên người nàng . Nàng xõa tóc ra sau lưng cho chóng khô, mái tóc như 1 tấm áo khoác ẩm ướt choàng lên làn da mát lạnh .



Nhật Nam cũng đã bước lên khỏi hồ anh tiến về phía nàng . Trên tay anh cầm 1 nhánh hoa dâm bụt mà anh vừa ngắt bên bờ hồ, anh cẩn thận cài vào mép tai của nàng .



Nàng vội vàng né ra xa:



- Bà Lam Hằng khuyên em không nên giao du với anh .



Anh nhướng cao đôi chân mày không có vẻ gì là tức tối .



- Ồ! Tại sao là như vậy ? Anh có xích mích gì với bà chủ của em đâu .



Bội Cầm muốn nói ra lý do nhưng không hiểu tại sao nàng lại nhún vai không đáp .



Nhật Nam đưa tay nắm chặt lấy 2 cánh tay nàng, mắt nhìn thẳng vào mắt nàng, 2 ngón tay nhè nhẹ thoa lên đôi má mịn ,màng của nàng . Anh hỏi lại:



- Tại sao lại như thế hả ?



- Bà ấy nói anh tối ngày chỉ biết long bong, không lo đi làm ăn .



Anh hỏi nhẹ nhàng:



- Tại sao bà ấy lại biết ? Bộ ai cũng dễ dàng kiếm việc hay sao ?



Nàng giấu không nói ra điều rằng anh là người chuyên mồi chài tiền đàn bà con gái .



Nhật Nam tiếp:



- Vậy em có muốn tránh xa anh không ?



Không chần chừ, nàng đáp nhanh .



- Không .



Anh thả tay nàng ra rồi quay người lại tựa lưng vào lan can cạnh nàng .



Anh khẽ hôn người nàng, nhưng nàng đã ngăn lại:



- Đừng anh! Em không muốn mất việc . Công việc này rất quan trọng đối với em .



Nhật Nam hỏi:



- Vì gặp anh mà em phải mất việc sao ?



- Em không biết nữa .



- Em làm tròn công việc là được rồi . Em có quyền chọn lựa người bạn cho mình chứ . Anh có phá rối khi em làm việc đâu .



- Đương nhiên là thế . Nhưng bà ấy đã bảo em không nên giao du với anh ... Lỡ bà ấy sa thải em thì sao ?



Giọng anh có vẻ châm chọc, nhưng đồng thời cũng có vẻ cương quyết:



- Anh không nói, em không nói thì làm sao bà ấy biết được .



Bội Cầm im lặng, nàng không muốn cãi lời bà Lam Hằng nhưng nàng cũng không muốn xa lánh anh . Nàng không thể dối lòng của mình được, nàng đã bị anh cuốn hút mất rồi .



Mặc dù anh đã làm cho nàng phải lo lắng nhưng nàng vẫn muốn gặp gỡ anh . Nàng gặp anh trong lúc rảnh rỗi đâu có hại gì đến công việc . Nàng muốn có 1 người bạn để vui chơi trong 1 tháng trời tại đây thôi mà .



Anh duyên dáng đấy, anh gợi tình, anh dịu dàng, dễ mến . Người bạn như thế thì có hại gì đâu . Nàng đâu có giàu có gì để anh phải lợi dụng . Nàng sẽ được anh hướng dẫn xem phong cảnh ở thành phố biển này . Và bao nhiêu người con gái phải ghen lên khi thấy nàng được đi cạnh anh .



Anh thấy nàng im lặng mãi bèn nói:



- Em đừng sợ gì cả . Anh không hại gì đâu . Anh chỉ muốn 1 tháng trời em ở đây anh sẽ dẫn em đi thăm công viên Vạn Kiếp, rồi đi công viên nước, xuống thủy cung, câu cá, đua ca nô, lướt ván và cả nhảy dù nữa .



Nàng mỉm cười khi nghe anh nói đến những thú vui ấy . Ôi! Những thú tiêu khiển rất hấp dẫn và lạ lùng mà nàng chưa được xem và thử qua bao giờ . Nhưng ... nàng bỗng trở lại với thực tại trước mắt .



Nàng nói ngay không cần suy nghĩ:



- Nhưng tốn kém lắm . Ai sẽ là người trả tiền đây ?



Nàng vừa nói xong, anh vùng đứng dậy thật nhanh, thái độ thật dữ dằn .



- Cô coi tôi là kẻ đàng điếm, chuyên lợi dụng tiền phụ nữ hay sao hả ? Phải . Tôi nghèo . Nhưng tôi có bảo cô khao tôi đâu . Chúng ta tiền ai nấy trả, không được sao ?



Nàng vô cùng hối hận . Nàng không hiểu tại sao nàng lại nói chi 1 câu như vậy .



- Nhưng ...



Anh cắt ngang:



- Thôi đủ rồi, cô đừng nhưng gì nữa cả . Nếu cô sợ tôi thì từ nay về sau tôi xin thề là không bao giờ làm phiền cô nữa . Cô cứ tìm ai giàu có mà đi chơi với cô .



Nói rồi anh cầm lấy chiếc quần short đang máng trên thành ghế xích đu bước nhanh đến cổng . Tựa tay lên cổng nhảy ra ngoài đi nhanh về phía bãi biển vắng người .



Nàng đứng bất động, dõi theo bóng dáng lực lưỡng của anh khuất dần trong màn đêm .



Đột nhiên, 2 hàng nước mắt của nàng tuôn rơi .



Nàng lê những bước chân nặng nề trở về phòng .



Ôi! Bội Cầm ơi! Tại sao mi lại ngu như thế này hả ?



Về đến phòng nhưng nàng vẫn không muốn vào . Nàng lại đứng ở lan can dõi mắt vào khoảng sân phía trước nàng mong rằng anh sẽ quay trở lại . Nhưng vô vọng, bóng đêm vẫn chỉ là bóng đêm . Anh sẽ không quay trở lại nữa .



Nàng vào nhà và ngồi thẫn thờ bên khung cửa sổ . Ánh mắt thả vào khoảng không vô định và tâm hồn buông thả cho những suy nghĩ rong chơi vô bờ bến . Bàn tay nàng vô tình mân mê nhánh hoa dâm bụt mà anh đã cài vào tai của nàng lúc nãy . Đáng lẽ ra, nàng không nên để anh nói toạc ra những điều không hay như thế . Nàng đâu có nghĩ anh là kẻ đàng điếm .



Chuyện này đã làm cho nàng bận tâm mãi . Đến nỗi mâm cơm gã bồi phòng đã mang lên từ lúc nào mà nàng vẫn không hề đụng tới .



Đáng lẽ ra nàng không nên nói như thế với anh, như thế là xúc phạm . Nhưng những chuyện nàng nói khi nãy chỉ là do sự sợ hãi mà thôi . Nàng sợ nàng sẽ yêu anh . Nàng sợ anh sẽ đòi hỏi đủ thứ với nàng . Tuổi trẻ của nàng rất gian nan khốn khổ . Bây giờ, nàng phải phấn đấu để cuộc sống được ổn định . Nàng muốn mọi việc phải đàng hoàng đứng đắn, có trật tự . Nàng không thể chấp nhận việc 1 người đàn ông lang bạt, không nghề nghiệp ổn định làm đảo lộn cuộc đời nàng, chỉ trong vòng 4 tuần lễ làm việc tại đây . Nàng không thể tái diễn cuộc sống của mẹ .



Có tiếng gõ nhẹ ngoài cửa, nàng vô cùng mừng rỡ . Nàng chạy thật nhanh ra cửa và la to:



- Nhật Nam ...



Nhưng không phải, cánh cửa vừa mở ra, người đang đứng trước mặt nàng là bà Lam Hằng .



Nàng lúng túng chưa biết đính chính như thế nào thì bà đã lên tiếng:



- Con mong Nhật Nam à ?



- Dạ không!



- Như thế thì tốt . Bác biểu con đừng giao du với hắn, bác sẽ làm mai ông chủ Hoàng Lâm Thao của bác cho con . Lúc sáng, ông chủ có điện về, ông ta nói cuối tháng này ông sẽ về, và bảo bác dẫn con tới ra mắt ông ấy tại nhà riêng . Đây là cơ hội ngàn năm có 1 đấy Bội Cầm à . Con đừng dính líu với Nhật Nam sâu quá . Hắn nghèo khó, lang thang nay đây, mai đó . Hắn không mang lại hạnh phúc cho con đâu .



Nàng buồn bã:



- Dạ, con biết rồi .



Bà Lam Hằng vỗ nhẹ vai nàng:



- Bác không cấm cản con, bác chỉ muốn tốt cho con thôi .



- Con cám ơn bác .



- Thôi, đừng nói nhiều nữa, con đói bụng không ? Bác có mua há cảo cho con nè .



- Ôi! Con thích lắm .



- Vậy mau vào ăn đi .



Bà vừa nói vừa đẩy Bội Cầm vào trong phòng .



Họ cùng nhau ăn những đĩa há cảo nóng hổi .



Ăn xong Bội Cầm lại tủ lấy ra xấp hồ sơ đưa cho bà Lam Hằng .



- Con đã làm xong rồi đấy .



Bà Lam Hằng mỉm cười:



- Giỏi lắm! Ông Hoàng Lâm Thao nếu mà biết bác mướn được 1 cô thư ký giỏi như con thì ông ấy sẽ vui lắm .



Nàng chỉ gật đầu lấy lệ và mỉm cười cũng gượng gạo . Giờ phút này đây nàng có nghĩ gì khác ngoài Nhật Nam .



Nàng nhớ anh vô cùng .



Sáng hôm sau khi thức dậy, thì mặt trời đã tỏa ánh nắng đầy cả sân . Nàng đang mặc trên người bộ đồ ngủ màu hồng nhạt mà anh đã hướng dẫn nàng mua hôm qua .



Nàng làm vệ sinh cá nhân buổi sáng rồi mở cửa bước ra ngoài .



Nàng thả bộ ra bờ hồ, nơi mà anh và nàng đã có khoảng nửa tiếng vui vẻ đêm qua .



Hồ bơi sáng nay đông quá . Có lẽ mọi người khách của khách sạn không chịu nổi sự hầm nóng đêm qua .



Tấm màn cửa của bà Lam Hằng vẫn được kéo ra, có lẽ bà vẫn còn ngủ .



Không khí ban mai trong lành làm nàng cảm thấy dễ chịu .



Nàng ngồi dùng điểm tâm trên bờ hồ, đưa mắt nhìn xung quanh . Nàng mong sao trong đám người ấy tìm được bóng dáng của anh .



Nàng muốn bà Lam Hằng thức dậy và trao nhanh công việc mới cho nàng . Nàng phải làm việc tốt hơn là ngồi ở đây mà suy nghĩ mông lung . Tất cả mọi vật quanh bờ hồ này đều làm cho nàng nhớ đến anh . Chiếc ghế xích đu, băng ghế và cả mặt nước hồ trong xanh mời gọi .



Rồi ngày lại ngày trôi qua, Nhật Nam vẫn không quay trở lại . Ngày nào cũng vậy, sau khi xong công việc, sáng trưa chiều tối nàng đều ra bờ hồ này mỏi mòn đợi chờ . Nàng có cảm giác như nàng là 1 nàng Tô Thị thứ 2 . Có lẽ, 1 ngày nào đó, nàng cũng sẽ hóa đá như nàng Tô Thị mà thôi .



Nàng muốn gặp anh và kể cho anh nghe về cuộc sống khổ cực của nàng lúc nhỏ . Lúc nào nàng cũng mắng mỏ mình ngu xuẫn .



Đôi mắt đẹp giận dữ của anh lúc nào cũng như nhảy múa trước mắt nàng, thật đau đớn khi anh bảo nàng hãy đi kiếm những kẻ giàu có mà quen . Nàng nào muốn vậy . Nàng chỉ muốn cuộc sống của người chồng ổn định thôi mà .



Đã hơn 10 ngày qua, đêm nào nàng cũng vò võ 1 mình . Cảnh đẹp trong Bách Hoa Lâm không còn cuốn hút nàng nữa . Lúc nào nàng cũng thấy như nó đang đùa cợt cảnh cô đơn của nàng . Chuyện tình cô liêu của nàng chẳng khác gì những chuyện tình lãng mạn trong truyện cổ tích Mêhicô . Trong cuộc sống cái đáng sợ nhất là sự cô độc . Thế mà bây giờ nàng lại lâm vào sự cô độc đáng sợ ấy .



Vào 1 buổi chiều thứ 12 sau khi nàng giao bản hợp đồng cho bà Lam Hằng, bà kêu nàng lại và nói .



- Bội Cầm này! Lúc sáng ông chủ Hoàng Lâm Thao có gởi cho con món quà này .



Nàng trợn mắt ngạc nhiên:



- Tại sao lại gởi cho con ?



- Nghe bác khen con siêng năng giỏi giắn nên ông ấy muốn thưởng con vậy mà .



Bà Lam Hằng cầm lấy chiếc hộp nhỏ màu đỏ trao cho Bội Cầm .



- Nè con xem đi .



- Con ... con .



- Đừng ngại ngùng gì cả . Ông Hoàng Lâm Thao thưởng con thôi, không có ý định gì khác đâu .



Nàng rụt rè cầm lấy và mở ra xem . Bên trong là 1 sợi dây chuyền bạch kim thật đẹp .



Nàng reo to:



- Ôi! Đẹp quá!



Bà Lam Hằng mỉm cười:



- Đây để bác đeo vào cho chiếc cổ của con mà đeo vào thì sẽ đẹp lắm đấy .



Nói xong bà cầm lấy và đeo vào cổ cho Bội Cầm:



- Đẹp lắm!



Rồi như vừa chợt nhớ ra điều gì bà tiếp:



- À ... Con ra phố mau giùm bác 2 xấp giấy A4 . Lúc sáng ra phố mà bác quên mua .



Nàng mỉm cười và bước đi . May quá, cả 12 ngày nay bà không hỏi gì về Nhật Nam cả . Bà cứ tưởng nàng vui vẻ lắm .



Khi đi ngang qua phòng tiếp tân bỗng nàng chợt nhớ ra 1 chuyện . Tim nàng đập rộn lên ... và nàng chợt nghĩ đến anh tiếp tân Bảo Chấn . Tại sao nàng không đến hỏi thăm anh ấy về Nhật Nam ? Nhưng liệu Bảo Chấn có biết nàng là ai không ? Có biết câu chuyện của nàng và Nhật Nam vừa qua không ? Nếu Bảo Chấn biết nàng nói với Nhật Nam những lời như thế thì nàng tin chắc anh ta cũng căm ghét nàng . Nếu vậy anh ta sẽ không bao giờ chỉ cho nàng Nhật Nam ở đâu .



Nghĩ như vậy nên nàng bước đi thật nhanh ra phố .



Nàng lang thang ngoài phố thật lâu, mong có thể gặp lại anh nhưng vô vọng .



Nàng lại lê những bước chân nặng nề quay trở về . Rồi nàng lại đi ngang quầy tiếp tân .



Nàng muốn bước vào ... Nàng suy nghĩ mãi ... 1 người con gái vào hỏi thăm 1 chàng trai thì thật là vô duyên .



Đây là 1 việc mà từ trước tới nay nàng chưa bao giờ làm . Nhưng ... nhưng nàng chỉ đến hỏi thăm thôi mà, có nói gì khác đâu mà nàng phải sợ .



Bội Cầm tiến đến gần quầy tiếp tân, tim đập thình thịch, lòng rối bời lo lắng . Bảo Chấn đang nói chuyện điện thoại với ai đó, thấy nàng bước lại anh lịch sự mỉm cười .



Sau khi gác máy anh hỏi ngay:



- Xin lỗi! Tôi có thể giúp gì được cho cô ?



Nàng rụt rè, mặt đỏ ửng .



- Xin lỗi! Có phải anh là Bảo Chấn không ?



- Phải, cô tìm tôi có việc gì không thưa cô .



Giọng nói cởi mở của Bảo Chấn làm cho nàng bớt đi phần nào lo sợ, nàng hỏi:



- Hình như anh có quen với Nhật Nam phải không ? Anh có thể giúp tôi gặp anh ấy được không ?



- Ông Nhật Nam không có ở trong khách sạn .



Bội Cầm nói ngay sau khi cắn nhẹ đôi môi .



- Tôi biết! Có lần anh ấy nói với tôi nếu cần gặp anh ấy thì cứ ... cứ nhắn lại với anh ... Không biết bây giờ tôi có thể nhắn ... nhắn được không ?



Bảo Chấn cười:



- Cô làm gì mà run dữ vậy . Chuyện đơn giản thôi mà . Cô cần nhắn gì, tôi nhắn cho .



Bội Cầm nhìn Bảo Chấn lòng hoang mang . Nàng biết phải nhắn gì bây giờ đây ?



Nhắn anh ta đến thăm mình à ? Hay nhắn rằng nàng xin lỗi anh ? Nói ra rồi bây giờ nói lời xin lỗi dễ dàng như vậy sao ?



Nàng sa sầm nét mặt . Thật là ngu ngốc khi đến làm phiền anh nhân viên khách sạn này .



Nàng bất thần nói:



- Tôi thấy không cần nữa .



Nói xong nàng bỏ đi thật nhanh . Làm sao đi nhắn với 1 người mà nàng đã chửi rủa, xua đuổi được chứ ? Lại còn dùng những từ khiếm nhã với anh nữa chứ . Tốt hơn là nàng nên quên anh ta đi .



Nhưng liệu nàng có làm được điều đó hay không ?



Bội Cầm thả bộ dọc theo bãi biển, chầm chậm .



Cát thật trắng, cát giống như những mảnh pha lê vụn trải dài dưới chân . Nắng tháng 3 chói chang lấp lánh trên sóng biển, rực rỡ trên núi đồi .



Với chiếc áo gió màu tím hoa cà khoác lên vai, Bội Cầm vẫn chậm rãi bước, nàng không hề vội vã như những người xung quanh mình .



Sở dĩ hôm nay nàng khoác chiếc áo gió màu tím này ra biển là hy vọng nếu anh có ở đâu đó trên bãi anh sẽ nhận ra nàng . Chiếc áo này anh đã mua giúp, anh còn nói anh rất thích những người con gái mặc áo màu tím hoa cà .



Vị mặn của nước biển phảng phất trong gió tạo cho nàng cảm giác dễ chịu đôi chút .



Bãi biển hôm nay ngày chủ nhật nên thật đông . Có lẽ du khách mọi nơi đều đổ dồn về đây nghỉ mát sau 1 tuần làm việc căng thẳng .



Nàng đưa mắt nhìn khắp nơi, rồi lại ngắm sóng biển . Sóng hết trườn lên bãi biển rồi lại tủa ra xa, rồi sóng lại dữ tợn đấp vào vách đá tạo nên những chùm hoa khoảnh khắc trông thật đẹp mắt .



Nắng đã lên nhưng Bội Cầm vẫn còn cảm thấy lạnh . Nàng cứ thẫn thờ bước, những bước chân vô định . Nàng cứ đi, đi mãi cho đến khi cả 1 bãi biển rộng lớn chỉ còn lại bước chân nàng .



Bội Cầm cúi xuống lẩm nhẩm đến gió lạnh thổi qua làm nàng lạnh quá . Nàng kéo cao cổ áo cho đỡ lạnh hơn .



Bất giác nàng nghe tiếng nói của người thanh niên vang lên sau lưng mình . Giọng nói trầm trầm thật quen:



- Nhớ em muốn chết .



Nàng vui mừng xoay lưng lại thật nhanh và nàng đã nhận ra ngay Nhật Nam . Nhưng người con gái mà anh vừa nói "nhớ em muốn chết" không phải là nàng .



Anh đang ngồi bên cạnh 1 người con gái khác, cô ta thật đẹp . 1 nét đẹp chín mùi .



Anh đang mải mê với người con gái đó nên không trông thấy nàng .



Nàng vội vàng ngồi bệt xuống bãi cát . Cúi đầu giả vờ như đang say mê chơi trò xây lâu đài tình ái trên bãi cát vậy .



Giọng nói của người con gái vang lên 1 cách nũng nịu:



- Em cũng nhớ anh vậy . Khi không cả tuần lễ nay biệt tăm . Nếu em không xuống đây chắc không được gặp anh quá . Có phải có cô nào rồi phải không .



Từng lời nói của cô gái làm con tim nàng nhói đau, nhưng nàng vẫn gắng gượng chịu đựng ngồi nghe lén câu chuyện của họ .



Anh cười to:



- Cô nào chứ ? Có cô nào làm cho anh rung chuyển được đâu . Con gái bây giờ vì tiền không à . Họ muốn tìm những người giàu có để quen mà thôi .



Bội Cầm muốn đứng bật dậy và la to . Không! Nàng không phải như thế . Nàng biết anh muốn ám chỉ nàng . Nhưng nàng đính chính điều đó để làm gì kia chứ . Còn gì nữa đâu mà đính chính .



Cô gái nũng nịu:



- Anh đừng quơ đũa cả nắm chứ . Riêng em chỉ muốn có 1 người chồng nghèo khó thôi .



- Người con gái như em thật khó kiếm đấy, Lâm Thủy à . Ông nào có phước mới vớ được em đấy .



Lâm Thủy ? Cô ta là Lâm Thủy sao ? Là thư ký cũ của bà Lam Hằng à ? Chẳng lẽ cô ta bị đuổi cũng vì gian díu với Nhật Nam sao ?



Anh nói tiếp:



- Hôm nay em mặc bộ đồ mới màu tím hoa cà này trông đẹp lắm đấy Lâm Thủy à .



- Vậy chúng ta ra bơi đi .



- Ừ!



Rồi nàng không nghe ai nói gì nữa cả . 1 khoảng thời gian im lặng trôi qua . Nàng quay đầu lại thì chỉ còn 2 chiếc ghế trống, họ đã ra bãi tắm tự bao giờ .



Nàng cắm đầu cắm cổ chạy nhanh về khách sạn mà lòng quặn đau:



"Người đẹp của anh

Bên anh màu áo tím

Em nghe quá chua cay

Em thương phận con gái

Như hoa 10 giờ nở

Chỉ đẹp giây phút ban đâu ..."



Bội Cầm nhìn vào gương và tự hỏi với chính bản thân nàng .



- Bội Cầm mi phải vui phải vui lên đi chứ . Mi đâu thể nào lấy anh ta làm chồng được . Đơn giản mi chỉ coi anh ta là bạn để vui vẻ trò chuyện sau 1 tháng trời ở đây thì anh ta bên cạnh người con gái nào mặc kệ . Tại sao mi phải buồn chứ hả ?



Nàng cắm cúi văn bản mà bà Lam Hằng giao cho nàng chiều hôm qua . Nàng cố xua đuổi hình bóng của Nhật Nam ra khỏi tâm trí bằng cách cắm cúi vào máy vi tính . Nhưng ... không được . Hễ nháy mắt 1 cái là hình ảnh của anh lại hiện ra . Nàng không quên được 1 cái gì có ở nơi anh, từ những nếp nhăn nơi khóe mắt khi anh cười cho đến đôi môi mà nàng đã ao ước được anh áp lên da thịt mình .



Ước gì nàng được sống lại những giờ phút ấy . Nàng sẽ không nói với anh những lời như vậy .



Nàng lắc đầu . Nàng phải cố làm cho xong mấy tập hồ sơ này . Nàng không muốn cho bà Lam Hằng tìm ra sai phạm gì trong công việc của nàng . Công việc này rất quan trọng với cuộc đời nàng nên nàng phải làm cẩn thận .



Khi nàng làm xong việc thì đã đến giờ ăn tối . Nàng ngồi tựa lưng vào ghế .



Đưa mắt nhìn ra bờ hồ, nhìn ra mặt biển xanh xanh ngoài vịnh, rồi vì mệt lả nàng ngủ thiếp đi lúc nào không biết .



Nhưng khi sáng hôm sau, nàng thức dậy trên chiếc giường nệm êm ái . Ai đã đem nàng vào giường nhỉ ?



Có tiếng gõ cửa . Nếu như mọi lần nàng sẽ mừng lắm . Bây giờ thì nàng không trông chờ gì tiếng gõ cửa nữa . Vì chẳng có ai ngoài bà Lam Hằng gõ cửa phòng của nàng .



Đúng như nàng đoán, khi nàng mở cửa nàng đã gặp ngay bà Lam Hằng .



Bà cười với nàng:



- Làm gì mà đêm qua ngủ trên ghế vậy ?



Nàng thở ra:



- Bác đã đem con vào giường phải không ?



- Còn ai vào đây nữa! Chẳng lẽ là 1 hoàng tử à ?



Nàng mời bà Lam Hằng vào phòng rồi nói ngay:



- Bác có hồ sơ gì cần phải làm không ?



Bà cười:



- Bác muốn nghỉ 2 bữa . Bác muốn đi thăm vài người bạn ở đây và luôn tiện có thời để viết thư cho ông Hoàng Lâm Thao .



- Nếu vậy bác cho con gởi lời hỏi thăm ông ấy .



- Con không muốn viết thư cho ông ấy sao ?



- Dạ không muốn .



Bà đứng dậy .



- 2 ngày này con đi đâu tùy thích .



Nói xong bà móc trong túi ra 1 triệu đưa cho nàng .



- Bác ứng trước con nửa tháng lương, con có muốn mua thì thì mua . (chu, sao có bà chủ nào muh tốt dị cà ?????)



- Dạ cám ơn bác .



Giọng nói Bội Cầm thật buồn .



Đêm qua nàng đã trải qua 1 đêm dài bất tận buồn chán . Liệu nàng sẽ làm gì suốt ngày hôm nay đây ?



Bà Lam Hằng nói:



- Bác có mướn xe của khách sạn đế cho con có đi đâu thì đi .



Bội Cầm lắc đầu:



- Con cũng chẳng biết phải đi đâu nữa . Con không biết chỗ nào để đi .



- Vậy con hãy đến câu lạc bộ bãi biển của khách sạn mà chơi . Nơi đây chỉ phục vụ cho những vị khách của khách sạn Bách Hoa Lâm mà thôi . Đẹp lắm .



Nàng cười gượng:



- Dạ để con đi thử .



- Chúc con đi chơi vui vẻ .



Nói rồi bà Lam Hằng bước ra ngoài .



Nàng cũng vội vã thay đồ rồi bước ra ngoài .



Nàng dừng lại ở quầy tiếp tân để hỏi Bảo Chấn đường đến câu lạc bộ bãi biển .



Ra khỏi con đường chính, nàng cho xe từ từ đổ dốc . 2 bên đường là những cây cọ cao vút cây trúc đào, dâm bụt, các loại hoa màu sắc rực rỡ nối đuôi nhau .



Nàng thấy sau những bức tường đó là những ngôi nhà lớn xây quay lưng ra phía đường, mặt hướng về thành phố và bãi biển tuyệt đẹp .



Khi dừng lại ở 1 ngã tư, Bội Cầm bỗng giật mình thì thấy bóng dáng 1 người từ trong bóng của bụi dâm bụt bước ra, rồi lặng lẽ ngồi lên yên sau của nàng . Anh hành động rất nhanh nhẹn, êm ái, nhẹ nhàng .



Khi nhận ra Nhật Nam, tim nàng bỗng đập mạnh . nàng cảm thấy ngày như sáng thêm ra . Màu đỏ của hoa dâm bụt và màu hồng của hoa trúc đào như thắm thêm .



Nàng đỏ mặt, cắn chặt lấy vành môi . Nàng cố giấu không để cho anh thấy nỗi vui sướng của nàng khi gặp lại anh, và được bên cạnh anh .



Nàng hỏi .



- Anh làm gì ở đây ?



Anh nhếch mép cười hóm hỉnh .



- Còn em, em đi đâu vậy . Mấy hôm nay anh nhớ em lắm, nhưng ... (xạo thấy sợ luôn)



Nàng muốn nói tiếp chữ "nhưng ..." ngập ngừng của anh "nhưng ... anh bận bên người con gái khác chứ gì" . May thay nàng kềm chế lại kịp . Nàng thấy chuyện đó không cần thiết .



Nàng đỏ mặt khi thấy anh nhìn chằm chằm vào mình . Nàng bèn quay mặt nhìn ra mặt đường, từ từ cho xe qua ngã tư rồi lái xe về phía biển .



Nàng vừa chạy vừa đáp .



- Em đến câu lạc bộ bãi biển của Bách Hoa Lâm .



- Chỗ đó tuyệt lắm . Chúng ta có thể theo ống thông bơi lặn ở đó tuyệt đấy .



Nàng nhìn anh, ánh mắt hơi buồn rồi nói .



- Nhưng ở đó chỉ dành cho những vị khách của khách sạn mà thôi .



- Em là khách của khách sạn, anh là khách của em, cả 2 chúng ta đều là khách cả rồi .



Nàng cắn môi lưỡng lự . Những ý nghĩ không mấy đẹp như tối hôm nào lại xuất hiện trong đầu nàng . Phải chăng anh muốn gặp gỡ nàng ? Hay là anh lợi dụng nàng để đến những nơi mà anh không được vào ?



Nàng liếc nhìn anh thật nhanh . Trông anh không có vẻ gì là lợi dụng phụ nữ hết .



- Nhật Nam này! Em không nghĩ là ...



- Tốt, thì đừng nghĩ gì hết, sợ em không nhớ anh sao ?



Anh cười ngạo nghễ .



Nàng nuốt nước bọt, nàng không muốn chấp nhận là nàng nhớ anh . Nàng cứ im lặng mãi .



Anh lên tiếng châm chọc nàng, giọng thích thú .



- Nào, em im lặng tức là đã chấp nhận là nhớ anh rồi đấy nhé .



Nàng nói, mắt đăm đăm nhìn lên mặt đường chật hẹp .



- Sao mấy hôm nay anh không ghé Bách Hoa Lâm chơi .



Nàng hỏi mà cứ nghĩ rằng anh sẽ trả lời "Là vì em chê anh nghèo . Em ham giàu . Em đã nhục mạ anh" . Nhưng không, anh cười rồi trả lời 1 cách vô tư .



- Anh cứ sợ là bà chủ của em bắt em làm việc nhiều quá nên không có thời giờ để ý anh thôi ..



- Miệng lưỡi anh ngọt ngào quá đấy .



- Đương nhiên rồi .



Nàng cười .



- Hèn gì em thấy mấy con ruồi nó bu .



Anh véo vào hông nàng .



- Dám chơi quê anh phải không ? À! Hôm nay em không phải làm việc à ?



- Em được nghỉ 2 ngày .



- Tốt quá! Chúng ta sẽ vui chơi nguyên ngày hôm nay tại câu lạc bộ bãi biển, ở đây có tiệm cơm ngon lắm . Và ngày mai anh sẽ đưa em đi công viên Bách

Tùng Diệp .



- Nhật Nam này ...



Thấy nàng ngập ngừng anh nói:



- Nếu có ai đi với em rồi thì thôi . Coi như anh xui vậy .



- Không ... Không ...



- Thế thì tốt .



Thế là nàng như quên ngay mọi buồn phiền hờn ghen mà vui vẻ bên anh .



Chiếc xe Hon đa vẫn lướt êm êm trên con đường lộng gió .



Anh nói:



- Đến rồi . Em rẽ vào đây đi .



Nàng đến cổng lúc nào không biết và nàng rẽ vào cổng thật gấp .



Người nhân viên phục vụ mỉm cười với nàng .



Nàng tưởng họ sẽ chận anh lại khi vào cổng, nhưng không người nhân viên ấy vẫn cười và chào lịch sự với anh .



Vừa bước vào trong khuôn viên câu lạc bộ bãi biển . Bội Cầm hỏi ngay:



- Anh nói gì mà họ cho anh vào dễ dàng vậy ?



Nhật Nam mỉm cười:



- Anh nói anh nghèo, thế là họ cho vào .



- Em không tin .



- Có ai nỡ lòng nào đuổi anh về đâu . Anh nói, nếu anh không được vào thì suốt cuộc đời này chết sẽ không được nhắm mắt . (cái tên xạo wá)



- Nhưng hình như đây không phải là lần đầu anh đến đây .



- Lần đầu đấy . Anh chỉ nghe nói về câu lạc bộ này mà thôi . May thay hôm nay có em anh mới có dịp chứng kiến vẻ thật của nó .



Cả 2 cùng đi về phía bờ hồ .



Ở đây có 2 bồ bơi lớn chứa nước mặn, ngăn cách khỏi vách bằng những bức tường đá khổng lồ . Bên dưới mỗi bức tường có chỗ thông với vách .



Dọc theo cả 2 hồ đều có ghế dựa, và xích đu, rải rác có những chiếc dù đủ màu để che nắng cho khách . Có 1 quầy giải khát di động quanh bờ hồ . Xa xa, đằng cuối bờ hồ có những bàn ăn và 1 nhà hàng ăn tự phục vụ khách ăn trưa . 1 tấm bản lớn màu xanh trắng che mát nhà hàng và các bàn ăn . Những cây cọ cao đung đưa trong gió nhẹ, những đóa hoa đủ màu chạy quanh ngọn đồi vươn lên từ trong vịnh . Ôi! 1 cảnh trông thật là tuyệt mỹ .



Anh rành rọt hướng dẫn nàng đủ điều và đủ mọi trò chơi . Nàng có cảm tưởng như anh biết từng ngõ ngách trong câu lạc bộ rộng lớn này vậy . Nàng không tin anh chưa đến đây lần nào, có lẽ anh thường đến đây với Lâm Thủy .



Chiều về, anh nói:



- Em muốn bơi lội mang ống lặn, hay nằm phơi nắng chiều .



Anh vừa nói vừa chỉ tay về phía cái buồng nhỏ có để dụng cụ để lặn .



Bội Cầm đưa mắt nhìn theo hướng chỉ tay của anh rồi nói .



- Em chưa lặn lần nào, em muốn mang ống hơi để lặn thử .



Nhật Nam liền đi về phía cái buồng nhỏ . Anh nói chuyện 1 lát với người thanh niên làm việc ở đấy . Sau đó anh lấy mặt nạ ống thông hơi, chân bơi rồi tiến về phía nàng .



Nàng thấy bao nhiêu cặp mắt của các cô gái đổ dồn về thân thể cường tráng của anh .



Nhưng anh không nhìn ai cả . Điều này làm cho nàng cảm thấy vui sướng .



Nhật Nam giúp nàng mang ống thông hơi, đeo mặt nạ và gắn chân bơi vào . Anh dẫn nàng đến 1 hồ lớn, chứa nước biển gần chỗ ngồi của 2 người .



Anh chỉ cách cho nàng hơi thở, chỉnh 2 ống chân ếch cho ngay ngắn rồi anh nhào xuống nước 1 cách thành thạo . Bội Cầm làm theo anh nhưng nàng không thể bơi như anh được . Nhưng không sao, anh đã bơi ngược lại với nàng .



Bây giờ nàng lại tiếp tục ngây ngất trước vẻ đẹp dưới mặt nước . Những đàn cá nhỏ tung tăng bơi lội trước 2 cánh tay giang rộng của nàng . Nàng mải miết say sưa với cảnh đẹp trong hồ . Lòng sung sướng vô ngần cho đến khi Nhật Nam vỗ tay lên vai nàng và ra dấu cho nàng trồi lên mặt nước .



Khi lên đến mặt nước nàng đẩy tấm kín của mặt nạ lên, đưa tay vuốt những sợi tóc lòa xòa ra sau .



Nàng nhìn anh mỉm cười mặt mày rạng rỡ .



- Thật tuyệt .



Anh gật đầu, mỉm cười đáp:



- Tuyệt đấy! Nhưng chúng ta phải nghỉ thôi . Nếu không thì lưng của em sẽ phồng lên hết . Nước hấp thụ ánh sáng mặt trời, mà em thì cứ phơi nắng mãi .



Anh nói có lý, nhưng nàng vẫn quá tiếc vì phải chấm dứt cuộc vui quá sớm . Nàng nhìn kho tàng quý giá dưới mặt nước 1 lần chót với vẻ luyến tiếc rồi thong thả bơi vào hồ .



Anh nắm cánh tay nàng lôi nàng lên rồi cả 2 cùng cười ngặt nghẽo . nàng tháo 2 chân ếch ra 1 tháo luôn mặt nạ, sợi dây cao su vướng vào tóc, nàng kêu lên .



- Ôi! Đau quá! Em không tháo được .



- Quay người lại anh tháo cho .



Anh tháo cho nàng, xong nhìn nàng, anh nói:



- Em cắt tóc ngắn đi nhé .



Nàng hỏi:



- Tại sao ?



- Để khi đeo mặt nạ lặn cho khỏi vướng . Nhưng điều chính yếu là để anh thấy được chiếc cổ xinh đẹp của em . (đồ dzê xồm)



Nàng đỏ mặt:



- Chuyện trơ trẽn hết sức mà anh nói được sao ?



- Thật là vậy mà .



Nàng bỗng nhiên im lặng không nói gì . Nàng đang suy nghĩ không biết rồi đây nàng có được cùng anh vui chơi như thế này nữa không ? Khi thời gian 1 tháng làm việc tại Bách Hoa Lâm đang gần kề .



Thấy nàng im lặng khá lâu anh hỏi:



- Em đang suy nghĩ à ?



- Phải!



Anh cười:



- Không nên suy nghĩ gì cả . Ở nơi này em hãy vui chơi cho thư giãn . Nơi đây là nơi dành riêng cho ánh nắng mặt trời, cho nước biển cho cát và cho cả tình yêu .



2 má nàng ửng hồng . Phải chăng cuộc vui ngày hôm nay nàng đã làm cho anh hiểu lầm ? Phải chăng anh nghĩ rằng nàng đến đây là hưởng tình cảm của anh dành cho ? Không được! Nàng phải tỏ thái độ cho anh biết là nàng chỉ xem anh như bạn . Mặc dù điều này nàng chẳng muốn chút nào .



Nàng đưa tay vuốt lấy khuôn mặt đầy nước rồi nói:



- Chưa hẳn những người đến đây là vì tình yêu đâu . Cũng có thể đâu đó trong những đôi trai gái họ chỉ đơn giản là bạn của nhau .



Nhật Nam mỉm cười . 2 hàm răng trắng toát trên khuôn mặt nám nắng . Anh đưa tay đỡ dưới cằm nàng, nâng mặt của nàng ngửng lên 1 chút .



- Anh có nói anh và em là người yêu của nhau đâu mà em đính chính . Anh biết thân phận của mình mà . Anh không bao giờ dám nghĩ đến điều đó đâu .



Sợ rằng anh sẽ hiểu lầm như lần trước, nàng hốt hoảng la lên .



- Không, không! Ý em không muốn nói như vậy .



- Vậy chứ em nghĩ như thế nào .



Nàng suy nghĩ mãi nhưng không biết phải trả lời câu hỏi của anh như thế nào, bèn lảng sang chuyện khác .



- Em muốn về . Cũng không còn sớm đâu .



- Ngày mai chúng ta vẫn có thể gặp nhau chứ .



- Em không hứa .



Nói xong nàng lặng lẽ bước vào phòng thay đồ .



Anh đứng lặng nhìn theo mỉm cười .



Cuối cùng rồi nàng cũng nhờ Bảo Chấn nhắn với anh rằng, nàng đồng ý đi công viên Bạch Tùng Diệp với anh . Mặc dù nàng biết mỗi lần bên cạnh anh, nàng khó mà kềm chế lòng mình yêu anh .



Hôm nay, Bội Cầm ăn mặc thật đẹp . 1 chiếc váy hoa ngắn xòe rộng, mái tóc chải được gọn gàng trong chiếc băng đô bằng vải khổ lớn, chân đi đôi giày cao gót màu huyết dụ . Với 1 tí phấn hồng trên má và 1 ít son nhạt trên môi làm cho nàng đẹp tuyệt trần .



Đúng 8 giờ sáng, nàng đã chạy xe ra bụi hoa trúc đào hôm nào đợi anh .



5 phút sau, anh xuất hiện trong bộ trang phục thật đơn giản . 1 chiếc quần Jean bạc phếch và chiếc áo thun bó màu trắng càng lộ ra những cơ bắp cuồn cuộn của anh .



Lần này thì nàng trao tay lái cho anh .



Chiếc xe lướt êm êm trên con đường vắng vẻ tràn ngập xác hoa trúc đào và nắng sớm mai, hướng thẳng về công viên Bạch Tùng Diệp .



Nhật Nam với những nụ cười rạng rỡ, những câu đùa dí dỏm nhẹ nhàng . Nhưng Bội Cầm thì luôn luôn cảnh giác bởi ánh mắt giễu cợt mà anh không hề có ý định giấu đi .



Anh luôn miệng tán chuyện với nàng suốt dọc đường, còn nàng thì im lặng không nói gì cả .



Cuối cùng rồi công viên Bạch Tùng Diệp cũng trải ra trước mắt nàng .



Nàng cứ tưởng tượng rằng ở cái thành phố biển này thì đâu đâu cũng toàn là biển . Nhưng không, còn có 1 công viên Bạch Tùng Diệp đẹp vô ngần .



Nhật Nam dừng xe lại trước cổng công viên, anh gởi xe rồi nắm tay nàng dẫn vào trong .



Bạch Tùng Diệp là 1 khu vườn mênh mông được tô điểm bằng những con đường trải sỏi ngoằn ngoèo uốn khúc dẫn đến các lùm cây . Trên những lùm cây, những sợi tơ hồng buông thả trông như suối tóc mịn màng, êm ái của 1 nàng tiên . Nơi dây có sân banh, sân tennis, hồ bơi . Tất cả các sân dành phục vụ cho các môn thể thao . Ngoài ra còn vũ trường, có sân khấu đại nhạc hội, có những hang động và những tòa vọng cốc . Những hàng cây xanh rờn tạo thành bức tường ngăn cách giữa các khu vực .



Họ cùng dạo bước thong thả và Nhật Nam được dịp giới thiệu tỉ mỉ về từng bức tượng, từng công trình nghệ thuật nổi lên giữa những thảm cỏ xanh mượt . Anh đã phô bày 1 vốn kiến thức sâu rộng làm cho Bội Cầm phải bâng khuâng ngạc nhiên lẫn thán phục . Thật sự Nhật Nam là người thế nào ? 1 kẻ lang bạt, nghèo khó, thất nghiệp như anh không ai có thể nghĩ rằng trong đầu anh lại có 1 kho kiến thức sâu rộng như thế .



Suốt ngày, họ vui chơi đủ thứ . Anh trổ tài nhảy cầu cho nàng xem . Chơi tennis cùng nàng . Anh chỉ dạy cho nàng nhiều thứ lắm .



Đêm đã sắp về thì Bội Cầm càng ngạc nhiên hơn nữa khi thấy đèn thắp lung linh khắp trời đủ các màu sắc và hình dạng khác nhau . Và đại đa số là các bảng quảng cáo công ty của ông Hoàng Lâm Thao . Xa xa, ở những gốc cây sồi to, những cặp tình nhân kề vai nhau đang thủ thỉ . Chắc họ đang trao nhau những lời yêu thương thắm thiết .



Anh kéo nàng đến 1 thảm cỏ mịn màng êm ái và ngồi xuống .



Anh mượn 1 cây đàn và hát cho nàng nghe 1 bản nhạc thật buồn .



"Đừng xa anh đêm nay

Khi bóng trăng qua hàng cây .

Đừng xa anh đêm nay .

Đêm rất dài .

Vòng tay anh cô đơn .

Đêm khuya vắng nghe buồn hơn .

Đừng xa anh .

Đừng xa anh đêm nay ..."



Nàng im lặng như nuốt hết từng lời từng chữ trong bài hát của anh .



Anh im lặng đặt cây đàn sang bên cạnh và nói:



- Thế nào ?



- Anh hát hay lắm .



Anh mỉm cười mà chẳng nói gì, anh lấy tờ giấy bạc 2 ngàn xếp hình 1 con Hải âu thật đẹp . Đưa cho nàng anh nói:



- Chúc em sinh nhật vui vẻ .



Nàng vô cùng ngạc nhiên . Trời ơi! Nàng muốn khóc . Đã bao lâu rồi nàng có biết sinh nhật là gì . Thậm chí nàng không còn nhớ ngày sinh nhật của mình nữa là . Thế mà anh biết và anh làm cho nàng bất ngờ quá . Anh tiếp:



- Sao ? Em chê món quà mọn này của anh à ? Anh nghèo, anh không có tiền để tặng em 1 sợi dây chuyền bạch kim hay 1 chiếc vòng cẩm thạch, chỉ tờ giấy bạc 2 ngàn này anh nhờ cánh Hải âu chuyển hộ tấm lòng của anh đến với em .



2 hàng nước mắt đã trào khỏi đôi mi nàng từ lúc nào, nàng nghẹn ngào:



- Em cám ơn, cám ơn anh nhiều lắm, Nhật Nam à .



Nói xong nàng kéo cao cổ áo để cố che sợi dây chuyền bạch kim mà ông chủ Hoàng Lâm Thao đã tặng cho nàng .



Nàng hỏi:



- Tại sao anh biết hôm nay là ngày sinh nhật của em ?



- Thế mới nói là yêu em chứ .



- Anh lại nói nhảm nữa rồi .



Nhật Nam mỉm cười:



- Công việc của em dạo này thế nào ? Bà Lam Hằng còn cấm em giao du với anh không ?



- Em sợ sẽ không làm việc được lâu với bà ấy .



- Tại sao ?



- Khi xưa Lâm Thủy cũng bị đuổi vì không nghe lời bà .



Nàng cố ý nói đến tên Lâm Thủy để dò xét phản ứng của anh nhưng anh vẫn bình thản .



- Bà ta khó chịu thật đấy . Có lẽ anh phải cho bà ta 1 bài học để nhớ đời .



Bội Cầm hoảng hốt:



- Anh định làm gì bà ấy ở đây ?



- Cho bà ấy vài nhát dao trên mặt .



- Anh đùa đấy chứ ?



- Thế em nghĩ anh nói thật hay đùa ?



- Em mong là đùa .



Anh cười và bẹo vào má nàng:



- Nào, bây giờ hãy kể cho anh nghe về em đi, về tuổi thơ của em chẳng hạn .



Đôi mắt nàng lại thoáng buồn:



- Có gì vui vẻ đâu để mà kể ... Nói chung, bây giờ em chỉ muốn có 1 cuộc sống ổn định . Em rất quý anh, những lúc bên anh, em rất vui . Nhưng ...



Nét mặt Nhật Nam lại sa sầm, anh giận dữ:



- Nhưng anh nghèo chứ gì ? Phải rồi, anh hiểu mà . Nếu em cần tiền thì lần sau đi chơi anh sẽ mang thật nhiều tiền, anh sẽ trả tiền cho cả phần của em . Anh sẽ không bao giờ để cho em tốn 1 cắc, 1 xu nào .



Thấy anh giận dữ nàng hốt hoảng:



- Không, không . Em không cần tiền bạc, mặc dù chi phí 2 ngày đi chơi hôm nay em lo tất cả nhưng hôm nay em rất vui . Em rất sung sướng khi có anh bên cạnh .



- Em nói thật chứ ?



Nàng khẽ gật đầu rồi ngước mắt nhìn anh thật lâu .



Bất thần Nhật Nam ghì chặt nàng vào lòng và đáp ngay lên môi nàng 1 nụ hôn nồng cháy . Nàng không phản đối, nàng để im để tận hưởng nụ hôn đầu đời mà anh ban cho . Nàng ngây ngất . Nàng run lên . Nàng như muốn khụy xuống, 2 cánh tay nàng đeo cứng vào cổ anh . Thậm chí nàng còn kéo sát anh vào người của nàng hơn .



Bây giờ nàng không còn nghe tiếng gió thổi, tiếng sóng vỗ ì ầm nàng cũng không nghe . Giờ phút này đây nàng chỉ biết đến hương vị tình yêu ngọt ngào .



Nàng không muốn giây phút này chấm dứt .



Cuối cùng thì họ cũng phải rời nhau ra họ không thể ôm ghì lấy nhau mãi như thế .



Nàng không muốn giây phút này chấm dứt, nhưng cuối cùng thì nó cũng phải chấm dứt .



Nàng đẩy nhẹ anh ra:



- Thôi anh, em cảm thấy đói bụng . Em muốn kiếm 1 tí gì bỏ vào bao tử cái đã .



Anh ngập ngừng khá lâu rồi nói:



- Anh không đói .



Nàng biết anh chẳng có tiền nên nói ngay:



- Anh đừng lo . Em vẫn còn tiền đây mà .



- Anh không muốn xài tiền của em nhiều quá . Hơn nữa mật ngọt môi em đà làm anh no quá rồi .



Nàng đấm mạnh vào vùng ngực rắn chắc của anh .



- Cái anh này! Chuyện ngượng miệng như thế mà anh cũng dám nói ra à .



Anh cười:



- Được hôn em và ôm em trong vòng tay thì có gì anh phải ngại ngùng chứ .



Nàng chỉ biết nhìn anh cười, 1 nụ cười thật hạnh phúc .



Anh nói:



- Nào, có đi ăn hay không ? Hay là cứ ở đó mà cười hoài như khỉ mắc phong chứ .



Anh nắm lấy tay nàng kéo đứng dậy và nói tiếp:



- Nào, đi ăn ở đâu ? Em chọn chỗ đi .



- Được thôi . Trong việc này em không tồi lắm đâu .



Họ siết chặt tay nhau bước đi trên con đường đầy lá vàng khô . Dưới ánh trăng 2 chiếc bóng nghiêng nghiêng đổ dài trên lối đi phủ kín hoa vàng . (167)



o O o



Vườn cây của tiệm ăn "Hoàn Mỹ" chìm trong ánh vàng huyền ảo của đêm trăng .



Bội Cầm trở nên mảnh mai, bé bỏng, nàng như 1 nàng tiểu thơ trong các lâu đài xưa .



Nàng cùng anh bước nhẹ đến chiếc xích đu đặt dưới vòm hoa thiên lý, bên cạnh là chiếc bàn ăn nho nhỏ chỉ dành cho 2 người .



Anh nói:



- Ngồi xuống đây đi, Bội Cầm .



Nàng nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh anh .



Người hầu bàn dong dỏng cao tiến về phía 2 người, lễ phép thưa:



- Anh chị dùng gì ạ ?



Anh cầm lấy thực đơn và mỉm cười nói:



- Hôm nay, cho phép anh đi chợ nhé . Thử xem anh có chọn nhằm món em thích không ?



Anh gọi nhỏ thức ăn vào tai gã bồi và nói:



- Anh cứ làm cho tôi như thế .



Người hầu bàn gật đầu rồi nói thêm:



- Anh chị có dùng thêm gì không ?



Nhật Nam mỉm cười:



- Anh cho tôi 1 ly nước lọc là được rồi . Còn bạn gái của tôi, 1 ly kem Y nhé .



Khi gã hầu bàn dợm bước đi, Nhật Nam gọi giật ngược lại:



- À! Ngoài những thức ăn tôi gọi lúc nãy, anh cho tôi thêm 1 phần gà rán nữa đi .



Người hầu bàn bước vào trong . 5 phút sau, những phần thức ăn nghi ngút khói đã được đặt sẵn trên bàn .



Nàng vô cùng ngạc nhiên khi thấy thức ăn là 1 đĩa há cảo nhỏ nhưng ớt thì thật nhiều và 1 củ khoai đỏ tươi nóng hổi .



Anh nói:



- Phần há cảo và ớt thật cay là của em . Còn củ khoai này là của anh . Anh thích ăn khoai lắm . Lúc không có tiền anh em của anh và mẹ thường ăn khoai .



Lời nói của anh làm cho nàng nhớ đến mẹ vô cùng . Làm sao nàng có thể quên được chuyện ngày xưa kh imẹ nhường củ khoai thật ngon cho nàng và dồn hết tất cả vỏ khoai vào miệng .



Nàng nói:



- Tại sao anh biết em thích ăn cay ?



- Thế mới tài . Này nhé, những người thích ăn cay thường là ghen lắm đấy nhé .



Nàng đẩy đĩa há cảo sang anh và nói:



- Em cũng muốn ăn khoai .



Anh cười:



- Vậy chúng ta cùng chia nhau thức ăn nhé .



Họ vừa ăn vừa chuyện trò thật vui vẻ .



Nhật Nam dựa người vào thành ghế, chậm rãi hớp từng ngụm nước lọc, trong khi Bội Cầm đã bắt đầu chuyển sang thưởng thức vị ngon thơm của gà rán .



Nàng ăn rất ngon miệng . Chưa bao giờ nàng được ăn ngon như hôm nay . Cho đến khi ngẩng đầu lên thì Bội Cầm thấy Nhật Nam đang trố mắt nhìn nàng .



Anh có vẻ như cố nén nụ cười . Nàng vẫn thản nhiên ăn uống .



Nhật Nam không thể im lặng mãi, anh lên tiếng:



- Anh cũng thường đi ăn với các cô gái, nhưng không mấy khi gặp người thích ăn như em . Ngay cả cái phao câu gà em cũng không tha . Dường như em là người có tâm hồn ăn uống thật mãnh liệt đấy .



Bội Cầm ngã người ra ghế với vẻ no nê, nàng nhìn Nhật Nam rồi lên tiếng trả lời:



- Anh muốn em ăn uống 1 cách đài các hơn sao ? Mẹ em thường nói lúc em còn nhỏ . Hãy làm theo cảm hứng thì tốt hơn bởi vì đó là bản chất thật của chúng ta .



- Em nói đúng đấy . Vậy ly kem đang còn trên bàn kìa, em ăn luôn đi . Bản chất thật của em mà .



Nàng hăng hái kéo ly kem về phía mình và ăn 1 cách ngon lành .



Nhưng mới chỉ bỏ vào miệng được 2 muỗng nàng bắt đầu vươn vai và lấy tay xoa nhè nhẹ bụng:



- Ôi! Em no quá rồi . Em không ăn nổi nữa đâu .



Vừa nói nhưng tay nàng vẫn vừa thò vào đĩa bốc lấy 1 miếng cà chua cho vào miệng .



Anh lại mỉm cười .



Nàng tròn mắt hỏi:



- Anh cười gì thế hả ?



- Anh nghe người ta nói "nam thực như hổ, nữ thực như miêu" . Nhìn em ăn anh nghĩ, nên đổi lại là "nữ thực như hổ" thì đúng hơn . Em ăn như thế không khéo có ngày thành cái thùng phuy biết đi bây giờ đấy .



Anh nhìn ly kem và nói:



- Em không ăn kem nữa, vậy anh ăn nhé ? Kem ở đây ngon lắm . Nếu bỏ phí thì thật là uổng .



Vừa nói anh vừa cầm lấy ly kem ăn ngon lành . Đột nhiên nàng quý anh vô cùng . Anh chẳng ngại ngần mà ăn ly kem thừa của nàng .



Ăn xong, đột nhiên anh nhìn nàng hỏi:



- Ồ! Em có sợ dây chuyền bạch kim đẹp quá . Ai tặng em thế ?



Nàng giả vờ như không nghe thấy, gọi người hầu bàn thanh toán tiền và hối thúc anh ra về .



Khi nàng về đến Bách Hoa Lâm thì đã không còn sớm nữa . Đường phố đã thưa thớt người, im lặng như tờ, thỉnh thoảng chỉ còn nghe tiếng sóng vỗ ầm ĩ .



Nàng chạy nhanh lên lầu nhìn sang phòng bà Lam Hằng, đèn đã tắt . Nàng thở phào nhẹ nhõm . Nhưng khi nàng vừa mở cửa bước vào thì nàng không thể nào tin được, trước mặt nàng là 1 chiếc bánh kem thật to và thật đẹp .



Nàng biết ngay là của bà Lam Hằng . Đột nhiên 1 nỗi lo sợ, ân hận xâm chiếm lấy nàng . Bà Lam Hằng tốt với nàng như vậy, thế mà nàng cãi lại lời bà, thường xuyên giao du với Nhật Nam .



Bất giác ngay lúc này nàng lại có cảm giác đang bị theo dõi . Bấy lâu nay cái cảm giác này không còn nữa, thế mà bây giờ nó lại quay trở về . Giác quan thứ 6 báo cho nàng biết có 1 ai đó đang nhìn nàng .



Nàng quay phắt lại thật nhanh ra phía cửa . Lần này thì không phải là cái bóng dáng cao lớn của 1 người đàn ông đang trốn chạy, mà là nơi ngưỡng cửa bà Lam Hằng đang đứng đó với bộ đồ ngủ màu xanh nước biển .



Bà nhìn nàng mỉm cười:



- Sinh nhật vui vẻ .



Nàng rụt rè:



- Con cám ơn bác .



- Mà tại sao lại cám ơn bác ? Đó không phải là chiếc bánh kem bác tặng cho con đâu mà là của ông chủ Hoàng Lâm Thao đó .



Bội Cầm tròn xoe đôi mắt:



- Hoàng Lâm Thao ? Tại sao ông ấy lại biết ngày sinh nhật của con ?



Bà Lam Hằng mỉm cười, 1 nụ cười thật hiền .



- Con đừng quên hồ sơ con dự tuyển vẫn còn đang nằm trong tay của ông Hoàng Lâm Thao đấy nhé .



Nàng cảm thấy ân hận vô cùng . Ông Hoàng Lâm Thao và bà Lam Hằng ai cũng tốt với nàng, thế mà hơn nửa tháng làm việc, nàng chỉ biết mơ mộng đến Nhật Nam . Nàng chưa giúp được gì cho họ cả .



Bà Lam Hằng nói tiếp:



- Đêm qua, ông Hoàng Lâm Thao có điện thoại cho bác . Ông nhờ ta mua tặng cho con 1 ổ bánh kem này . Ta chờ con suốt cả buổi sáng hôm nay nhưng không thấy con trở về . Con đi đâu chơi vậy ?



Nàng cố gắng nói nhanh để bà Lam Hằng không nghi ngờ là nàng nói dối .



- Dạ, hôm nay con đi công viên Bách Tùng Diệp, vui lắm bác à . Con chưa bao giờ trông thấy 1 công viên tuyệt vời như vậy .



Giọng bà Lam Hằng có vẻ không vui:



- Con đi với Nhật Nam à ?



Nàng lại nói ngay không chần chừ:



- Dạ, đâu có, con đi có 1 mình mà .



- Đi công viên Bạch Tùng Diệp mà đi 1 mình thì thật là uổng . Không ai giải thích cho chúng ta từng công trình kiến trúc được mọc lên như thế nào ...



- Có ...



Nàng định nói: "Có" nhưng may thay nàng đã im kịp . Tí nữa thôi là nàng đã "giấu đầu lòi đuôi" .



Thấy bà Lam Hằng im lặng, nàng tưởng bà không để ý đến chữ "có" thật khẽ của nàng . Ai dè bà hỏi .



- Có gì thế ?



- Dạ đâu có gì đâu .



Bà Lam Hằng mỉm cười rồi móc túi áo 1 chiếc hộp nhỏ đưa cho nàng .



- Con mở ra xem đi . Đây là quà sinh nhật của ông chủ Hoàng Lâm Thao gở tặng cho con đấy .



Nàng rụt rè không mở . Nàng nhìn món quà thật lâu rồi nói:



- Thật ra con không xứng đáng để ông chủ Hoàng Lâm Thao tốt với con như vậy đâu .



Bà Lam Hằng nói ngay:



- Tại sao lại không chứ ? Ta đã kể cho ông ấy nghe về con rất nhiều . Ta nói con rất giỏi giang, nghe lời ... và ...



Nàng ngắt ngang lời nói của bà Lam Hằng:



- Không ... không! Con không giỏi giang . Con không nghe lời . Con là 1 kẻ nói dối, nói dối .



- Kìa con! Không nên hạ thấp mình như vậy chứ .



- Dạ, không phải! Đó là sự thật . Hôm qua cũng như hôm nay con đều đi chơi với Nhật Nam . Con đã không nghe lời bác dạy .



Nàng cứ tưởng bà Lam Hằng sẽ giận dữ sau lời thú tội của nàng . Trái lại bà còn mỉm cười và vuốt lấy tóc nàng .



- Bác biết Nhật Nam là 1 người đàn ông khá thu hút phái nữ . Bác không thể trách con . Không thể 1 ngày hay 1 bữa mà con có thể xa lánh Nhật Nam được . Nhưng con nên hạn chế từ từ . Chẳng lẽ con quên tuổi thơ của con đã phải khổ cực như thế nào sao, rồi cha mẹ con nữa .



- Dạ, con nhớ .



- Thôi dẹp các chuyện này qua 1 bên đi, để bác cắt bánh kem cho con ăn nhé .



Bà cầm lấy con dao đã để sẵn trên bàn, vừa đặt lên chiếc bánh kem bà lại buông tay xuống .



- À! Tí nữa thì bác quên rồi . Con chờ bác 1 tí nhé .



Nói xong bà chạy nhanh về phòng của mình . 2 phút sau, bà chạy qua, trên tay cầm 1 cái hộp to .



Đặt lên bàn bà nói:



- Đây là quà bác tặng cho con đấy . Con cứ mở ra xem đi .



Nàng mỉm cười nhẹ nhàng mở ra, và bên trong là 1 đĩa há cảo thơm lừng, thích quá nàng kêu lên .



- Ôi! Thật tuyệt .



Bà Lam Hằng thò tay vào hộp lấy đĩa há cảo đặt lên bàn rồi nói .



- Bác biết con thích ăn há cảo nên sáng nay bác cố tình ra chợ mua đồ về làm há cảo để mừng sinh nhật con . Lúc sáng, còn nóng thì nó ngon . Bây giờ tối rồi chắc cũng không ngon nữa đâu .



Nàng vội vàng nói:



- Không, không! Con nghĩ sẽ rất ngon . Có lẽ đây là há cảo ngon nhất trong đời mà con được ăn đấy .



Nói rồi nàng lấy nĩa ghim cho bà Lam Hằng 1 miếng, và nàng cũng 1 miếng .



Bà Lam Hằng nhìn Bội Cầm hỏi:



- Sao, thế nào ?



- Dạ, ngon lắm .



- Vậy mà bác cứ sợ sẽ không vừa miệng con đó chứ .



Họ vừa ăn vừa chuyện trò vui vẻ . Bội Cầm vui sướng vì nàng không ngờ được làm việc với 1 bà chủ tốt như vậy .



Họ chia tay nhau lúc đồng hồ đã điểm 12 tiếng .



Còn lại 1 mình trong gian phòng rộng lớn, nàng ngắm chiếc vòng cẩm thạch của Hoàng Lâm Thao thật lâu rồi nhẹ nhàng đặt vào hộp .



Nàng tiến về khung cửa sổ rồi ngồi thẫn thờ ra đó .



Nàng thò tay vào túi lấy ra con Hải âu bằng giấy bạc mà Nhật Nam đã tặng nàng . Nàng ngắm, nàng mân mê thật lâu, rồi nàng ép con Hải âu vào lòng như ôm ấp .



Ôi! Mẹ ơi! Con đã cãi lời mẹ . Chắc con sẽ dẫm phải con đường đau khổ của mẹ rồi, mẹ ơi!

Phần sau Xem nhanh: