Cỡ chữ: Vừa | Lớn | Lớn hơn

Vụ bí ẩn con rắn hát lầm rầm

Alfred Hitchcock

Xem nhanh:

1

Vài lời của Alfred Hitchcock



Chào các bạn ưa thích bí ẩn! Chúng ta lại gặp nhau để theo dõi cuộc phiêu lưu ly kỳ của Ba Thám Tử Trẻ, ba chàng này tự khoe là có thể tiến hành bất cứ cuộc điều tra nào. Nhưng lần này, phải chi biết trước những khó khăn của vụ con rắn hát lầm rầm" có lẽ Ba Thám Tử Trẻ đã rút lui!

Dù sao, Ba Thám Tử Trẻ vẫn bị lấn sâu vào lĩnh vực phù thủy và từ bí ẩn này sang bí ẩn khác, rốt cuộc ba anh bạn của ta lại ... nhưng mà, suỵt! Tôi sẽ không nói nữa! Tôi chỉ xin nhắc lại rằng Ba Thám Tử Trẻ tên là Hannibal Jones, Peter Crentch và Bob Andy. Cả ba sống ở Rocky, một thành phố nhỏ thuộc tiểu bang Californie, nằm cách Hollywood vài kilômét. Bộ tham mưu của Ba Thám Tử Trẻ chỉ là một chiếc xe lán cũ kỹ giấu dưới đống đồ phế thải chất đầy Thiên Đường Đồ Cổ, một kho bãi đồ linh tinh do bà con của Hannibal Jones quản lý: chú Titus và thím Mathilda Jones.

Ba bạn tạo thành một ê kíp xuất sắc. Hannibal có trí óc nhanh nhẹn và có tài suy luận. Peter, không thông minh bằng nhưng nổi bật nhờ lòng dũng cảm và sức khỏe thể lực. Cuối cùng là Bob, rất giỏi về lưu trữ và tiến hành công việc tìm tòi thông tin, từ đó có bí danh "Lưu Trữ Nghiên Cứu".

Nói đủ rồi! Chắc các bạn đang nóng lòng đi theo Ba Thám Tử Trẻ trong cuộc điều tra mới này. Tôi để các bạn lao đến chương một ...

ALFRED HITCHCOCK



Nàng kỵ sĩ xinh đẹp



Thím không thích cháu đến ăn sáng mà ăn mặc lôi thôi thế này! Thím Mathilda càu nhàu.

Hannibal, kẻ đang bị quầy rầy, liếc nhìn chiếc áo sơ mi phai màu và nhăn nheo, rồi chụp lấy li nứơc cam.

- Hôm nay cháu đi bơi cùng Bob và Peter - Hannibal giải thích - Hai bạn sắp ghé qua rủ cháu đi.

Titus Jones, ngồi đối diện cháu, làm rơi mẫu bánh mì vào bộ ria đen rậm của ông.

- Đừng có ăn nhiều quá ! - Chú căn dặn - Không nên tắm lúc bụng đầy.

- Cháu có thể bị sung huyết - Thím Mathilda nói thêm.

Thím Mathilda đẩy tách cà phê sữa sang một bên để lật trang báo Los Angeles cho dễ hơn. Hannibal tiến hành trét bơ một lát bánh mì.

- Ủa ! - Thím Mathilda đột ngột thốt lên.

Rồi thím thở dài . Hannibal quan tâm nhìn thím. Thím Mathilda không thuộc loại người đụng chút là kêu và thở dài.

- Lúc bộ phim này mới ra, thím mới có mười bảy tuổi ! - Thím nói khẽ. Thím xem phim này ở rạp Odéon.

Chú Titus có vẻ không hiểu.

- Tối hôm đó thím không ngủ được suốt một tuần lễ - Vợ ông Titus nói tiếp.

Bà đưa báo cho chồng. Hannibal đứng dậy đi vòng qua bàn. Nhìn qua vai chú Titus, Hannibal thấy hình một người đàn ông gầy, gò mà nhô lên, mắt đen. Ông đang chăm chú nhìn vào một quả cầu pha lê.

- Ramon Castillo - Chú Titus đọc lớn tiếng, trong phim Hang Quỷ Hút Máu.

Thím Mathilda rùng mình.

- Đó là một diễn viên chuyên đóng phim kinh dị. Cháu nên xem thử ông ấy đóng trong bộ phim "Cuộc săn ma cà rồng" !

- Cháu xem rồi ! - Hannibal đáp. - Tháng rồi, truyền hình có chiếu phim này.

Titus đọc hết bài báo đi kèm theo ảnh diễn viên mới mất hôm qua.

- Nhà cửa và toàn bộ tài sản của Ramon Castillo sẽ được bán đấu giá ngày 21 tháng này ! - Ông Titus thông báo - Chú sẽ đi.

Thím Mathilda nhíu mày. Bà biết chồng rất thích đi dự mấy cuộc bán đấu giá. Bà còn biết rằng Thiên Đường Đồ Cổ, mà hai vợ chồng quản lý, có tiếng là một mỏ đồ vật khó tìm. Người đến đó, do tò mò hoặc với ý định rõ ràng, có thể tìm thấy bất cứ cái gì từ bồn tắm cũ cho đến đồng hồ mặt trời cổ. Đôi khi, những gì ông Titus mua rất khó bán lại. Và thím Mathilda không thích hàng tồn kho.

- Toàn bộ bộ sưu tập Castillo sẽ bị phân tán - Chú Titus nói tiếp. Người ta sẽ bán những bộ quần áo của ông ấy và cả quả cầu pha lê trong phim "Hang quỷ hút máu".

- Có một số người mua đi bán lại chuyên về đồ này - Thím Mathilda nhận xét - Chắc chắn giá sẽ tăng vùn vụt.

- Tất nhiên rồi !

Bà Jones đứng dậy dọn bàn ăn. Đột nhiên bà đứng lắng tai nghe. Tiếng móng ngựa vang lên từ ngoài đường.

- Con bé Jamison - Thím Mathilda tuyên bố.

Hannibal ra cửa sổ. Đúng là Jamison, đang cưỡi con ngựa lai nửa màu. Ngựa bước tới, đầu ngẩng cao. Một con ngựa cái tuyệt đẹp, có sắc hồng sáng, với những đốm trắng nhỏ xíu trên mông.

- Ngựa đẹp quá - Hannibal tuyên bố.

Hannibal không có ý kiến gì về cô kỵ sĩ đang ngồi thẳng người trên yên. Thím Mathilda nói thay cháu.

- Chắc con bé ra ngoài bãi biển chạy chơi một vòng - Thím nói - Con bé này đơn độc quá . Nghe nói cha mẹ nó ở Châu Âu.

- Cháu biết ! - Hannibal nói khẽ.

Marie, cô giúp việc nhà Jamison thường trò chuyện với thím Mathilda. Thím hay mời cô Marie sang uống trà ở nhà và đổi lại, nhận được nhiều thông tin quý báu.

Qua cô Marie, Hannibal biết rằng khi mua lại ngôi nhà Littlefield cũ, ông Jamison đã bỏ tiền ra tu sửa lại nhà. Hannibal biết rằng đèn chùm phòng ăn xưa kia đã sáng bóng như đèn chùm cung điện Vienne và biết rằng bà Jamison có một vòng đeo cổ kim cương đã từng được nữ hoàng Eugénie đeo. Hannibal còn biết rằng cô kỵ sĩ gần bằng tuổi cậu, tên là Doris, con gái một và người thừa kế suy nhất của dòng họ Jamison và con ngựa xinh đẹp là tài sản riêng của cô bé. Hannibal cũng biết rằng trong khi ba mẹ cô bé đi vắng, có một người dì đến từ Los Angeles để coi nhà. Theo cô Marie, bà dì ấy là một con người rất kỳ lạ.

Nữ kỵ sĩ và ngựa biến mất sau khúc quẹo. Thím Mathilda đặt đống tách đĩa đang cầm trong tay vào bồn rữa, rồi gợi ý Hannibal:

- Cháu phải cố tỏ ra tử tế với con bé này. Gia đình Jamison ở cách đây có hai bước. Chúng ta gần như hàng xóm với nhau.

- Dường như cô bé đâu có muốn quan hệ hàng xóm - Hannibal càu nhàu - Dường như cô bé chỉ nói chuyện với ngựa mà thôi.

- Có thể tính nó nhút nhát !

Hannibal không trả lời, bởi vì Bob Andy và Peter Crentch đang đạp xe tới. Cũng giống như Hannibal, cả hai đều mặc thoải mái: sơ mi cộc tay, quần sọoc và sandale vải.

- Cháu đi nhé ! - Hannibal nói với chú thím.

Hannibal chạy ra cùng các bạn. Cả ba đạp nhanh.

Khi đến cuối đường , Hannibal đang chạy trước Bob và Peter. Rồi Hannibal quẹo sang phải để rẽ vào dốc xuống quốc lộ dọc Thái Bình Dương.

Đột nhiên, Peter kêu lên cảnh cáo:

- Coi chừng !

Tiếng ngựa hoảng sợ hí lên đáp lại. Hannibal giật mình thấy một khối màu sậm dựng lên trước mắt. Hannbal đưa tay lên trên đầu, làm động tác tự vệ theo bản năng. Gần như ngay sau đó, cậu ngã khỏi yên và chiếc xe đạp rơi xuống đường, kêu lẻng kẻng.

Tiếng hét vang lên ... Một tiếng la ngắn thất thanh.

Một lát sau, móng ngựa gõ xuống nền đường , chỉ cách đầu Hannibal có vài centimét.

Hannibal lăn sang một bên, rồi ngồi dậy. Cậu hoảng hốt thấy con ngựa nhảy tại chỗ và chồm lên. Con vật có vẽ khá hoảng sợ. Con bé Jamison nằm dài trên đường.

Miệng hé mở, Doris Jamison đang cố gắng để thở. Sau một nổ lực cuối cùng, cô bé hít được không khí vào phổi. Những lời nói đầu tiên của cô bé thật bất ngờ:

- Xê ra ! - Cô bé giận dữ nói với Peter.

- Từ từ nào ! - Bob nói - Đừng có giận dữ lên như thế

Cô bé ngồi dậy và xem đầu gối: nhìn thấy rõ máu chảy qua ống quần bị rách. Mắt cô kỵ sĩ hoàn toàn khô ráo, nhưng cô đang hổn hển như đang kiềm chế để không òa khóc.

- Ngã đau quá, phải không? Peter nói.

Cô bé không thèm đếm xỉa gì đến Peter mà trừng mắt nhìn Hannibal:

- Bộ anh không biết rằng ngựa được ưu tiên so với xe sao? - Cô bé hỏi.

- Tôi xin lỗi - Hannibal nhún nhường nói - Tôi không nhìn thấy cô !

Cô kỵ sĩ từ từ đứng dậy. Cô nhìn con ngựa, rồi nhìn lại Hannibal:

- Lỡ mà Sterling có bị thương ... Cô bé bắt đầu nói.

- Tôi không nghĩ là tôi đã phương hại gì đến nó - Hannibal sẵng giọng trả lời.

Cô bé lại quay sang con ngựa:

- Yên nào, Sterling ! Cô bé nói với con vật đang sợ. Ngoan nào ! Lại đây !

Con ngựa vâng lời ngay lập tức và đặt cái mũi còn run lên vai cô chủ nhỏ.

- Bọn chúng làm mày sợ quá phải không?

Doris Jamison vuốt cổ con ngựa. Đúng lúc đó thím Mathidla xuất hiện ở khúc quẹo:

- Hannibal ! Peter ! Bob ! Có chuyện gì vậy?

Cô kỵ sĩ vẫn vuốt con ngựa, rồi níu vào yên định leo lên . Con vật bước ra xa.

- Peter, giúp cô ấy đi ! - Hannibal ra lệnh - Mình sẽ giữ con ngựa.

- Tôi không cần ai giúp hết ! Doris la lên.

Thím Mathilda đến gần nhóm. Thím nhìn con bé Jamison và nhanh chóng phát hiện mái tóc vàng rối bì, quần rách và đầu gối chảy maúu.

- Có chuyện gì vậy ? - Thím hỏi.

- Mấy anh này làm cho ngựa của cháu hoảng sợ ! Doris giải thích.

- Bạn ấy bị té ! - Peter kêu lên gần như cùng lúc.

- Hoàn toàn do tai nạn ! Hannibal nhấnh mạnh.

- Thím hiểu rồi ... Babal ! Cháu chạy đi báo cho chú Titus ngay ! Nói chú lấy xe đến ngay. Thím sẽ đưa cô Jamison về để băng bó vết thương ở đầu gối.

- Cháu tự đi về một mình được ! - Doris phản đối.

- Nhanh lên , Babal ! - Thím Mathilda nói tiếp, không chú ý đến lời của Doris. - Còn Peter, cháu nắm dây cương ngựa đi.

- Ngựa có cắn cháu không ? Peter hỏi.

- Làm gì có chuyện đó ! Thím Mathilda, không hiểu gì về ngựa, la lên. - Ngựa đâu có cắn. Ngựa chỉ đá thôi !

- Úi chà !

Peter nhăn mặt nhưng tuân lệnh, mặc dù không hăng hái lắm.



Khách đêm khuya



Khi đến nhà Jamison cùng với con ngựa, Bob, Peter và Hannibal nhìn thấy chiếc xe cũ kỹ của chú Titus đậu cuối lối đi bằng gạch đỏ, nhưng không thấy thím Mathilda và Doris đâu hết.

Peter nhìn những cây cột nâng mái hiên và lắc đầu:

- Đáng lẽ thím Mathilda phải mặc váy phồng để đến đây ! - Peter cười nói.

Hannibal mỉm cười:

- Đúng là nhà này giống y một ngôi nha thuộc địa thời xưa.

- Nhà lớn quá ! - Đến lược Bob nói - Không biết dắt ngựa đi đâu đây ...

Peter chỉ phìa sau nhà.

- Đằng kia có khu cỏ rào.

- Đến đó đi ! - Hannibal đề nghị.

Cả ba bước theo lối đi và vượt qua tiền sảnh lót đan có dàn cây nho che mát.

Phía sau nhà, lối đi dẫn đến một cái sân. Ngay bên cạnh là khi cỏ rào. Xa hơn một chút là chuồng ngựa ba gian.

Một cửa sổ nhà mở ra và Marie - cô giúp việc nhà Jamison - gọi ba cậu:

- Các cậu tháo yên cho Sterling được không? Cứ treo yên ngựa trong chuồng, rồi thả con ngựa vào khu rào . Xong các cậu hãy vào đây ngay. Cô Osborne muốn gặp các cậu.

Marie đóng cửa sổ lại, biến mất.

- Cô Osborne là ai vậy ? Bob hỏi.

- Dì của Doris - Hannibal giải thích. Dì ở đây trong khi ông bà Jamison đi vắng. Theo lời chị Marie, thì cô Osborne là một con người kỳ lạ lắm.

- Thế nào là lạ ?

- Mình cũng không biết nữa, dường như chị Marie cho rằng thái độ của cô Osborne rất lạ. Nhưng ta sẽ biết thôi, vì năm phút nữa ta sẽ được làm quen với cô Osborne mà.

Sau khi bước qua một nhà bếp rộng rãi và tràn đầy ánh nắng, Ba Thám Tử Trẻ đến một tiền sảnh giữa, có cầu thang lớn.

Doris - đang nằm trên đivan phòng khách, chiếc gối ke dưới chân bị thương. Bên cạnh, có một phụ nữa khoảng bốn mươi tuổi, mặc váy đầm dài nhung tím nhạt, cổ áo viền dây bạc. Mái tóc bà cùng màu với chiếc váy, cũng mày tím nhạt.

- Dì Patricia ! Con sợ chiếc gối này dính máu quá. Mẹ con sẽ giận đấy. Để con lên phòng...

- Không được. Con phải nằm yên. Con đừng quên là con đang bị sốc!

Cô Osborne không quay đều về hjướng Ba Thám Tử Trẻ . Trong khi bà cẩn thận cắt ống quần, tay bà rung lên vì xúc động.

- Ôi ! Trời ơi ! - Bà nói khẽ. - Đầu gối con chảy máu nhiều quá !

- Vết thương sâu đấy - Thím Mathilda đang ngồi thoải mái trong chiếc ghế bành gật đầu - Nhưng không sao đâu, thường ...

- Tôi cần ít màn nhện.

- Màn nhện à ? - Marie đứng bên cạnh cầm thau nước lập lại.

Bob và Peter đột nhiên cảm thấy khó chịu và nhìn Hannibal. Thám tử trưởng mỉm cười.

- Đúng - Hannibal nói với Marie - màn nhện ấy ... chị biết đó cái loại ren mà mấy con nhện hay đang trong mấy góc nhà ấy !

Marie ra vẻ như bị xúc phạm.

- Trong nhà này không có một con nhện nào ! Marie phẫn nộ tuyên bố . Tôi xịt thuốc trừ côn trùng mỗi ngày.

- Uổng quá ! Người đàn bà mặc đồ tím thở dài - Nếu vậy xin chị đi lấy dùm tôi hộp nhỏ bằng vàng trong tủ thuốc của tôi.

Chị gia nhân bước ra và lần đầu tiên cô Osborne để ý đến sự hiện diện của Ba Thám Tử Trẻ .

- Xin cám ơn ba cậu đã cướu giúp cháu tôi. - Cô nói - Nhưng đáng lẽ không có chuyện xấu xảy ra nếu chàu tôi chịu đeo khăn quàng màu tím nhạt. Các cậu biết không , màu tím nhạt là một màu rất tốt. Màu tím bảo vệ khỏi cái xấu.

- Tất nhiên ! - Hannibal đáp.

Marie quay lại cùng cái hộp nhỏ bằng vàng.

- Cái này cũng đủ - Dì của Doris thông báo - Dĩ nhiên là không bằng màn nhện, nhưng cũng tốt. Tôi tự chế.

Bà mở một cái hộp nhỏ ra và xoa một loại kem trong suốt lên đầu gối của cô cháu.

- Không biết y học có tán thành không - Doris mỉa mai nói khẽ.

- Nào cưng, chắc chắn cái này sẽ làm cho vết thương con đỡ rất nhiều. Đây là loại cỏ mà dì đã đi hái vào một đêm không trăng. Con xem này, máu ngưng chảy rồi.

- Dì Pat à, con xin lỗi, nhưng đầu gối con đã hết chảy máu. Còn bây giờ thì sao ? Có phải đặt mua xe lăn không?

- Dì nghĩ chỉ cần băng lại ... Cô Osborne bắt đầu nói.

- Dì đừng bận tâm. Con biết băng vết thương mà !

Nói xong, Doris đứng dậy, bước ra tiền sảnh. Cô bé đi ngang trước mặt Ba thám tử, như thể ba cậu vô hình, nhưng khi đến chân cầu thang, cô bé đứng lại và quay sang ba cậu:

- Cám ơn - Cô bé nói. Ý em muốn nói ... cám ơn các anh đã dẫn Sterling về !

- Bọn anh rất vui được làm việc đó - Peter nói.

Suốt dọc đường, Peter đã cố đứng thật xa con ngựa.

Doris leo lên lầu, rồi biến mất.

- Cháu tôi rất biết ơn các cậu - Cô Osborne ân cần khẳng định. Cháu tôi còn bị sốc. Các cậu đã tử tế với nó và ... À mà, tôi muốn biết tên các cậu.

Thím Mathilda đứng dậy.

- Tôi là bà Titus Jones, còn đây là cháu tôi, Hannibal Jones. Hai bạn của Hannibal tên là Peter Crentch và Bob Andy.

Cô Osborne ngước cặp mắt tím nhìn Hannibal.

- Hannibal Jones hả ! Thật à ! Cậu có đóng phim khi còn nhỏ không?

Bà không lầm. Xưa kia, khi còn là đứa bé kháu khỉnh phục phịch, Hannibal đã đóng nhiều phim. Tuy nhiên, Hannibal không thích nhắc đến chuyện đó, vì quá trình đóng phim chỉ dừng lại ở bước khởi đầu vinh quang ấy. Thấy Hannibal đỏ mặt, Peter cười:

- Hannibal từng là diễn viên trẻ tuổi nhất thế giới ! - Peter giải thích.

- Nhưng dù sao, cậu vẫn thuộc thế giới tuyệt vời của điện ảnh !

Đột nhiên, ánh mắt cô Osborne nhìn xa qua vai Hannibal ra phía cửa sổ.

- Ủa ! Ông Falsell tới kìa ! Bà thốt lên.

Thím Mathilda và ba thám tử trẻ quay lại. Một chiếc taxi vừa mới dừng lại ngoài đường. Hành khách đã bước xuống xe và đang thanh toán tiền cước cho tài xế. Người đan ông mặc đồ đen, có khuôn mặt tái mét, trông bệnh hoạn.

Ông cầm chiếc va li bước vào lối đi lót gạch đỏ dẫn vào nhà.

- Hay quá ! - Cô Osborne mỉm cười hài lòng nói khẽ. Ông ấy chịu đến ở đây vài ngày.

- Chúng tôi xin phép chị, chúng tôi về - Thím Mathilda nói - Đã đến lúc phải về rồi !

Trước khi cô Osborne kịp phản đối, thím ra hiệu cho ba cậu và lôi kéo ba cậu ra ngoài- Cả nhóm gặp người đàn ông mặc đồ đen.

Khi đã ngồi vào tay lái, thím Mathilda hỏi :

- Các cháu có muốn thím chở các cháu đến chỗ xe đạp không? Chắc là các cháu cũng nóng lòng muốn đi bơi lắm !

- Dạ thôi, cám ơn thím - Hannibal đáp - Tụo cháu sẽ đi bộ đến đó. Cũng gần mà !

Thím Mathilda đóng cửa xe lại, rồi vừa rồ máy xe vừa lắc đầu.

- Bà này kỳ quặc quá ! Màn nhện để đắp vết thương ! Nghĩ xem !

- Đó là pgương thuốc cổ xưa để cầm máu, Hannibal giải thích, vì cậu đọc sách nhiều và biết vô số chuyện lạ.

- Khó tin thật ! Thím Mathilda còn nói thêm trước khi cho xe chạy đi.

Peter cười.

- Chị Marie nói đúng - Peter nói - Dì của Doris Jamison kỳ lạ thật.

- Thật ra, dì hết sức mê tín - Hannibal chỉnh lại.

Rồi Hannibal loại gia đình Jamison ra khỏi đầu óc, chỉ còn nghĩ đến việc hưởng thụ chuyến đi chơi bằng xe đạp và đi tắm biển.

Chỉ đến buổi tối, khi vừa mới lên giường ngủ, thì Hannibal mới nhớ lại ngôi nhà Jamison và những người kỳ lạ sống trong đó. Hannibal thấy lại cái hộp nhỏ bằng vàng, chứa một loại kem bôi bí ẩn.

- Hái cỏ thuốc vào một đêm không trăng. Hannibal nói khẽ.

Hannibal mỉm cười, kéo chăn lên tận cằm - Hannibal chuẩn bị nhắm mắt lại, thì có tiếng gõ cửa thật lớn. Tiếng nói vang lên trong đêm:

- Chị Jones ơi ! Chị Jones ơi ! Mở cửa cho em với !

Hannibal phóng ra khỏi giường, xỏ áo khoác vào và lao ra khỏi phòng. Thím Mathilda và chú Titus đã bước xuống một nửa cầu thang. Hannibal đi theo. Thím đang mở khóa cửa.

Marie, chị giúp việc nhà Jamison, xuất hiện trên ngưỡng cửa. trong cơn hấp tấp muồn vào nhà, chị xém vấp ngã xuống đất.

- Ôi ! Chị Jones ơi - Marie nói khẽ, như sắp khóc.

Hannibal để ý thấy chị đang mặc đồ ngủ và đi lép lê.

- Kìa Marie, có chuyện gì vậy? - Thím Mathilda hỏi.

- Chị có thể cho em ngủ nhờ qua đêm tối nay không?

Marie ngồi xuống cái ghế gần nhà, rồi khóc.

- Marie, em nói đi ! Có chuyện gì vậy?

- Cái tiếng ... cái tiếng hát lầm rầm ...

- Cái gì ? - Thím Mathilda chưng hửng kêu.

- Tiếng hát lầm rầm - Marie vừa bẻ tay vừa nói - Đằng kia... trong nhà ... có cái gì đó hát lầm rầm.

Marie đột ngột bấu lấy cánh tay thím Mathilda:

- Ghê lắm ! Ghê vô cùng ! Tiếng đó không tự nhiên ... Em không muốn trở lại đó nữa !



Ba Thám Tử Trẻ có nữ thân chủ



Thím Mathilda nhẹ nhàng kéo tay ra và trấn an:

- Để chị điện thoại đến nhà Jamison.

Marie sịt mũi.

- Chị muốn gọi, thì cứ gọi - Marie nói - nhưng em sẽ không trở về nhà chủ em nữa.

Thím Mathilda quay số nhà Jamison và xin nói chuyện với cô Patricia Osborne. Cuộc đàm thoại rất ngắn.

- Cô Osborne khẳng định cô ấy không nghe thấy tiếng động gì bất thừơng cả - Thím Mathilda nói sau khi gác máy.

- Tất nhiên là cô trả lời vậy rồi - Marie kêu.

- Ý em nói sao?

- Thì .. cô rất lạ ..., ở đó có những chuyện kỳ quặc. Em sẽ không bao giờ quay trở lại đó.

Marie dứt khoát không đổi ý và qua đêm ở nhà ông bà Jones. sáng hôm sau, chú Titus đến nhà Jamison để lấy hành lý của Marie mà Doris đã chịu khó chuẩn bị. Rồi chú Titus đưa Marie về nhà mẹ, ở Los Angeles.

Khi chị giúp việc đi rồi, Hannibal nói khẽ:

- Không hiểu chị ấy nghe tiếng gỉ...

Thím Mathilda không trả lời mà chỉ nhún vai.

Hannibal tiếp tục tự đặt ra câu hỏi trong suốt những ngày kế tiếp. Đến sáng hôm đó, Hannibal vẫn còn đang nghĩ đến, khi đi băng qua đường để đến Thiên Đường Đồ Cổ, nằm đối diện nhà ông bà Jones. Trong sân đồ linh tinh, Hannibal gặp Hans và Konrad đang chùi tấm trải lò sưởi bằng đá hoa. Hans và Konrad là hai anh em, quê ở xứ Bavière, Đức. Hai anh là phụ tá trung thành của chú Titus. Tấm lò sưởi đen xuất xứ từ lô đồ cũ mà chú Titus mua được sau một vụ hỏa hoạn.

- Peter đang ở trong xưởng của em - Hans vắn tắt thông báo.

- Peter đang cho chạy máy in ! - Konrad nói thêm.

Hannibal đã tự chế tạo máy in, bằng nhiều bộ phận khác nhau và khi máy chạy, nó kêu dữ dội. Hannibal đã nhận ra từ xa tiếng kêu lách cách và tiếng kêu rít đặc trưng của máy.

Hannibal đi vóng qua một đống đồ phế thải để đến xưởng. Xưởng chiếm một góc của sân để không lấn chiếm diện tích chính, là lãnh thổ của thím Mathilda. Xưởng chỉ cách đường bằng hàng rào gỗ bọc quanh sân và có mái che.

Hannibal thấy Peter đang cúi xuống máy in, loay hoay in một lô carte visite mới tinh. Hannibal cầm lấy môt tấm đề xem. Thám tử trưởng đọc:

BA THÁM TỬ TRẺ

Điều tra các loại

???

Thám tử trưởng: HANNIBAL JONES

Thám tử phó: PETER CRENTCH

Lưu trữ và nghiên cứu: BOB ANDY

Peter ngưng máy in và ngẩng đầu lên.

- Được không sếp? - Peter hỏi.

Hannibal gật đầu.

- In đẹp lắm - Hannibal tuyên bố - Nhưng mình thích nhất là thấy nhóm Ba Thám Tử Trẻ hoạt động thành công. Lúc mới bắt đầu, mình không ngờ là sẽ xái hết đống carte visite nhanh như thế này.

Hannibal hài lòng xem xét tấm carte visite và ngắm ba dấu chấm hỏi xếp thẳng hàng.

- Ký hiệu của sự bí ẩn - Hannibal tuyên bố - Dấu chấm hỏi buộc người ta phải đặt câu hỏi. Bí ẩn luôn làm người ta thắc mắc. Mà mình tự hỏi chẳng hạn... về chị Marie...

- Chị giúp việc cho gia đình Jamison hả ? Peter hỏi.

- Phải. Không hiểu chị Marie đã nghe cái gì ở trong nhà đó mà hoảng sợ lên dữ vậy? Có thật sự là một cái gì đó khác thường hay chỉ có trí tưởng tượng của chị thôi? Chị Marie luôn nói cô Osborne kỳ quặc, nhưng chưa bao giờ nói rõ kỳ quặc như thế nào.

- Cô Osborne dùng màn nhện để chăm sóc các vết thương - Peter nhắc lại.

Đột nhiên Hannibal vểnh tai lên và đưa ngón tay lên miệng. Peter im lặng để lắng nghe theo. Dừơng như có tiếng vải kêu sột soạt phía sau đống đồ ngăn cách xưởng với phần sân còn lại.

Peter phóng tới ... Một hồi sau, tiếng nói của Peter vang lên, đắc thắng và trêu chọc:

- Mình biết chắc là có ngửi thấy mùi ngựa mà!

Peter quay về, nắm chặt tay của Doris Jamison.

- Chả hay tí nào ! - Doris nói khẽ.

- Cô rình rập chúng tôi từ bao lâu rồi - Hannibal hỏi.

- Cũng khá lâu rồi - Doris bình tĩnh trả lời.

Cô bé tự tin ngồi xuống cái ghế rung rinh, gần máy in.

- Cô đến đây với mục đích gì - Hannibal hỏi nữa.

Doris cầm lấy tấm carte trên chồng, xem xét một hồu.

- Em không đủ tiền túi để thuê một thám tử tư danh tiếng - Doris tuyên bố - Giá cả của các anh thế nào?

- Cô định làm thân chủ chúng tôi à? Hannibal chưng hửng kêu.

- Ngay từ hôm nay.

- E rằng chúng tôi cần biết nhiều hơn một chút về việc đưa cô đến đây, trước khi quyết định là có quan tâm hay không!

- Chắc chắn các anh quan tâm - Doris trả lời - Em có nghe hai anh nói chuyện và em biết hết. Hai anh rất muốn biết những gì xảy ra ở nhà vào buổi tối hôm chỉ Marie bỏ trốn. Mà hai anh cũng không còn cách nào khác!

- Không còn cách nào khác! Ý cô nói gì ? - Peter thắc mắc hỏi.

- Bọn con trai cách anh không phải lúc nào cũng biết thận trọng ...

Hannibal và Peter không hiểu cô bé muốn nói gì. Doris nói tiếp:

- Trên phần hàng rào, phía bên đường, có vẽ hình vụ hỏa hoạn San Francisco năm 1905.

- 1906 ! - Hannibal chỉnh.

- Năm nào thì không quan trọng! Điều quan trọng là trong bức tranh có con chó. Em đã xem xét hàng rào này rất kỹ. Khi thò ngón tay vào mắt con chó, thì mở được cánh cửa nhỏ trong hàng rào. Chính các anh đã nghĩ ra lối vào bí mật ấy. Thím anh có biết không?

- Vậy là kiểu đe dọa và tống tiền! - Peter hiểu ra và hét lên.

- Hoàn toàn không. Em đâu có đòi tiền. Trái lại, chính em sẽ trả tiền cho các anh. Cái em muốn là các anh giúp đỡ. em có nghe nói các anh là thám tử giỏi nhất thành phố ... điều này không có nghĩa là các anh xuất sắc gì.

- Cám ơn ngàn lần! - Peter càu nhàu.

- Không có chi ! Còn bây giờ, các anh có chịu giúp em hay không?

Hannibal ngồi xuống cái thùng rỗng.

- Nhưng cô muốn chúng tôi làm gì?

- Em muốn các anh tống khứ tên Hugo Falsell ra khỏi nhà em - Doris nhanh nhẹn trả lời.

- Falsell à? Có phải con người đến hôm cô bị té ngựa? Một người đàn ông tái mét, mặc toàn đồ đen?

- Đúng hắn. Hắn tái mét, vì hắn không bao giờ ra đừong ban ngày. Chắc cha mẹ hắn là chuột chũi.

- Kìa ! Ông ấy đến nhà cô sáng hôm cô bị tai nạn, rồi tối hôm đó, chị Marie bỏ chạy như ma đuổi...

Hannibal dùng tay véo môi dưới, chứng tỏ cậu đang suy nghĩ dữ dội.

- Vậy - Hannibal nói tiếp - đúng là chị Marie đã nghe thấy một cái gì đó kì lạ. Không phải do chị ấy tưởng tượng...

- Đúng, em không nghĩ là chị Marie tưởng tượng - Doris thừa nhận.

Đột nhiên doris có vẻ không muốn nói chuyện nhiều nữa. Cô bé ngồi căng thẳng xếp tới xếp lui tấm thẻ của Ba Thám Tử Trẻ. Dường như chính cô bé cũng đang suy nghĩ.

- Cái tiếng động làm cho chị Marie sợ có liên quan đến Falsell - Đột ngột Doris tiết lộ - Em biết chắc. trứơc khi hắn đến, em chưa bao giờ nghe thấy cái tiếng đó.

- Vậy ông ấy vẫn còn ở nhà cô à? - Peter hỏi.

- dĩ nhiên! Dì Pat rất quý trọng hắn. Nhưgn em hkông tin vào sự đánh giá của dì. Dì hơi .. hừm... Trước khi Falsell đến, dì đã có thói quen vẽ một vòng tròn xung quanh giường trước khi đi ngủ ... Còn bây giờ, dì đốt đèn cầy nữa .. nhiều đèn cầy lắm. Loại đèn cây rất đặc biệt. Dì đặt mua ở một cửa hàng chuyên ở Hollywood. Có đủ màu hết. Màu tím nhạt để bảo vệ ! Màu xanh để làm gì, em quên rồi. Em biết rằng màu cam rất tốt và màu đỏ là mạnh hơn tất cả. Mỗi tối , dì Pat và Falsell vào phòng thư viện, khóa cửa lại và đốt đèn cầy.

- Rồi sao nữa? - Hannibal hỏi.

- Rồi, có khi em nghe cái tiếng đó, - Doris hơi rùng mình thú nhận - Em nghe được cả khi em ở trên lầu. Nhưng em nghe rõ hơn khi em đang ở trong phòng khách. Tiếng đó xuất phát từ phòng thư viện.

- Chị Marie nói đó là ... tiếng hát lầm rầm.

Doris nhìn hai bàn tay mình.

- Em nghĩ có thể gọi nó như thế - cô bé thở dài - Nhưng mà ... em chưa bao giờ nghe ai hát lầm rầm như thế .. cái tiếng đó làm cho ... mình nổi da gà.

Hannibal nhíu mày.

- Chị Marie có nói rõ là một cái gì đó hát lầm rầm. Chứ không phải một ai đó! Theo lời chị ấy, hình như cái tiếng đó không phải do một con người gây ra.

Doris ngồi thẳng người trên ghế, nhìn thẳng vào mắt Hannibal.

- Nghe này! - Cô bé nói - điều đó không quan trọng. Falsell là nguồn gốc của cái tiếng ấy và em không chịu được nữa. Phải chấm dứt thôi.

- Khủng khiếp đến thế sao?

- Đúng, khủng khiếp lắm. Khủng khiếp đến nỗi không còn ai chịu làm cho nhà em nữa. Một hãng cung ứng lao động đã gửi hai chị giúp việc đến nhà, từ khi chị Marie ra đi. Không chị nào chịu ở lại hết. Gia đình em sống trong bụi bặm và gần như chết đói. Em nấu ăn dở lắm, còn dì Pat thì thậm chí trứng ốp la cũng không biết chiên. Ngoài ra, em phải đi lại trong im lặng tuyệt đối vì Falsell ngủ cả ngày và đi dạo trong nhà vào ban đêm. Tình thế này không thể kéo dài lâu hơn nữa. Các anh phải loại bỏ con người ấy giúp em !

- Đuổi những vị khách không mong muốn ra khỏi nhà không phải là chuyên mơn của chúng tôi - Hannibal tuyên bố - Cô nên nói chuyện với cô Osborne...

- Em đã nói chuyện với dì rồi, nói nhiều đến nỗi em rát cả cổ họng - Doris khẳng định - Không thể nào nói chuyện nghiêm túc được. Dì mỉm cười nhìn em, như thể em đang nói chuyện tào lao, và nhanh chóng đổi sang chủ đề nói chuyện khác... chẳng hạn chuyển sang nói về mớ hỗn độn đồ điện ảnh của dì.

- Mớ hỗn độn đồ điện ảnh hả? - Peter hỏi lại.

- Dì sưu tập những đồ xuất xứ từ những bộ phim cũ - Doris giải thích - Dì có lông mi giải mà Della La Fonte đeo trong phim "Cơn sốt mùa xuân" và cây kiếm mà John Maubanks dùng trong "Cuộc báo thù của Marco". Mỗi khi một minh tinh màn bạc nào về hưu và bán đồ lưu niệm là dì Pat chạy đến mua vài món. Và dì đặc biệt ưa thích thiết bị dùng trong phim kinh dị. Dì tốn nhiều tiền cho cái thú này lắm!

- Ôi ! Cái tật này cũng vô hại thôi! - Hannibal tuyên bố.

- Nhưng còn mấy cái đèn cầy vô duyên kia - Doris nói - Và nhất là cái tiếng khủng khiếp do tên Falsell đáng ghét gây ra ! Nhất dịnh tên này phải ra đi cùng cái tiếng hát lầm rầm quỷ quái!

Peter dựa lưng vào máy in và mỉm cười:

- Này Babal - Peter nói khẽ - Cũng có thể vui đấy ... bọn mình có thể nhét cóc nhái vào bồn tắm ông ấy, xếp ngược chăn giường ông ấy hay đặt rắn trong giày ông ấy!

Dorris cười khẩy khi dễ:

- Falsell sẽ thích lắm - Doris khẳng định - Hắn mê cóc nhái và rắn rít ! Không, tốt hơn hết là tìm ra một chuyện gì đó không hay về hắn.

- Để buộc hắn phải ra đi à? - Hannibal đáp - Đây cũng là một dạng đe dọa tống tiền !

- Em biết chắc hắn là một người xấu ! - Doris kêu - Đột nhập vào nhà ba mẹ em! ... Nhưng em không tìm ra điều gì xấu về hắn. Hắn không bao giờ nói chuyện với em. Dường như hắn không nhìn thấy em. Mà dì Pat thì không bao giờ nói xấu hắn rồi. Em có cảm giác con người này có cái gì đó mờ ám... Rất tiếc ! Dì Pat sẽ không bao giờ cho phép em phát hiện được.

- Nhưng nếu dì biết... - Peter bắt đầu nói.

- Những gì dì Pat biết cũng không có tác dụng gì - Doris ngắt lời - Nếu không, dì đã không mời hắn về nhà ở. Dì Pat cả tin và mê tín, nhưng thật ra dì là người lương thiện. Cái em muốn là thông tin về Falsell... loại thông tin cho phép em vạch mặt hắn. Em muốn bết hắn từ đâu đến và hắn âm mưu gì. Chính vì vậy mà em cần các anh! ... Bây giờ, hai anh nghe em đây !... Tối hôm nay, dì pat có bữa tiệc chiêu đãi. Em nghe dì điện thoại mời nhiều người. Chính Falsell đã ra ngoài để mua vài món để chuẩn bị pha chế rượi punch. Vậy là nhà em sẽ có đông người. Trong số những người này, có thể có người biết về đời tư của Falsell... và các anh cũng sẽ nghe được một cái gì đó... bởi vì em mời các anh đến. Bữa tiệc diễn ra ở nhà em mà!

- Bọn anh có được nếm rượu punch không? - Peter hỏi.

- Không được. Các anh sẽ không trà trộn vào đám khách. Các anh chỉ đến với tư cách là quan sát viên. Các anh cũng có thể theo dõi những kẻ tình nghi đến tận nhà riêng của họ, khi họ ra về. Các anhs ẽ hành động tùy ý thôi. Các anh đi ngả sau, để không ai thấy các anh đến từ nhà. Em chờ các anh nhé?

Cô bé đứng dậy và biến mất không chờ trả lời. Hannibal và Peter nghe tiếng chân xa dần trong khi Dors băng qua sân đồ linh tinh. Hai bạn nhìn nhau.

- Một nữ thân chủ mới không mời mà đến ! - Hannibal nói khẽ.

Hannibal di chuyển một tấm lưới sét, phía sau máy in, làm lộ miệng một ống to, bên trong có lót thảm cũ. Đó là Đường Hầm số hai, một trong những lối đi bí mật mà ba thám tử đã bố trí giữa đống đồ linh tinh. Ống gang to chạy dưới một núi đồ phế thải và dẫn ra cửa sập mở ra vào bên trong xe lán - bộ tham mưu của ba thám tử.

Khi vào nơi kín, Hannibal và Peter bắt đầu hội ý.

- Bọn mình phải làm gì đây? - Peter hỏi.

- Hình như sáng nay, Bob không làm việc ở thư viện thành phố - Hannibal nói - Mình sẽ gọi điện thoại báo cho Bob biết rằng tối nay, ta được mời dự tiệc!

- Phải nhớ bịt lại cửa vào bí mật con chó nhỏ! - Peter thở dài - Mình rất thích lối vào Cánh Cửa Đỏ ấy. Nhưng khi Doris Jamison còn lảng vảng nơi này, không nên dùng đến cửa này nữa, cậu nghĩ sao?

Hannibal hoàn toàn đồng ý.



Con rắn hát lầm rầm



Tối hôm đó, khi Hannibal, Bob và Peter đến trước nhà gia đình Jamison, hoàng hôn đã buông xuống.

Ba bạn đi vòng qua nhà để vào qua ngã sau. Doris đang chờ gần chuồng ngựa.

- Khách đến rồi. - Cô bé thông báo - Họ đang ở trong phòng khách. Các anh phải cố gắng gây thật ít tiếng động vì cửa ra tiền sảnh đều để mở. Đi !

Cả bọn im lặng băng qua sân, đi dọc theo lối đi đến cửa vào tiền sảnh. Doris dừng lại sát bên dàn cây nho có cành rủ xuống.

Hannibal kéo một vạt cây xanh ra để nhìn vào bên trong phòng khách qua vai Doris.

Hannibal nhìn thấy một nhóm người khá kỳ lạ. Ở đó có năm người đang đứng quanh một cái bàn. Cô Osborne mặc bộ váy thùng thình màu tím nhạt, hai cánh tay cũng rộng. Hugo Falsell đứng đối diện với cô Osborne, mặc đồ đen, y như hôm ba thám tử nhìn thấy lần đầu tiên. Khuôn mặt tái mét của ông, có hình những bóng nhảy múa được chiếu sáng bằng hai đèn cầy đỏ lớn. Mái tóc đen, chải ra phía trước, che khuất một nửa vầng trán và có nhiều mớ tóc nhỏ thòng xuống đôi mày rậm của ông.

Bên trái Falsell là một phụ nữ, rất mảnh khảnh mặc bộ đầm màu cam. Tóc bà không nhuộm như cô Osborne nhưng màu tóc cũng không hài hòa lắm: màu tóc đỏ tươi chọi với màu  cam của chiếc váy.

Gần như đối diện người phụ nữ tóc đỏ, một phụ nữ tóc vàng mập mạp mặc bộ váy màu cam bó sát người.

Nhân vật thứ năm rõ ràng lạc lõng trong nhóm. Những  người còn lại đứng thẳng ngừơi, như đang chờ đợi một cái gì đó. còn người này lại cong lưng, như đang phải chịu một gánh năng trĩu bí mật nào đó. Trong khi tất cả đều ăn mặc chải chuốt thì trái lại người này như không chú ý đến bề ngoài của mình. Quần áo cũ mòn, nhăn nheo và thậm chí từ xa có vẻ dơ dáy. Còn tóc, thì rất cần đến thợ hớt tóc giỏi chăm lo.

Doris ra hiệu và lôi kéo ba bạn ra xa.

- Mấy người này lạ quá, đúng không?

- Họ làm gì xung quanh cái bàn vậy? - Peter hỏi

- Em không biết - Doris trả lời - em đã ở lị với khách cho đến khi Falsell lạnh lùng trừng mắt nhìn em ... Tên mặc đồ nhăn nheo tên là Noxy. Có thể khó tin, nhưng ông ấy là chủ tiệm bánh kẹo. Bộ xương di động mặc đồ cam là Madelyne Enderby, thợ làm đầu của dì Pat. Bà này nói mình chỉ rung động khi mặc đồ màu cam! Còn bà mập tóc vàng là cô Ken. Bà này có cửa hàng bán đồ ăn kiêng, nhưgn chuyện này cũng khó tin.

Đột nhiên, có tiếng vỗ tay vang lên trong bóng tối.

- Ra xem chuyện gì đi! - Doris thì thầm.

Doris lôi ba thám tử trở về tiền sảnh, kịp thời để thấy cô Osborne đưa cho Falsell một cái ly pha lê chứa đầy một chất lỏng không màu. Falsell cầm lấy ly, không nhìn cô Osborne và như nâng ly chúc m72ng một người vô hình nào đó. Khuôn mặt ông hoàn toàn vô tri như đeo một chiếc mặt nạ thạch cao. Chỉ có cặp mắt là sống động: mắt ông sáng một cách lạ lùng dưới ánh đèn cầy.

- Ta có thể bắt đầu ! - Ông thông báo.

Những người tập hợp quanh bàn chuyển động một chút. Hannibal có cảm giác như nghe một người thở dài.

- Tối hôm nay, chúng ta không có mặt đầy đủ - Falsell nói tiếp - Có thể chúng ta sẽ không làm gì được, nhưng cũng có thể bác sĩ Shaitan sẽ phái cử viên đến. Tiếng nói của rắn có thể nói chuyện với ta từ xa. Vậy ta cứ làm thử.

Ông nâng ly lên miệng, rồi đưa ly cho bà áo cam đứng cạnh ông.

- Tổ chức của ta có rất nhiều quyền lực - Bà áo cam nói bằng một giọng khàn khàn. Bà hớp một ngụm chất lỏng không màu - Khi bị rắc rối với chủ nhà, tôi đã...

- Im lặng! - Falsell mắng - Chị phá vỡ bùa mê.

Madelyne Enderby im lặng và chuyển ly cho cô Osborne. Dì của Dors uống một hớp rồi đưa cho 6ong Noxy đau khổ. Ông này chỉ nhấp môi, rồi đưa ngay cho bà tóc vàng áo xanh lá cây. Sau đó, ly trống không quay về phía Hugo Falsell.

- Ta hãy ngồi xuống! - Falsell ra lệnh.

Các thành viên của cuộc họp kỳ lạ ngồi xuống ghế.

- Chị Osborne ơi! - Falsell gọi - Mời chị tập trung suy nghĩ và trình bày ước muốn của chị.

Dì Pat gật đầu.

- Tôi muốn có được quả cầu pha lê. Tôi mong sao cho Margaret Compton bận và không mua được quả cầu pha lê.

- Ta có nhờ đến sức mạnh của Bélial không?

- Có - Dì Pat nói.

Falsell nhìn mọi người.

- Anh chị có nhất trí không? - Ông hỏi.

- Tôi cũng có rắc rối - Noxy rên rỉ bắt đầu nói.

- Vấn đề của mỗi người trong chúng ta là vấn đề của tất cả mọi người! - Falsell nghiêm khắc đáp.

- Ta hãy xin Bélial cho margaret Compton đi du lịch! Madelyne Enderby kêu lên. Ngày mấy vậy, hả chị Patricia?

- Cuộc bán đấu giá sẽ diễn ra ngày 21 ! - Dì Pat đáp.

Falsell nhìn một vòng quanh bàn.

- Vậy, tất cả chúng ta nhất trí...

Ông ngả ra lưng ghế, nhắm mắt lại. Những người còn lại vẫn ngồi, mắt nhìn chằm chằm vào ngọn lửa đèn cầy nhảy nhót. Suốt vài phút, không có gì xảy ra. Những người tập hợp trong phòng khách bất động đến nỗi có thể tưởng tượng họ đều là tượng đá.

Trong đêm gần như hoàn toàn tối, bốn bạn nghe được một âm thanh, lúc đầu rất nhỏ, giống như tiếng khó khẽ ... giống như mạch đập làm không khí phập phồng như một quả tim to tướng. Rồi, tiếng đó biến thành tiếng hát lầm rầm... nhưng không thể nào so sánh được tiếng của một bài hát. Tiếng này làm cho ta liên tưởng đến một tiếng hát lầm rầm không từ ngữ, không âm thanh. Đó là một chuỗi những nốt khi cao khi thấp ... nhưng thật ra laại không phải là nốt nhạc. Có khi làm điếc tai, có khi dịu lại. Vù vù và mơn trớn. Tiếng sấm và tiếng thì thầm. Một tiếng động thăng giáng, ngưng một lát để rồi bùng nổ mạnh hơn, như tiếng vỗ của những ngọn sóng ồng ộc.

Ba Thám Tử Trẻ cảm nhận một nỗi hoảng sợ không tả nổi đang tăng dần. Cái tiếng hát khủng khiếp kia không có gì giống trần tục. Một nỗi sợ quỷ quái chiếm lấy cả ba. Bob nuốt nước miếng. Peter hít thật mạnh và quên thở ra.

Chỉ còn Hannibal là đủ bình tỉnh để chăm chú quan sát cảnh tượng đang diễn ra trứơc mắt. Hannibal để ý thấy không ai động đậy quanh bàn. Gương mặt của Hugo Falsell hướng lên trần nhà. Ông hoàn toàn bất động.

Cuối cùng Doris bỏ chạy. Ba thám tử đi theo cô bé. Khi cả bọn xa dần tiền sảnh, tiếng nhạc khủng khiếp, thay vì giảm đi, lại như theo đuổi để bám vào bốn bạn như một sinh thể. Chỉ khi đi ra đến sân sau, bốn bạn mới không còn nghe nó nữa. Doris tựa lưng vào tường nhà. Ba thám tử thấy đỡ sợ hơn.

- Vậy đó là tiếng mà chị Marie đã nghe thấy à?- Hannibal nói khẽ.

Doris gật đầu. Peter lấy tay xoa tóc.

- Ở địa vịchị Marie, mình cũng bỏ chạy - Peter nói.

Doris thở dài:

- Em không thể đi được! Đây là nhà em và có dì em nữa. Chính tên Falsell phải cuốn gói ra đi!

- Không phải Falsell gây ra tiếng động đó - Hannibal nhanh miệng khẳng định - Mình nhìn rõ: ông ấy không hề động đậy.

- Chỉ có thể là hắn thôi ! - Doris ngoan cố.

Trong chuồng, Sterling bắt đầu đá và hí lên.

- Sterling ! - Doris la lên - Có chuyện gì đó rồi ...

Hannibal lao đến chuồn ngựa, mở cửa ra ... và bị một ai đó phóng ra, xô té ngã. Bị bắn xuống đất, Hannibal nằm dài, chưng hửng.

- Babal ơi ! - Peter lo lắng gọi vá quỳ xuống gần bạn.

- Không sao ! Mình chưa chết đâu ! - Hannibal khẳng định và lồm cồm ngồi dậy - Có ai kịp nhìn thấy kẻ đó không?

- Vóc dáng trung bình, ria rậm - Bob nói - Ria rậm và dài rủ xuống hai bên mép giống như bộ ria quặp của con móoc.

Doris khâm phục nhhìn Bob.

- Dừơng như anh đã thấy tất cả. Nhưng trời tối lắm mà.

- Có ánh trăng - Hannibal nhận xét và chỉ lên trời - Mà một thám tử giỏi phải có mắt tinh như mèo để quan sát nhanh...

Có lẽ Hannibal đã bắt đầu một bài diễn thuyết khoa trương, nếu như cửa sổ nhà bếp không sáng lên đột ngột. Ba thám tử rút lui vào bóng tối.

Cửa sau mở ra. Bóng của cô Osborne hiện lên trong khung cửa.

- Ai đó ?

- Con đây mà, dì Pat! - Doris trả lời - Con ra chào Sterling trước khi đi ngủ.

- Con lo cho con ngựa đó nhiều quá ! Con vào nhà nhanh lên đi !

Cánh của đóng lại. Tiếng máy xe nổ vang lên phía trước nhà.

- Khách ra về ! - Bob nói khẽ.

- Ngày mai, các anh trở lại nhé - Doris thì thầm.

- Bọn anh sẽ đến ! - Hannibal hứa.

Doris vào nhà nhanh.

- Về thôi ! - Peter nói. - Nếu nghe cái tiếng đó nữa chắc mình xỉu mất !



Giáo phái bí ẩn



Sáng hôm sau, khi ba thám tử trẻ đang đứng tỳ tay vào hàng rào ngắm Sterling thì Peter gật đầu:

- rất nhiều người muốn được như nó.

- Người mà gặm cỏ thì có gì là ngon lành đâu - Có tiếng nói vang lên sau lưng.

Ba thám tử quay lại. Doris đang đứng đó, mặc quần jean và áo sơ mo như thường lệ. hôm nay, nét mặt cô bé không còn dấu vết gì của nỗi sợ hãi tối hôm qua. Ánh mắt cô bé đầy thách thức.

- Sao? - Cô bé hỏi - Các anh có nghĩ ra được điều gì hay ho không?

Hannibal hất cằm chỉ ngôi nhà gia đình Jamison.

- Tối hôm qua, sau khi bọn anh ra về, còn chuyện gì khác xảy ra nữa không?

- Không có gì hết. Không còn tiếng hát lầm rầm rùng rợn. Không còn bóng sáng của tên lạ mặt ria rậm. Không có gì.

Doris leo lên hàng ráo ngồi.

- Các anh nghĩ gì về kẻ trốn trong chuồng Sterling. Theo các anh, hắn vào nhà để làm gì?

Bob mỉm cười với Doris và lắc đầu:

- Bọn anh không biết gì về hắn và nếu không có dấu vết hay chỉ dẫn gì thêm thì chỉ có thể đặt ra một giả thiết mà thôi. Người đàn ông đó có thể là một tên trộm đang tìm cách đột nhập vào nhà, mà cũng có thể là kẻ lang thang đang tìm chỗ trú qua đêm.

- Cũng có thể có mối liên hệ giữa gã đàn ông này và tiếng động kỳ lạ mà ta đã nghe - Hannibal nói thêm - Hugo Falsell có nói rằng tiếng nói của rắn có thể nghe thấy từ rất xa.

- Nhưng rắn đâu có hát - Doris bắt bẻ - rắn chỉ kêu.

- Em chưa bao giờ nghe tiếng này trước khi Falsell đến nhà em - Hannibal nói tiếp - Nếu nghĩ rằng chính Falsell gây ra tiếng đó, bằng một cách nào đó, là đúng logic thôi. Nhưng tối hôm qua, khi tiếng hát lầm rầm bắt đầu, thì rõ ràng Falsell đang ngồi trong phòng khách và không hề động đậy. Thật ra, ông ấy đang lên đồng. Không phải ông ấy hát lầm rầm. Vậy tiếng động đã được tạo ra bằng cách khác.

- Hay là có băng ghi âm? - Peter gợi ý - Ngày nay người ta biết nhiều cách phối âm tài lắm. Nếu Falsell dùng băng ghi âm, gã đàn ông trong chuồng ngựa có thể là đồng lõa. Có thể tên đồng lõa đặt thiết bị gần phòng khách, sau đó trốn trong chuồng ngựa chờ xong, rồi lấy thiết bị về. Nhưng bọn mình đã làm hắn hoảng sợ.

- Cũng có thể - Hannibal thừa nhận - Nhưng cho81 nên kết luận vội vã. Rất có thể Falsell và Ria Rậm hoàn toàn không quen biết nhau. Nếu dùng băng ghi âm, không nhất thiết Falsell phải có đồng lõa.

- Vậy là quay trở về điểm xuất phát - Doris nhún vai nói- Trong khi đó, Falsell vẫn ung dung sống tại đây, như tại nhà riêng của hắn vậy. Em cũng không thích mấy người bạn của dì Pat.

- Ý em nói mấy vị khách tối qua hả? - Hannibal hỏi - Trông Noxy là một nhân vật kỳ lạ thật.

- Kỳ lạ là từ chính xác ! Nhìn ông ấy, không ai nghĩ ông ấy là chủ một tiệm bánh kẹo. Sở Vệ Sinh Phòng Dịch phải đặc biệt chú ý đến hắn !

- Ông ấy dơ bẩn một cách đáng trách thật ! - Hannibal thừa nhận - Tuy nhiên, nếu tin những gì Falsell nói tối hôm qua, thì dì em và Noxy thuộc cùng một gaío phái với nhau. Và trong buổi họp, mọi người đã nhất trí nêu ước muốn sao cho một bà Margaret Compton nào đó không thể đi dự cuộc bán đấu giá, để cô Osborne mua được quả cầu.

- Chuyện điên ! - Doris thốt lên.

Hannibal tự cho phép mình nở một nụ cười kẻ cả.

- Dường như anh biết đó là vật gì ! - Hannibal tuyên bố.

- Thế à ?

- Đúng. Vào ngày 21, sẽ bán đấu giá tài sản của diễn viên điện ảnh quá cố Ramon Castillo. Trong nghững món đồ được bán, có quả cầu pha lê dùng trong bộ phim Hang quỷ hút máu. Hôm bữa chú thím anh có bàn về vấn đề này. Em có nói với bọn anh rằng dì Pat của em sưu tầm những đồ vật từng được chiếu trong những bộ phim nổi tiếng, đúng không? Có phải dì muốn có quả cầu pha lê đó không?

- Rất có thể - Doris đồng tình - Chỉ nghĩ đến thôi cũng làm cho dì thèm muốn nó.

- Nên dì không muốn người tên Margaret Compton đến dự cuộc bán đấu giá ... bởi người này có thể tranh món đồ này của dì.

- Đúng vậy, dì Pat và cô Margaret Compton rất ghét nhau.

- Người này cũng sưu tầm những đồ vật xuất xứ từ phim à?

- Đúng, đúng ! Và bà ấy có được khá nhiều rồi. Bà góa chồng và rất giàu có, giàu hơn dì Pat nhiều. Nếu bà muốn quả cầu pha lê kia, bà có thể làm cho giá tăng lên rất cao, cao đến nỗi dì Pat không thể trả theo nổi.

- Thế là Hugo Falsell, bằng cách đốt đèn cầy và gây ra những tiếng động kỳ lạ, tự cho là sẽ ngăn cản không cho bà Compton đến dự cuộc bán đấu giá.

- Hắn tử tế quá ! - Doris càu nhàu - Nhưng tại sao hắn chịu khó dữ vậy ? Không thể vì tiền. Dì Pat dống bằng thu nhập rất thấp. Nếu dự kiến bỏ ra số tiền lớn để mua cho được quả cầu pha lê , thì dì sẽ không còn lại bao nhiêu để thanh toán dịch vụ của Falsell.

- Nói cách khác, ta không biết động cơ hành động của con người này - Bob nói.

- Nhưng chúng ta có mục tiêu - Hannibal tuyên bố - ta muốn hugo Falsell phải rời khỏi nhà của Doris. Vì ta không biết chắc chắn hắn có đồng lõa hay không, ta cứ tạm giả sử rằng hắn hành động một mình. Bằng cách lục trong nhà, thế nào ta cũng tìm được thiết bị mà hắn dùng trong những buổi họp có nhạc kia. Ta chỉ cần đưa cho cô Osborne xem tang vật. Mình nghĩ như vậy cũng đủ để dì Pat mất lòng tin vào tên Hugo tốt bụng.

Doris cười.

- Chắc chắn ! - Cô bé nói - Dì sẽ nắm hai cái tai hắn, ném hắn ra khỏi nhà ! Sáng kiến rất hay ! Lục nhà, thì không có vấn đề gì ! Sáng nay, Falsell có nhân được cú điện thoại: hắn sẽ đi vắng tối nay.

- Người ta có thường gọi đến cho hắn không?

- Rất hiếm - Doris khẳng định - Hắn hầu như không bao giờ ra ngoài. Nhưng sáng nay điện thoại reng. Có người đàn ông xin được gặp hắn. Em phải leo lên tận phòng hắn, gõ cửa một hồi, hắn mới chịu dậy.

- Anh dám cá em đã lấy máy nghe lén cuộc điện thoại - Peter vờ vĩnh nói.

- Em không kịp - Doris vô tư đáp - Hắn nói chuyện điện thoại có ba giây. Hắn nói "Được", rồi hắn gác máy. Sau đó, hắn thông báo cho dì Pat biết rằng tối nay toàn bộ giáo phái sẽ họp mặt.

- Sao em không hỏi dì em về cái giáo phái bí mật kia - Bob hỏi.

- Bộ anh tưởng em ngốc à . Tất nhiên là em hỏi thăm lần ... Dì khẳng định đó là một loại câu lạc bộ gồm những người rất dễ thương. Dì có vẻ cảm động khi em chú ý đến bạn bè của dì. Tất nhiên là dì cũng sẽ đến dự cuộc gặp mặt tối nay và dì sẽ đi cùng Falsell. Ta sẽ được tự do hoàn toàn để lục soátt ngôi nhà và tìm ra thiết bị - nếu có - mà Hugo Falsell dùng để tạo cái tiếng đó.

Hannibal suy nghĩ

- Tất nhiên, ta không thể loại trừ khả năng hắn mang thiết bị theo - Hannibal thở dài - Trong trường hợp đó, ta sẽ không tìm thấy gì cả.

- Nhưng ta sẽ làm thử chứ? - Doris nài nỉ - Có thể cái đó giấu trong rèm cửa hay torng...

- Tất nhiên là sẽ thử ! - Hannibal cắt ngang - Này, em nghĩ em đủ khả năng lục soát toàn bộ một ngôi nhà không?

- Thật ra, thì em chưa bao giờ có dịp làm việc này. Nhưng em nghĩ người ta có thể làm được mà không cần phải theo một khóa học gì đặc biệt.

- Tốt, vậy tối nay, em sẽ trổ tài. Em đừng quên xem kỹ cả chuồng ngựa nữa, phòng trường hợp Falsell có đồng lõa. Em hãy tìm tất cả những gì có tính chất khả nghi: một bộ phận máy móc, một máy ghi âm nhỏ ... em biết đấy, loại chỉ dẫn như the61 ...

- Em rất vui đã thuê dịch vụ của các anh - Doris tuyên bố - Em phải làm hết công việc.

- Em haỹy xem thật kỹ - Hannibal vẫn nói tiếp, làm ngơ trước lời gián đoạn mỉa mai - Dưới bàn, trong tủ...

- Trong dàn cây nho...

- Đúng. Trong dàn cây nho. Nhưng cẩn thận đừng làm rớt dàn. Cẩn thận đừng té nữa.

- Khỏi phải nói ! Anh đừng lo cho em. Trong khi em phải leo lên dàn cây nho, em có thể biết các anh sẽ làm gì không?

- Bọn anh sẽ đi theo dì em và Falsell đến buổi họp.

Phần sau Xem nhanh: