Cỡ chữ: Vừa | Lớn | Lớn hơn

Học Sinh Chuyển Lớp Phần 1

Ôn Thần

Xem nhanh:

Chương 023-024

CHAP23:BA MÓN QUÀ

Tổ của tôi từ lúc bị cho là xuống hạng nay hồi sinh mạnh mẽ.Cả tổ tập bù cho những ngày dở dang do thằng T gây ra đang cấp tốc hơn bao giờ hết.Riêng phần thằng T thì phải nỗ lực gấp bội nếu không muốn anh chị em đè nó ra đánh.

Hôm nay đã là thứ 4,mai tổng duyệt trên lớp.Hầu như chúng tôi cắm chốt ở nhà D luôn.Tôi thì lần đầu ý thức rõ cái trách nhiệm mình gây ra,nên nghiêm túc hẳn lên,tập luyện hăng say,hối mọi người tập trong khi mọi người đều kêu nghĩ.Là con trai,hãy biết chịu trách nhiệm những gì mình gây ra.

Lần cuối cùng chúng tôi tập chung ráp lại hoàn tòa.Tôi phiêu toàn bộ cảm xúc của mình ra.Giọng tôi nổi trội hơn mấy thằng cứng nhắc kia khiến cho toàn thể mọi người đều bất ngờ.

-Ghê mày,phiêu quá-P.mập vỗ vai tôi.

-Thường thôi,tao mà,có tao gạo xay ra cám-Tôi hãnh diện trước cái gọi là hối lỗi của chính mình.

-Chưa bao giờ nghe T hát cả,cũng được quá xá luôn-D nhìn tôi xuýt xoa.

Thằng quỷ N huých tôi,tôi quay sang nó

-Em ấy khen mày kìa,sướng chưa con!-mồm thằng này nó còn tăng max cái volume.

-Im cái mồm mắm của mày đi con,suỵt-Tôi vội vàng bịt cái mõm nó lại

Nhưng có lẽ đã muộn,bọn bạn tôi ùa lên,nhao nhao:

-Á à,im im mà rinh lu chạy hả T-Giọng chanh chua đầu tiên

-Theo tao thấy cũng đẹp đôi đấy chứ-K cận nhìn Tr rồi nói tôi,cứ như tụi nó khen nhau vậy

-Được cái búa á,thằng T không hợp-P.mập phản đối rồi.Đương nhiên nó là bạn và tình địch của tôi mà.

-Tao không được,chắc P.Mập được đó hả?-Tôi nhún vai xòe 2 tay như kiểu điều hiển nhiên vậy.

-Mày tính sao đấy D-H.đù quay sang hỏi nàng.

Nàng thì mặt đỏ tía tai,bối rối và không biết nói cái gì cả.Không phản đối,không đồng ý.Đơn giản nó quá đột ngột và cũng hợp lí thôi.Cái đó có phải do tôi nói ra đâu chứ?

Mẹ nàng đi từ dưới nhà lên,thấy vậy cũng hùa với tụi nó nói lại tôi:

-T,định làm rể của cô hả,được đấy chứ-Mẹ nàng cũng vui tính vừa hỏi khó tôi,vừa nháy mắt với D.Cái nháy mắt bí ẩn giữa những người phụ nữ với nhau.

-Ơ,ơ…..-tôi gãi đầu lia lịa

-Mẹ này,đừng có chọc nữa mà-Nàng D nũng nịu nói với mẹ,đáng yêu vô cùng.

-Ừm,nghỉ ngơi ăn trái cây đi mấy đứa,đừng chọc kẻo hai đứa nó ngại lại không dám nói chuyện với nhau giờ-Mẹ nàng vẫn chưa buông tha.

N.đen có vẻ nhận ra lỗi gây khó dễ cho tôi,nó chữa cháy:

-Ăn trái cây ngon hơn,ăn thôi-Nói là làm liền ,nó chạy lại dĩa trái cây,lấy miếng dưa hấu

ăn lia lịa.

Tụi nó cũng buông tha cho hai đứa tôi và quay sang dĩa trái cây.Kinh,cái tổ toàn tàu há mồm.Tôi và nàng cũng chỉ nhìn tụi bạn mà cưới lấy cười để.Rồi cùng nhìn nhau:”ăn thôi”,và cười.

Thứ 5,thấy chủ nhiệm hào phóng tặng cho chúng tôi nghỉ 2 tiết toán để duyệt tiết mục.Khỏi phải nói là chúng tôi sướng như thế nào.

Tổ I,lên trình diễn tiết mục kịch,diễn xuất khá là vui,nhưng có lẽ đi lệch nội dung đêm hội.Rớt ngay vòng gửi xe đạp.

Tổ II,là hát tốp ca,hoành tráng hơn cả hát bè.Nếu học theo AC&M hát bè thì nhóm này quả là vô đối.Tạm được.

Tổ III,lại là kịch,nhưng chơi bi kịch.Lớp thảo luận một lúc lâu,không hợp lắm.Tạch.

Cuối cùng tổ tôi cũng lên diễn.Mười lăm đứa nhìn nhau cười ngoác miệng ra.H.đù bước ra làm MC:

-Và sau đây nhóm ca Năm chú cún xin gửi tới quý vị thầy cô cùng các bạn trẻ hâm mộ ,một ca khúc đã là huyền thoại,một ca khúc mà ai ai cũng biết.Xin mời quý vị thầy cô,và các bạn cùng lắng nghe ca khúc:Hát rồi sẽ biết.

Ôi thôi,cái ông tướng lắm trò,chẳng ai lại bảo là năm con cún cả.Gặp tôi sẽ là Ngũ hùng,Ngũ long tranh bá lại cún với chó gì ở đây.

Thầy tôi ở dưới vỗ tay rần rần.Vác lên năm cái ghế,năm con cún ngoan ngoãn ngồi lên,ngồi xoay lưng về khán giả,Bắt đầu diễn tôi xoay lưng lại, mở đầu bằng đoạn điệp khúc:

-Mẹ là gió uốn quanh,che đời con thầm lặng-Trầm giọng tôi phiêu hết cỡ.

-Đêm chong đèn ngồi nhớ lại…….-P.Mập rồi bắt đầu xoay lại,rồi tiếp lời tôi.

D dắt Tr.lùn ra xoa đầu,dắt đi học,rồi thì ru cho nó ngủ.Sướng một cái nó được gác đầu lên đùi nàng.Mặt nó có vẻ phiêu còn hơn hai thằng đang hát.May mắn là chúng tôi cười đã lúc tập rồi,chứ bình thường chắc tôi phịt cười vào mic mất.

Rồi thì hết thằngTr.lùn,mười năm sau nàng dắt thằng N.đen tiễn nó ra trận.Lúc này năm thằng chúng tôi nhìn nhau mà hát,hết sức tự nhiên.Chỉ có tôi với thằng P,Mập lườm lườm thằng N.đen khi nó ôm nàng bịn rịn ngày chia tay.Bên cạnh hàng múa phụ đạo nữ đang uyển chuyển hết cỡ với những tấm vải khoác vai.Ai cũng đẹp lung linh.

-Đêm chong đèn ngồi nhớ lại,từng câu chuyện ngày xưa,đêm chong đèn ngồi nhớ lại,người mẹ hiền ngày xưa-

Năm thằng tôi cải tiến đồng ca ngân dài.Rồi cùng đứng dậy ra cúi chào trước tràng vỗ tay rào rào của mọi người trong lớp.Thầy tôi cười mạn nguyện.Nhóm tôi trụ hạng thành công,tiễn ba nhóm cầm đèn đỏ xuống hạng.

Chúng tôi nhìn nhau cười mãn nguyện.Một màn trình diễn năm sao cho buổi tổng duyệt,tôi thở phào nhẹ nhõm,thoát tội rồi nhé thằng T.

Mọi chuyện còn phải chuẩn bị riêng với cánh mày râu nhẵn nhụi anh em tôi,ngày 8-3 thì phải có quà cho chị em.Anh em ở lại bàn ra tán vào.

-Quà gì đây mấy thằng quỷ-L lớp trưởng đau não,chắc nghĩ không ra.

-Hoa đi,đơn giản mà ý nghĩa-Thằng N.đen không đưa ý kiến thì thôi,hễ đưa ra thể nào cũng bị chửi.

-Hoa gì,hoa hoài chán lắm-K.cận gật gù.

-Theo tao mỗi người chuẩn bị một món quà,bốc thăm,bốc trúng ai thì người đó tặng-Tôi tỉnh rụi đáp lại,chưa tán gái bao giờ ,nhưng mà học lén chiêu của ông anh.

-Được đấy,tao ủng hộ,nhưng 29 nữ,31 nam đấy nhé-T.A đưa vấn đề

-Thì 2 thằng nào xui để quà đó,nếu không tặng ai thì tự xài đi-H.đù thì khỏi hỏi độ hổ báo chơi liều của nó.

-Chơi kì vậy,tội hai thằng đó quá !

-Có chơi có chịu,ai bảo xui.!

Anh em chúng tôi nhìn nhau,ừ thì chơi.Thằng nào xui thì thôi,đào hố mà trốn.

Theo lịch phân công diễn văn nghệ,lớp tôi diễn vào buổi sáng,nên lễ bốc thăm tặng quà sẽ diễn ra vào buổi chiều.Tôi bí hoàn toàn,tặng quà gì cũng chẳng thấy vừa lòng.Rồi cũng phải suy nghĩ mua quà cho Ngữ Y và bà Nữ Tặc nữa.Ngữ Y thì tôi chưa dám chắc gặp rồi tặng quà hay không,rồi tặng quà nàng có nhận không? Bà chị Nữ Tặc thì đã đòi quà từ ngày hôm qua.Chiều thứ 7,tôi ngồi xị mặt một đống ở nhà.

-Mày chết trôi hả thằng em-Ông anh tôi mồm nhai ngồm ngoàm tô cơm,ngồi cạnh tôi ghẹo để tăng thêm gia vị

-Ông lão trời đánh,8-3 tặng quà gì bây giờ-Tôi chống cằm chẳng buồn nhìn.

-Mày ngu thế,thì người ta thích cái gì thì tặng cái đó.Thế mà cũng hỏi à.-Kinh nghiệm có khác,nói chuẩn đấy

Tôi lục soát kí ức xem coi thế nào.Ngữ Y thì thích cái cài tóc,màu dịu thể hiện tính nhẹ nhàng.Mỗi lần gặp là có cài tóc trên đầu mà.Chuẩn.Bà chị Nữ tặc thì chẳng rõ thích cái gì nhỉ?

-Ông anh trai,vừa cá tính vừa hiền dịu thì cái gì?

-Mày kiếm cái độc độc mà tặng.Móc khóa nào ngộ ngộ ấy.Ngu thế.Mà có cả cái thể loại con gái lưỡn tính này à-Lão dán mặt vào tô cơm cá,chẳng thèm nhìn tôi

Tôi lại suy ngẫm.Quà hai người có rồi.Giờ còn quà trên lớp.Đơn giản.Nhưng còn D.có nên tặng quà riêng không?.Tôi không dám hỏi ông anh tôi lần nữa.Gì chứ dám lấy cái thìa cốc đầu tôi lắm.

-Anh trai đáng kính-Tôi nhẹ giọng

-Gì?nhờ vả thì nói đi,tao rành mày quá-Vẫn nhìn tô cơm cá ăn lấy ăn để.

-Cho đệ 50 ngàn nhé-Tôi nhấn mạnh từng lời.Đến con số năm mươi,tôi nói nhanh lên cho lão thấy in ít còn cho

-Dẹp,mẹ cho tiền rồi,xin tao làm gì?-Lão sửng cồ

-Đi mà,còn thiếu mới nhờ chứ.Anh em phải đùm bọc thương yêu nhau

-Một tuần việc nhà

-5 ngày thôi nhé.-Tôi kì cò trả giá.

-Khỏi mượn mày

-Thôi thôi,được rồi 1 tuần thì một tuần-Tôi xị mặt.

Đươc ông anh tiếp đạn,tôi phóng thẳng ra nhà sách lớn gần nhà.Kẹp một chiếc màu nâu bóng cho Ngữ Y.Cái móc khóa con bé nheo nheo mắt cho bà chị Nữ Tặc.Rồi phân vân quà trên lớp với D.Giờ sao.Tôi tặc lưỡi.Thôi từ từ,chưa có gì cả mà,bị trả quà thì quê lắm.Dám tôi xin mẹ chuyển lớp lắm.

Lượn lờ khắp gian sách,thú bông,đồ chơi,tôi chẳng thấy cái nào vừa lòng cả.Chán nản,tôi đảo vòng lên tầng trên.Gian của các băng đĩa,sách nhạc ,dụng cụ âm nhạc đều có đủ.Tôi nãy ra hi vọng.Biết đâu,tôi bốc trúng D thì sao,duyên số thì sao.Mạnh dạn chui tót sang bên phần đĩa nhạc Việt Nam.Tôi với tay lấy cái đĩa gốc Vol mới nhất.Đưa ra tính tiền.

-Em cũng nghe nhạc này sao-Bà chị tính tiền có vẻ ngạc nhiên

-Em mua cho bạn,bạn em thích nghe mà-Tôi vui vẻ trả lời.

Rời nhà sách tôi nhảy chân sáo về nhà.Xong rồi nhé,mai phụ thuộc vào mày đấy,miệng ơi là mồm.

CHAP 24:NỤ HÔN RỰC RỠ

Sáng hôm sau,chẳng cầm mẹ gọi rồi đứng ca như mấy bữa trước,tôi đã dậy từ sớm.Tính dạy sớm trùm mền nện ông anh tôi,thì chỗ của ông đã ngăn nắp từ bao giờ.Dưới nhà ,tiếng hát ông anh tôi đều đều vọng lên.

-Quái,lão này hôm nay sao thế nhỉ?-Tôi tự nói thầm trong bụng

Tôi rón rén chạy xuống nhà dưới,sắp bật ngửa khi nhìn thấy ông anh tôi.Bình thường là tóc tai bù xù,kiểu như sinh ra không cần xài lược,nay đã gọn gàng.Quần áo ủi thẳng tắp.Trên tay đang cầm một hộp quà màu hồng,cái nơ cũng hồng nốt.Lão đang xoay xoay ngắm ngắm món quà rồi tự cười một mình.Đúng là có yêu có khác,tình yêu khiến người ta đẹp ra.

-Haha,anh Hai,cái gì trên tay thế?-Tôi lên tiếng

-Giật mình mày,rớt quà tao thì sao thằng trời đánh-Lão nhìn tôi hằn học vì cắt đứng cái nhã hứng thanh tao.

-Để em hỏi mẹ xem,con gái như chị N thì thích màu gì nha,biết đâu mẹ biết ha!

-Ê,hôm qua ai giúp mày thằng kia,mà mày thì hơn gì tao.Cái đĩa nhạc hôm qua gói gém kĩ ha.-Anh trai tôi cũng thuộc hàng đâu có vừa.

-Ai vì quà đó thôi,với lại em tặng bạn mà,có gì đẹp như cái kia chứ-Tôi hếch mũi hướng về món quà trên tay.

-Tao biết thừa chuyện mày rồi nhé,thằng S cho tao biết một chi tiết đắt giá,mày có muốn nghe hay không?

Lão anh trai tôi nói rồi đi luôn,lạ một cái là không treo giá bán như mọi lần tôi cầu cứu.S là anh trai của D cơ mà.Chẳng lẽ lão nắm được gì đó từ D về tôi,hoặc theo chiều ngược lại.Cũng có khi là hai chúng tôi luôn.Tôi vò đầu bứt tóc chịu thua.Kệ,ai cũng lớn rồi chẳng thích hay yêu một ai đó.Có sao đâu?.

Tôi bỏ quà gọn ghẽ vào balo.Nhìn lần lượt từng món quà một.Sắp xếp theo thứ tự.Cái nơ này phần trăm gặp chủ nhân là không cao,ở dưới cùng nha nơ.Cái đĩa này thì đến chiều,lên giữa nhé.Cái hộp móc khóa là nguy cơ cao nhất,lên trên.Tôi cứ thầm cười cái bà nữ tặc này.Dám hôm nay tôi không tìm bả,bả cũng tìm tôi cho mà xem.

Tôi chào ba mẹ tôi rồi đi ra khỏi nhà.Bỏ mặc hai người lớn ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì về hai thằng con bê bối thường ngày mà thay vào đó,thằng nào cũng láng o,lịch sự.Con đi diễn mà mẹ,chứ có phải đi với người thương như anh Hai đâu.

Tôi vẫn như thường lệ,dù có khác được cái hình thức thì bản chất vẫn y nguyên.Đặt chân lên tới trường thì hình như hội diễn đã bắt đầu rồi.Tôi thầm rủa cái xe bus lề mề với cái thằng ban sáng ngồi cạnh tôi.Không biết có phải tôi sợ hư quà hay không mà giữ balo trước ngực khư khư ôm lấy ôm để .Gì chứ bình thường thì thoải mái,có tí tài sản vào là nhìn mặt ai cũng gian hết á.Thằng ngồi cạnh tôi nhìn tôi như phân biệt kì thị :

-Chú mày giấu cái đ**o gì trong mà ôm như vàng thế?-Nó cười cười chọc quê tôi ,rồi còn chỉ cho chúng bạn thấy.

Một phần quân địch quá đông,trang bị vũ khí quá hiện đại nên tôi đành nhịn,chẳng dám hó hé một tiếng nào.Gì chứ cái loại vũ khí tóc vàng bấm lỗ tai cả đám thế kia,có cho vàng tôi cũng chẳng dám dây dưa.

Một cái “cốc”‘vào đầu khiến tôi choàng tỉnh.Tồi hùng hổ quay lại đằng sau:

-Thằng nào thế,dám đánh ông?

-Không phải thằng,cũng không phải con mà là chị,nghe chưa-Bà Nữ tặc đã đứng đó từ bao giờ,không rõ là có phải bà núp để chờ tôi tới không nữa.

-Dạ,chị,chào ngày mới-Tôi quăng cục lơ

-Còn gì nữa không?

-Gì là gì nữa?-Tôi giả ngu vờ vịt hỏi

-Cậu em bao giờ mới lớn nổi,quên hôm nay là ngày gì à?-Bà hình như đổi tông nhõng nhẽo rồi.

Mở cái balo thân yêu,cẩn thận tinh tế che không cho bà thấy.Lấy cái hộp móc khóa trên cùng.Vừa tính quay lại thì hỡi trời ơi.

-Chụt-Tiếng chụt kéo dài,mặt hai chúng tôi cùng biến sắc.

Hỡi ông thần tôi ơi,mất trinh má rồi,mười sau năm của tôi.

Bà chị nữ tặc bối rối hẳn lên,xua tay liên tục,miệng ú ớ liên hồi,nhìn tôi như van xin tha mạng vậy.Chẳng qua trong lúc tôi mở túi lấy quà,bậc đàn chị này ghé nhìn lén tôi xem có cái gì quý hóa bên trong không.Động tác tôi quá nhanh,quay lại khiến bà chưa kịp rụt cổ thành ra hôn tôi.

Tôi chìa tay đưa hộp quà,chẳng dám mở miệng nói câu gì.Còn bả thì cũng bì

nh tĩnh lại,dù mặt vẫn đỏ như gấc.Đưa bàn tay thon thon ra đón lấy món quà từ tay tôi.Lần đầu tiên tôi thấy bà nữ tặc này rụt rè,e dè,bối rối đến mức này.

Tôi chẳng dám ở lại lâu,tặng quà xong là vọt thẳng,chẳng dám quay mặt lại.

-Ê!

Tôi quay đầu lại,nhìn bà chị,vẻ mặt ngu ngơ,cố hỏi:cái gì vậy?

-Chúc đi,bao nhiêu tuổi mà đầu không chịu lớn vậy?-Bà phụng phĩu trong tà áo dài.

Tôi chỉ cười và lắc đầu rồi quay lưng đi.Trong đầu cảnh khi nãy tua đi tua lại.Lắc đầu cười khổ:

-8/3 mà được con gái tặng quà,chẳng có thằng nào giống như mình cả!

Một ngày khởi đầu mới,một nụ hôm má dù cho là vô tình,giải quyết xong một người.Còn hai người nữa.

Bước vào hội trường,người đông nghịt.Nhìn cả lũ thở hổn hển như cá thiếu oxy.Tôi nhìn quanh,chẳng tài nào phát hiện ra chỗ ngồi nếu như không nhìn thấy thằng N.đen nổi bật .Nhanh chân len lỏi,miệng thì xin lỗi,cảm ơn rối rít,vượt qua cả đống chướng ngại vật tụ họp cùng đám bạn.Híc ,người đâu mà đông thấy sợ.Vừa đặt balo lên bàn ngồi xuống,tôi đã thấy một giọng nói quen thuộc của Ngữ Y vang vọng bốn phía.

-Xin kính chào thấy cô cùng các bạn học sinh thân mến……-Ngữ Y trong tà áo dài nhẹ nhàng bước ra nhìn xinh xắn vô cùng.

Thêm một giọng Nam ấm áp vang lên tiếp nối:

-Xin gửi những lời chúc tốt đẹp nhất dành cho các cô,các bạn nữ xin đẹp trong hội trường ngày hôm nay

-Ớ,thằng lãng tử kìa-Tôi không kìm chế,phun ra liền.

-Mày quen nó à?

-Không,không,biết thôi-tôi tiu nghỉu

-Tao phỏng đoán là tình địch mày,gan ghê,bắt cá nhiều tay,tao bái mày làm sư-Thằng N.đen chắp tay vái tôi .

Tôi không bận tâm tới nó mà mãi ngắm nhìn Ngữ Y.Cô bạn tôi đang đứng đó,dẫn chương trình trong tà áo dài duyên dáng.Bên cạnh tôi mấy thằng học sinh luôn miệng khen MC nữ xinh xắn,rồi thì đẹp,tên gì,học lớp nhiêu.Tôi tự nhiên đâm ra tự hào một cách khó hiểu.Bạn thân người đẹp ngồi đây này.Dù tôi biết rằng giờ thì chẳng phải nữa rồi.

Nhớ tới lời bà nữ tặc,tôi đập bộp bộp vào má,tỉnh táo tỉnh táo.Cái gì của mình là của mình,không việc gì phải xoắn lên cả.Hôm nay là phải diễn.Không việc gì phải hấp tấp,còn cả ngày kia mà.Tôi nhìn theo Ngữ Y đến khi cô nàng khuất hẳn vào cánh gà.

Lớp tôi diễn thứ năm.Có lẽ tầm 8 giờ hơn gì đó.Tôi tính ra ngoài tính kiếm gì đó bỏ vào bụng.Nhưng chúng khốn nạn thì quyết tâm bắt ngồi xem cùng.Chẳng phải chúng nó nghiêm túc gì,chỉ vì thằng nào cũng đã no căng rồi.Nhìn cái ánh mắt có vẻ khốn nạn là rõ ràng còn gì.Tôi bấm bụng ngồi xuống.Thời gian đến tiết mục lớp tôi sao mà đằng đẵng đến thế.Bình thường một tiếc mục chỉ có mười lăm phút để giới thiệu rồi diễn mà tôi ngồi nóng ruột cũng chưa hết tiết mục đầu tiên.Mê mệt thế nào tôi ngủ quên lúc nào không hay.

-Bốp-Thằng khốn nạn nào đánh thức tôi dậy.

-Gì?,tôi xoay mặt qua áp má vào bàn nói!

-Dậy,ngủ gì mà nước miếng chảy ghê quá.Đi rửa mặt đi.Chuẩn bị xong tiết muc thứ ba rồi kìa

Tôi đưa tay sờ lên miệng,xem có nước nào chảy ra không trong sự cười bò của đám bạn.Lủi thủi đi ra ngoài rửa mặt.Đưa tay và nước vào mặt cho tỉnh táo.Diễn rồi,cố gắng phiêu nha T ơi.Tôi lấy tay xoa xoa cái mặt,định tiến về hội trường thì thấy Ngữ Y với thằng ống sáo đang đứng ở góc.Hình như có chuyện gì đó.Ngữ Y đang tỏ vẻ khó chịu,còn thằng ống sáo có điệu bộ như van nài cái gì đó.Chắc nó đòi kẹo thôi.Tôi không tò mò ,đi thẳng lên hội trường.

Phần trước | Phần sau Xem nhanh: