Cỡ chữ: Vừa | Lớn | Lớn hơn

Học Sinh Chuyển Lớp Phần 1

Ôn Thần

Xem nhanh:

Chương 020-021-022

CHAP 20:TÔI ĐANG GHEN

Lịch trình chúng tôi chỉ còn khoảng mười ngày.Mười ngày ấy hầu như lúc nào chúng tôi cũng đều có mặt ở nhà D.Tập tành đùa giỡn chí chóe.Riêng tôi thì tuyệt nhiên khôngdám đặt tay lên cuốn nhật kí của cô bạn này thêm một lần nào nữa.

Lên tới trường là cắm đầu vào học,vật vỡ đến tối mịt mới về đến nhà.Tiếp xúc nhiều với D quá lâu,tôi cũng quên bẵng đi Ngữ Y.Đôi khi chỉ là thoáng qua,nhưng lập tức hình ảnh của D tràn về thay thế.Tâm trạng của tôi cứ thế mà tiếp diễn nếu không chứng kiến cảnh tượng chiều hôm đó,chiều thứ 7 mà tôi vẫn nhớ nhất.

Ngữ Y,cô bạn lâu rồi không nói chuyện với tôi,đang cười nói vui vẻ với một thằng con trai nào đó,điệu bộ lãng tử.Tay nó cầm cái ống sáo,tay kia thì đang múa may trước mặt Ngữ Y.Còn cô bạn của tôi thì có bộ gì đó là đỏ mặt.Tôi đoán là đang tỏ tình.

Cổ họng tôi có cái gì đó chặn ngang,đắng nghét .Không có gì cả,hoàn toàn không,tôi lắc đầu xua cái ý nghĩ đấy ra khỏi đầu.Tự nhiên tôi có cảm giác ghét thằng con trai lãng tử đó.Có phải là ghen,vì mày thích Ngữ Y.

Không hề,với tao,Ngữ Y chỉ là bạn đơn thuần.Hợp tính và dễ gần thì tao chơi thân thôi,vớ vẩn quá.

Mày còn chối nữa à! Đầu mày đang xì khói kìa.

Mày nói nhảm gì thế.Không có gì,không có gì hết.

Hahaha,tao rành mày quá mà,chối nữa sao.

Cho đến bây giờ,tôi mới hiểu rõ tình cảm của tôi những năm ấy,nó không hẳn là ghen tức,chỉ là chút ích kỉ của một thằng con trai mới lớn.

Nó muốn làm cái rốn trung tâm của vũ trụ,nó muốn những gì liên quan đến nó phải đặt nó lên hàng đầu,phải coi trọng nó.Tôi năm ấy ở cái tuổi mười sáu bồng bột,chỉ muốn Ngữ Y ,cô bạn thân của tôi bỏ hẳn cái thằng ống sao kia ,chạy lại hỏi han tôi sau một thời gian tránh mặt.

Nhưng tôi cũng hiểu rõ,đối với Y tôi chưa bao giờ có cái đặc quyền để làm điều đó.Không sao,tôi quan tâm D và chỉ biết D thôi.Vậy là đủ.

Cố bước nhanh vào lớp,nhưng có lẽ Ngữ Y đã kịp nhìn thấy tôi.Mặt cô nàng đỏ hơn,gật đầu chào tôi,rồi quay sang nói chuyện với lãng tử,để thằng mộng mơ như tôi bước nhanhvào lớp học.Hình như tôi cảm giác Ngữ Y quay lại nhìn tôi ,linh tính thế.Chỉ đến khi cái cánh cửa lớp quen thuộc vội cắt ngang nó ra.

Bước vào lớp mặt tôi bí xị,như một thằng con nít mất đi một món đồ chơi ưa thích.Tôi,thằng con nít mườisáu tuổi sắp mất đi cô bạn thân,cũng là một vật ưa thích mà thượng đế đặt tên là bạn bè.Cái mặt lầm lì của tôi nồng nặc u uất,đến nỗikhi an tọa xuống cái bàn thân quen,bọn bạn bè hình như cũng dạt hết ra.D nhìn tôi,vẻ khó hiểu,rồi nàng lắc đầu và cúi xuống cắm cúi ghi ghi chép chép.

Ừ.Trước giờ mỗi lần có chuyện gì đó khó khăn,người xuất hiện bên tôi là Ngữ Y chứ không phải nàng.Tôi quen với việc đó rồi.Nhưng nay Ngữ Y thì đang cười nói ngoài kia,nàng cũng không thể cười tỏa nắng nữa,tôi,mặc cảm bị bỏ rơi,cái rốn của vụ trũ nay đã trôi dạt tuốt tận đâu .

Cái cằm thì chống mặt bàn,dáng vẻ uể oải thấy rõ.Mấy thằng bạn tôi thì nhìn tôi đầy bất an.Chắc chúng nó sợ cái bản mặt tôi,cái bản mặt thằng học sinh mới chuyển vào lớp được hai tháng sẽ quay sang cạp chúng nó khi chúng nó quan tâm .Tôi quay sang nhìn D,ánh mắt như cầu cứu:”Nhìn T một lần cũng được”.Nhưng nàng dường như vô tâm,vẫn miệt mài vùi đầu vào sách.

Đến lúc này hình ảnh Ngữ Y từ hôm đầu bị tôi chọi đá cho đến hôm chào cờ lảng tránh tôi rõ mồn một.Từng hình ảnh như một slide trình chiếu trong đầu tôi.Cái slide đómang tên:Thằng bị bỏ rơi.

Hôm ấy,tôi hoàn toàn mất tập trungtrong toàn bộ thời gian học buổi chiều.Thầy chủ nhiệm tôi trong hai tiết toán kế nhau ban đầu còn la mắng.Sau đó bệnh không chuyển tiếp ,thầy chuyển sang lắc đầu.Và khiđến tiết thứ hai,thầy nằng nặc bảo hai thằng bạn xóm nhà lá dìu tôi xuống phòng y tế.Tôi một mực quả quyết không sao.Nhìn tôi thầy quay lại nhắc lớp:

-Đang mùa nắng nên các em giữ gìn sức khỏe,lớn rồi phải biết giữ gìn,không ai có thể lo cho các em được mãi.

Câu nói của thầy chắc cũng lọt vào tai này ra với tai kia với tất cả lớp tôi.Riêng có tôi như được truyền đạovậy.Đúng rồi có giữ gìn thì mới có thể lo lắng cho nhau.Cảm ơn thầy.

Và rồi sức sống mới trỗi dậy khắp người tôi dẫn tôi tới một quyết định vô cùng táo bạo.Giờ ra chơi tôi sẽ đi gặp Ngữ Y. Kệ cho mọi người nghĩ rằng tôi tán cô nàng cũng được,và dù cho D nghĩ ra sao cũng được.Chân lí mới ngộ thì phải áp dụng không để lâu nó nguội tàn.

CHAP 21:VÔ ĐỀ

Trống giải lao vừa đánh tùng tùng là tôi bật dậy,chỉnh đốn lại nhan sắc,sửa lại quần áo cho đàng hoàng.Chỉ chờ thầy chủ nhiệm đi ra khỏi lớp là tôi tót ra theo luôn.

Lớp tôi với lớp Ngữ Y gần sát nhau,vậy mà nãy giờ hết cả 5 phút rồi mà tôi chưa đi đến cảnh cửa có cái bảng 10a10,cứ như tôi đang chuẩn bị làm một điều gì đó tội lỗi ghê lắm.Mới mấy phút trước còn hùng hổ thế thôi,chứ vô trận không run không được.Lỡ chưa kịp mở miệng Ngữ Y đuổi tôi đi thì chỉ có nước kiếm hố chui xuống cho lành.

Hít thở hít thở,tôi mạnh dạn đi đến cửa lớp Ngữ Y.Đứng ở giữa cửa,tôi ngó tìm vóc dáng quen thuộc của cô nàng.Lớp này cũng đông chẳng khác gì tôi,đã thế tụi nó còn nháo nhào cả lên,chắc có sự xuất hiện của tôi nữa.Tôi chẳng thấy nàng đâu cả.

Bí nước,tôi đành nhờ cái thằng ngay cửa:

-Bạn ơi,nhắn Ngữ Y dùm mình!

Nó dáo dác một hồi cũng như tôi,rồi hỏi mấy đứa khác,quay lại nhìn tôi lắc đầu:

-Ngữ Y vừa ra khỏi lớp bạn ạ,bạn cần mình nhắn gì không?-Mặt thằng này hơi gian gian.

Sợ bị gài hàng ,tôi cảm ơn rồi té lẹ,ở lại chỉ sợ bị chú ý bằng mấy anh mắt soi mói,tôi cảm thấy khó chịu nhiều.

-Chắc lại là hóng hớt căn-tin đây mà.-Tôi trực hướng căn-tin thẳng tiến.

Xuống căn-tin dáo dác như Ngộ Không,tôi cũng chẳng thấy vẻ đẹp dịu hiền ấy đâu cả.Chào thua cô nương đó luôn.Lúc cần thì không có,lúc không cần thì xuất hiện lù lù,đi đâu thế này rồi không biết.Tôi lững thửng lết lại về hướng lớp.Vừa đi vừa đá bất kể thứ gì ở dưới chân.Mai chắc Ngữ Y cũng chẳng đi cổ vũ cho tôi nữa đâu.Con gái thường vậy mà,giận dai dễ sợ.

Bất chợt,tôi thấy Ngữ Y ở trên ban công tầng I,cô nàng đang nói chuyện với ai đó,có vẻ rất say mê.Rồi Ngữ Y cũng thấy tôi.Sao đây,làm gì giờ?

Nghĩ tới nghĩ lui ,đằng nào cô nàng cũng biết tôi đi kiếm rồi.Tôi mạnh dạn đưa tay vẫy vẫy Ngữ Y.Ngữ Y nhìn tôi hơi bất ngờ,phản ứng lại bằng cách dùng tay chỉ vào chính cô nàng kiểu như

-Gọi tớ hả?

Tôi gật như cái máy.Bên cạnh,bạn Ngữ Y quay lại nhìn theo hướng Ngữ Y nhìn.Lại là thằng lãng tử đáng ghét.Nó vẫn cầm cây sáo.Nhìn ngứa mắt làm sao,y chang con nít cầm kẹo đi học vậy.

Ngữ Y chạy xuống,đứng đó nhìn tôi ngồi ở băng ghế đá chẳng nói gì.

- Ngữ Y ngồi đi !

-Có chuyện gì,Y đang bận lắm

-Dạo này Y có chuyện gì à!

-Chuyện gì là chuyện gì đâu ,Y vẫn bình thường mà.

-Chắc chắn là có chuyện rồi,Y tránh mặt tôi hoài

Tôi đến phát nản với cái tính con gái tỏ vẻ không quan tâm những gì đang xảy ra,nên giọng tôi nặng hơn.

-Sao quan tâm đến Y thế?

Gì nữa đây trời,lại cái giọng này

-Thì T với Y là bạn,có gì không nói được với nhau sao!

-Chỉ là bạn thôi mà,đâu cần phải bận tâm đến thế cơ chứ.

Tôi cứng họng với câu chốt của Ngữ Y.Cô nàng nói với tôi như một người dưng.Người hiền dịu trước mặt tôi đang trở thành cô thánh nữ phiên bản 2.0 không hơn không kém.Tôi biết rõ trong lòng Ngữ Y vẫn coi tôi là bạn,thì mới chịu xuống gặp tôi,nhưng vì một lí do nào đó mà Ngữ Y lại nói câu đó thì tôi hoàn toàn không rõ.Trước mắt tôi là cơn giận dữ vì bị phủ nhận,một tình bạn của tuổi học trò,của hai tháng cười nói rôm rả.Sự phủ nhận luôn tình cảm của cô nàng dành cho tôi-mà trước giờ tôi chỉ coi là tình bạn thuần túy.

-Mình về lớp!-Tôi đứng dậy và nói trống lổng với Ngữ Y.

Một lần nữa,lớp tôi lại chứng kiến một bộ mặt khác của tôi,như một thằng thua trận thất thểu chạy về .Lần này khỏi cần chống cằm,tôi áp má vào hẳn cái bàn,liên tục thở dài.Mấy thằng bàn sau thì ngơ ngơ ngáo ngáo,chẳng hiểu tôi bị chuyện gì.N.đen bạo gan với tay vỗ nhẹ vai tôi,tôi quay xuống ném cho nó cái nhìn vô hồn làm cu cậu rụt cả cổ.Quay sang lắc đầu với bạn bè.Tôi với Ngữ Y chi là bạn,còn Ngữ Y coi tôi là gì.Cuộc đời này cần những con người bạn giãi bày tâm sự và thoải mái đùa cợt,ngoài người mình yêu thương ra.Nơi giãi bày của tôi thì vừa nãy còn chối bỏ tôi,người tôi yêu thương thì vẫn lạnh băng,cắm cúi giải bài.

Thân tôi nặng nề,chân tay như đeo chì.

Hôm sau là trận bán kết với 12a6.Vẫn như thường lệ ,khán giả thì đông đúc.Tôi có đưa mắt lên nhìn từng nhóm cổ động viên.Mong được gặp Ngữ Y,vẫn hi vọng cô bạn có thể cổ động cho tôi.Nhưng tôi từng lượt từng lượt thất vọ

ng khi xoay ánh mắt nhìn khắp sân.Xong thiệt rồi.

Trận bóng ấy có thể coi là trận đấu tệ nhất của tôi trong màu áo AS Roma bã trầu.Để mất bóng nhiều,không tạo được đột phá,không hề kiến tạo,thì đấu dưới cả mức trung bình.Nếu không có sự tỏa sáng của H.đù với ba bàn thắng và K.Cận một bàn thì có lẽ lớp tôi đã thua đứt đuôi con nòng nọc.4-2.Lớp tôi thẳng tiến vào chung kết.

Tôi lững thửng bước ra khỏi sân.D nhìn tôi có vẻ gì đó khó hiểu.Lần đầu tiên tôi tránh ánh mắt của nàng.Tôi sợ cái ánh mắt dò xét,nhìn thấu tâm can của một cô gái sắc sảo.Nhưng nhờ vậy tôi có thể nhìn thấy Ngữ Y,lẫn trong đám đông gần đó.Cô nàng đang nhìn tôi,rồi vội vã quay lưng bỏ đi.Bên cạnh vẫn là thằng Lãng Tử.Có lẽ lần đầu tiên tôi không thấy nó cầm theo cây sáo kẹo mút của nó.

Tôi,lại đứng chết lặng trên sân.Buồn vì sắp mất đi một người bạn.

CHAP 22 -DAO ĐỘNG

Bảy ngày đếm ngược cho đêm văn nghệ chào mừng ngày 8-3,với lớp tôi chỉ còn năm ngày đến tổng duyệt ,các nhóm vẫn đang trong quá trình luyện tập cao trào.Khắp lớp,mọi người bàn tán,chỉnh sửa ,ngoại trừ nhóm tôi.Nguyên nhân gây trì trệ là do cái thằng hay đeo mp3 vốn tếu táo nhất nhóm nay như một thằng vô hồn,vật vã.

Mấy thằng trong hội bạn tròn có vẻ như nhịn hết nổi,giờ ra chơi vây quanh tôi:

-Mày bị làm sao thế,kiểu như này mày làm nhóm mình loại đấy?

-Ừ,tao bình thường!

-Bình thường cái khỉ chứ bình thừa,có gì mày nói huỵch toẹt ra đi,úp úp mở mở!-N,đen cũng không chịu nổi cái cảnh dở dở ướng ướng của tôi nữa.

-Có gì đâu,tâm trạng không thoải mái lắm thôi.

-Mày làm tao chán quá,anh em chiến hữu mày lại giấu-H.đù lên tiếng thêm vào

-Không sao đâu,chuyện riêng của tao thôi,giờ chắc nó cũng không còn quan trọng nữa.

Thực chất tôi chỉ nói miệng vậy thôi,Ngữ Y còn quan trọng trong lòng tôi không tôi hiểu rất rõ!Những khó khăn lúc mới chuyển lớp,những lúc ngồi nói chuyện khi tôi buồn,động viên lúc tôi thất bại.Ngữ Y là cô bạn thân của tôi ,cô bạn thân ngoài biên giới.

Nhóm bạn có vẻ chào thua thôi,lục tục kéo nhau vào.Tôi nhìn thấy D nàng đang nhìn chúng tôi,có lẽ như nàng cũng muốn biết chuyện ,và chắc nàng cũng hi vọng tụi chiến hữu có thể kéo tôi ra khỏi vòng bị lụy.Lần đầu tiên sao bao ngày tôi với nàng lại nhìn nhau lâu đến vậy.

-Mày nói với tao được không-N.đen vẫn chưa từ bỏ.

-Ừ,mày biết Ngữ Y không?

-Con bé lớp bên hay đi với mày chứ gì ,sao?

-Nó nghỉ chơi tao rồi,tao cũng không biết phải xử sự sao nữa.Tao chẳng làm gì sai cả.

-Uầy,không làm gì sai thì thôi.Không chơi được ta kiếm người khác chơi,như mày mà sợ thiếu bạn sao.

Ôi thằng này,đầu đất quá đi mất.Nếu không quan trọng thì tao có cần phiền não vậy không.Và nếu không phải người bạn quan trọng thì cần gì phải bị lụy đứng ra nhờ mày chứ.Tôi chẳng nói gì lặng lặng bảo thằng bạn vào lớp rồi lững thững dạo bộ đi trong sân trường theo hướng vô định.

Tôi vô định trong nỗi nhớ ai

Sân trường nắng chiếu,nghịch trên vai.

Làm sao để tốt cho đôi ngã

Khi mà tình cảm chưa nhạt phai.

Tôi!Vô hồn và vô hướng !

-Ế ê, em trai.

Khỏi cần quay đầu lại,tôi cũng biết là ai rồi,bà chị Nữ Tặc.Lâu lắm rồi cũng chưa gặp lại bà ấy.Tôi bẻ lại,lại lững thững tiến về ghế đá nơi 2 bậc đàn chị đang ngồi tám.

-Mày về lớp trước đi nghe H,tao nói chuyện với em tao xíu-Nữ tặc quay sang nói chuyện với bạn

-Em nào đấy,mày thương thằng nhỏ này,đừng có hại đời nó nhé-Bà này đúng là gian tặc,bạn với nữ tặc thì toàn là tặc cả.

Tôi ngồi xuống trám chỗ chị H.Lặng im không nói gì:

-Cái miệng lẻo mép trốn đâu mất rồi,em trai-nữ tặc mở đầu.

-Em có chuyện buồn,không có hứng chị ạ!

-Sao có chuyện gì,cần chị tư vấn không.

Chẳng hiểu vì sao tôi ngồi khai với nữ tặc này sạch sẽ.Cứ kiểu như bao nhiêu kìm nén trong lòng tôi cho tuôn ra sạch sẽ.Tất nhiên là chỉ liên quan đến Ngữ Y.Bà nữ tặc bắt đầu gật gù,chuyển qua cau mày rồi lại giãn ra,nở nụ cười khi tôi vừa kết thúc câu chuyện.

-Chuyện chỉ có vậy thôi sao!-Bà phán một câu xanh rờn.

-Chuyện em vậy mà chị kêu là chỉ có vậy thôi !-Tôi pha chút hờn dỗi,của một thằng con nít với bậc đàn chị

-Chẳng có gì cả,nếu Ngữ Y còn coi em là bạn thì sau này cũng sẽ là bạn.Tình cảm phải xây từ hai phía chứ không phải một phía.Nếu không nó chỉ là sự tù tùng thôi.Nếu có lí do,sau này Ngữ Y cũng sẽ nói với em thôi.Sau đó êm đẹp hay không phải nhờ cái miệng lẻo mép của em trai đấy.Vì vậy tập luyện cho đến dịp đó đi.

-Keng keng-Tiếng chuông vang lên trong đầu tôi.Ngộ đạo rồi.Đúng là bậc đàn chị,tâm lý và sâu sắc hơn thằng N.đen bạn tôi,và cũng thân thiết hơn để giải thích cho tôi như Thầy tôi nói vu vơ.Tuyệt vời bà chị.Sau mấy ngày tôi bắt đầu cười toe toét.

-Tùng ,tùng-Lần này thì tiếng ngộ đạo không chỉ riêng mình tôi nghe-Tiếng trống trường.

-Thôi,chị về lớp đây-Bà nữ tặc của tôi,vâng của riêng tôi,vì chỉ tôi mới bị bà ép bức hôm đó.Và giờ đây bà lại cướp nốt nỗi buồn,cục đá đè nén tâm tư tôi bấy lâu.

-À,quên,ráng lên nhé,chung kết đá hay nhé,chị cổ vũ cho cả hai đấy,cả em với lớp chị-Bà chị tinh nghịch quay đầu lại,nói với tôi.

Nụ cười của Nữ Tặc cũng tỏa nắng không kém gì D.Duyên dáng,cá tính,đôi khi hiền dịu trong tà áo dài ngập tràn nắng tháng ba.Cái tháng ba Tây Nguyên đẹp lạ kì ấy.

Tôi nhìn theo chị,trong lòng có cảm tình với chị hơn,một cái gì đó bắt đầu xâm chiếm trong tim tôi ngay từ lúc đó.Nhưng nó hiện tại bị che mờ đi bởi Ngữ Y.Nhưng tôi biết nó đang hiện hữu.Một cảm giác ấm cúng,nhớ nhung,pha chút gì đó lòng biết ơn.Cảm ơn chị.Tôi thầm nói trong lòng khi tà áo dài ấy đã khuất bóng ở cửa lớp tầng I.Từ đấy,tôi tôi yêu những cô gái mặc áo dài hơn,duyên dáng,đẹp dịu dàng,có chút gì đó cá tính.Cũng như hình bóng chị lúc bấy giờ vậy.Tôi đứng dậy,hít một hơi dài.Gió lùa về mát rượi,rồi bước về lớp.Lần này không phải lết nữa mà là kiểu như vừa đi vừa chạy vậy.

Giờ học hôm đấy ồn ào không thể tả.Nhóm nhà lá trở lại vị thế của những kẻ cầm đầu.Tôi hồi sinh và tếu táo trong lớp.D cũng có chút gì đó vui hơn,mặc gì tôi chẳng biết vì lí do gì.Mặc kệ trên bảng thầy dạy văn vẫn lườm lườm chúng tôi,nhưng tôi không để ý.

-H,tao đố mày nhé.Đi ra đường có 1 tờ 100 và tờ 500 mày nhặt cái nào?-tôi khều con bé vắt chanh.

-Mày hỏi ngu quá,đương nhiên là 500.Ai mà đi nhặt 100 cơ chứ-Con bé ấy mặt vênh lên,kiểu như:đừng có đem ba cái trò vặt ra đó chị nhe cưng!

-Mày ngu quá,nhặt cả hai -Tôi vòng tay qua Tr cạnh tôi,kí đầu nó.

-Hahah,Con H mày hài hước thế-Bọn bàn dưới bắt đầu hùa theo.

Vừa tức bị đánh,vừa quê bị sai,nhỏ H chuẩn bị quay sang nhéo tôi.Bỗng nhiên cả nhóm tôi im bặt,cắm đầu xuống sách hết.Không ai nói năng một câu gì.Tôi mất cảnh giác vì đang vui,quay xuống hỏi N.đen:

-Mày bị sao thế thằng Bao Công-Tôi lấy tay chọt lét nó

-Để im tao học,mày ồn quá-Nó hắt hủi tôi,làm như chăm học lắm ấy.

-Tao cú đầu mày giờ chứ học.Mày thích học không…?-Tôi đưa nắm đấm dí dí đầu nó.

-Thế anh có muốn học không-Một giọng nói như sét đánh giáng xuống giữa tháng ba.Tôi không dám quay lại,như kiểu Từ Hải đạp mìn khủng bố,ngồi im không nhúc nhích.

-Anh đứng lên cho tôi!-Tôi như cái máy đứng dậy,nghiêm hơn cả lúc chào cờ

Máy quay đĩa bắt đầu quay.Vol này có tổng cộng 10 bài single.

Bắt đầu là Intro,rồi tiếp đến là nghiêm túc,đạo đức,trật tự,tôn trọng,ảnh hưởng,kiến thức,cá nhân,tập thể.Nó chỉ kết thúc với bài Ra khỏi lớp.Tôi không quan tâm,đang vui mà,đứng cửa tôi quen rồi.Vẫn mỉm cười mà chấp hành.Thấy tôi thấy thế chưa buông tha tôi.Ông viết một tờ giấy có dòng chữ:Thích nói chuyện nên thế này và bắt tôi cầm tờ giấy ra đứng ở cửa cho thiên hạ đi qua dòm.

Tôi vớ cái bút,nhét vào túi quần lên lĩnh tờ giấy,oách như tướng quân đi lĩnh chỉ hoàng thượng dưới con mắt bá quan văn võ.Ra khuất bóng ổng là vẽ lên hai cái mặt cười to tướng.

Một cho tôi,một cho Ngữ Y!

 

Phần trước | Phần sau Xem nhanh: