Cỡ chữ: Vừa | Lớn | Lớn hơn

Bắt Cá Hai Tay Trên Thiên Đường

Aramis

Dịch giả: Quốc Đạt

Xem nhanh:

Chương 04 - 06



PHẦN 2 

CHƯƠNG 4: TRÒ CHUYỆN BÊN BỂ TẮM HƠI




Bịn rịn mất một lúc, cuối cùng tôi cũng phải rời HwanHee để đi tìm bố mẹ. Họ mà biết họ không phải là những người đầu tiên tôi tìm kiếm thì hẳn sẽ giận tôi lắm đây. Anh đồng ý, nhưng bắt tôi hứa là sẽ quay lại với anh ngay.

Tôi  định  kiếm  mẹ  trước  nhưng  thật  tiện  lợi  làm  sao  là  lại  gặp  luôn  cả  bố đang ở chỗ mẹ. Hai người cùng ôm chầm lấy tôi như thể muốn làm tôi chết ngạt luôn, nhưng mà đâu có được vì đằng nào tôi chả đã là người chết rồi. Trở lại vòng tay bố mẹ, cảm giác thật là sảng khoái. Lại được xoa đầu và cảm thấy như mình đang bé lại. Tôi đã nhớ biết bao những ngày cả gia đình vẫn quây quần bên nhau và tôi ấm áp, hạnh phúc trong sự yêu thương đùm bọc của bố mẹ. Giá mà tôi đã đủ lớn để báo đáp công sức của bố mẹ. Điều duy nhất an ủi tôi là bố mẹ đã ra đi cùng với nhau, vẫn hạnh phúc trong vòng tay của nhau cho đến tận giây phút lìa đời như hai người vẫn hằng mong muốn mà không đau đớn gì cả.

Thiên đường chung của bố mẹ là một cái bể bơi mát-xa có nguồn nước là một con suối nước nóng, nhìn thì đã nhận ra ngay là mô phỏng lại địa điểm nghỉ ngơi bố mẹ yêu thích nhất ngày xưa. Tôi ngồi bên thành bể, ngắm nhìn hơi nước nghi ngút bốc  lên,  mẹ  thì  nửa  người  nằm trên  thành  bể,  nửa  người  đung  đưa trong làn nước ấm, còn bố ì oạp bơi từ bên này sang bên kia. Chẳng cần phải mở mắt ra, mẹ vẫn luôn nói trúng phóc tâm sự của tôi. 

"Con gái cưng của mẹ đã lên đến thiên đường rồi mà còn lo lắng chuyện gì thế kia?" 

Tôi  khẽ  khua  chân  tạo  nên  những  vòng  tròn  trên  mặt  nước.  Trong  một thoáng,  tôi  nghĩ  rằng  mình  có  thể  tâm sự  với  mẹ.  Nhưng  tôi  không  muốn đổ nước lạnh vào bể mát-xa của mẹ. 

"Có gì đâu, mẹ đừng lo."

Mẹ mở mắt ra, cái nhìn thoáng nghi ngờ. Nhưng mẹ không hỏi tôi gì thêm. Và rồi chúng tôi lại chìm trong im lặng. 

Tôi vẫn ngồi đó, bố vẫn bì bõm bơi từ bờ này sang bờ kia và mẹ lại nhắm mắt lại. Tôi chợt hiểu rằng cả bố lẫn mẹ sẽ không bao giờ có thể hiểu nổi nỗi lo lắng đang dằn vặt tâm trí tôi. Cả hai người đã kết hôn với mối tình đầu tiên và duy nhất trong cuộc đời mình. Trong khi đó, tôi đang phải đối mặt với một vấn đề mà dù tôi có là người giàu trí tưởng tượng nhất trên đời này, tôi cũng không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ gặp phải, nhất là lại ở một nơi như thiên đường. Tôi đang phải đối mặt cùng một lúc với cả mối tình đầu tiên lẫn mối tình sau cùng của mình trong cùng một thế giới. 

Quay trở về thời gian tôi còn ở trên Trái Đất, lúc mới gặp Brian cũng là lúc tôi đã tự hứa sẽ xa lánh hoàn toàn tình yêu và đàn ông. Tại thời điểm đó, tôi nghĩ rằng tôi không thể nào chấp nhận một tình yêu mới. Nhưng sau hàng tháng trời tránh Brian như tránh hủi, lý do duy nhất cho việc cuối cùng thì tôi cũng chấp nhận anh là bởi vì HwanHee đã không còn tồn tại trong thế giới của tôi nữa. Tôi chưa bao giờ lại ngờ được điều này, rằng chính tại cái nơi tràn ngập hạnh phúc này, tôi dằn vặt trong những nỗi lo chẳng ai mong đợi. Tôi yêu cả hai người, cả Brian và HwanHee, nhưng tôi giữ họ ở những nơi khác nhau trong trái tim tôi.

Mẹ chợt hỏi. "Con đã gặp HwanHee chưa? Cậu ta cũng ở đây đấy, con biết chứ?" 

Gương  mặt  HwanHee  lại  hiện  lên  trong  tâm  trí,  cái  giây  phút  tôi  hiện  ra trước mắt anh, cả sự ngạc nhiên và niềm vui sướng. 

"Anh trông lớn hơn nhiều, khoảng tầm tuổi con. Anh trông chẳng giống một anh chàng 16 tuổi gì cả." 

Bố tiến lại gần. "Kaylin, nhìn bố coi, trông bố có giống một ông già 48 tuổi không con?" 

Giờ bố nói tôi mới để ý. Đúng là trông bố trẻ hơn nhiều so với bố trong kí ức của tôi. "Không hề. Thế thực ra bố bao nhiêu tuổi vậy?"

Bố mẹ trao nhau những cái nhìn sung sướng. "Trên thiên đường," mẹ bắt đầu giải thích, "con có thể chọn tuổi cho mình. Bây giờ thì bố mẹ mới đều gần 30 thôi. Đó cũng là lý do tại sao con thấy HwanHee trông lớn hơn. Cậu bé đã chọn cho mình được lớn lên bình thường, để khi con lên đến đây, trông cậu ta không giống một cậu bé khi đứng bên con." 

"Ôi HwanHee..." tôi thầm nghĩ. Còn bố mẹ tôi, hóa ra vẫn đang ở lứa tuổi "đầu 2 đít chơi vơi". Chúa ơi, cuộc sống trên thiên đường đúng là không thể tin nổi. Hẳn là tôi sẽ hưởng thụ nó sung sướng lắm đây nếu không vì cái rắc rối vừa xuất hiện. 

Tôi đứng lên, lau khô chân. "Nên kiếm ai bây giờ nữa nhỉ?" 

"Sao phải vội chứ?" Mẹ nói với cái giọng lười biếng. "Thời gian bây giờ là vô tận mà."

Thế mà tôi quên béng mất, thiên đường cũng có nghĩa là vĩnh cửu, là vô thời hạn. 

"À thì cũng chỉ là con vẫn còn thấy háo hức vì mới lên đây thôi mà." 

Bố vẫy tay gọi tôi. "Trước khi con đi, ta phải hỏi con thêm một câu nữa. Thế có mấy người dự đám tang của con tất cả?" 

Tôi nhe răng ra cười, cúi sát xuống nhìn bố mà nói. "Làm sao nhiều được như bố chứ. Chỉ có đúng 3 người." 

Mắt  bố  như  cười  khi  ông  nói.  "Vậy  là  con  bố  thua  thằng  cha  Timothy McVeigh rồi sao?"

Bố quá là hiểu tôi mà.



CHƯƠNG 5: CHÒM SAO ĐẠI HÙNG CỦA CHÚNG TÔI



Khi tôi quay trở lại ngọn đồi của tôi thì Brian đã đi khỏi. Tôi lên thiên đường cũng đã gần được một ngày, vậy mà Mặt Trời vẫn tỏa sáng rực rỡ. Đúng là trên thiên đường không còn chỗ cho bóng đêm. Nhưng chả hay chút nào cả vì tôi lại rất thích bầu trời đêm và những vì sao lấp lánh thêu dệt trên nó.

Trước cả khi trong đầu tôi kịp nảy ra một suy nghĩ khác, một dải màu lớn chợt trải dài theo đường chân trời, và bầu trời xanh mát của tôi đã được nhuộm một màu rượu vang sẫm thật sẫm, tô điểm bởi hàng nghìn viên kim cương lấp lánh như đang nhấp nháy mắt với tôi từ khắp mọi phía. Đây đúng là thế giới trong mơ của tôi rồi. 

Nhưng rồi tôi nhanh chóng nhận ra điểm giả mạo trong cái bầu trời của tôi. Thậm chí tôi có thể với tay ra và chạm vào các vì sao. Nói đúng ra, cái bầu trời của tôi chẳng qua chỉ là đồ dỏm, đồ chơi giả mạo mà thôi. Và bởi vì tôi chính là Đấng  Tạo  Hóa  của  nó,  tôi  có  thể  sắp  xếp  lại  nó  theo  ý  tôi.  Thế  là  tôi  tự  di chuyển các vì sao để thiết kế cho riêng mình một bầu trời. Sau một tiếng lao động cật lực, tôi nằm vật ra, mệt đến thở không ra hơi. Và sự thật, dù có hơi tàn nhẫn một chút, nhưng cái tác phẩm đầu tay này của tôi chẳng hơn gì một mớ hổ lốn. Hội họa vốn chưa bao giờ nằm trong danh sách “năng khiếu bẩm sinh” hay “tài năng tiềm ẩn” của tôi cả. 

“Rốt cuộc đây là một con voi hay một con tê giác thế nhỉ?”. Brian  đột  ngột  xuất  hiện,  không  một  tiếng  động,  cũng  chẳng  một  lời  báo trước. 

“Em tự vẽ chòm sao Đại Hùng của mình đấy.” Tôi trả lời, lấy vai huých nhẹ vào vai anh. “Nhìn kĩ lại đi, anh sẽ thấy nó giống hệt một con gấu. Thật đấy.”

Brain ngồi xuống bên cạnh tôi và nhìn lên, nheo nheo mắt và hơi nghiêng đầu về bên phải. “Giờ thì trông nó giống hệt một con thỏ bị trương phềnh.” 

Anh bật cười khi thấy vẻ mặt nhăn nhó khó coi của tôi. “Em đã bao giờ là một sinh viên giỏi trong lớp Mỹ thuật đâu cơ chứ.” 

Đúng rồi. Lớp Mỹ thuật. Đó chính là nơi chúng tôi lần đầu tiên gặp mặt. Tôi chẳng nghĩ ra câu gì để phản đòn, vì Brian đã nói đúng mất rồi, chưa kể Brian còn là một họa sĩ thực thụ. Thành ra tôi giả vờ lờ anh đi và lại nhìn lên cái con gấu chẳng thành hình của tôi. Mà tôi thấy nó vẫn ra dáng một con gấu đấy chứ.

Tôi miễn cưỡng gật đầu, thoáng buồn khi chứng kiến tác phẩm lớn đầu tiên “Bầu trời sao” của tôi đang dần biến mất. Brian nhanh chóng sắp xếp lại đống sao. Chưa đầy 5 phút sau, anh đã biến con thỏ trương phềnh của tôi thành một chú gấu con xinh xắn. 

“Đồ hợm hĩnh.” 

“Đồ ghen tị.” 

“Ừ thì anh giỏi đấy, nhưng …”

“Chúng ta tạm nghỉ chành chọe một tí được không?” Brian chợt cắt ngang lời tôi. Anh rì rầm, giọng anh chợt trầm xuống, hơi khàn đi và … mơn trớn. 

Với một cái gạt nhẹ, anh đẩy tôi nằm xuống bãi cỏ và nhìn xoáy vào mắt tôi, hai bàn tay đặt lên hai bờ vai tôi. 

“Anh đã học thêm được mấy kĩ thuật mới đấy…” Anh ngã người xuống, chống khuỷu tay để cúi sát xuống gần tôi hơn, đôi môi anh xuống gần hơn, gần hơn nữa… Ý thức của tôi chợt quay trở lại đúng lúc và tôi đẩy hai tay lên để ngăn anh lại. 

“Brian…” 

Anh ngừng lại, vẻ thắc mắc và thất vọng hiện rõ ra mặt. “Gì vậy?”

Tôi bật cười để xua đi cái cảm giác ngượng nhập. “Em bị nằm lên sỏi.” 

Brian bật dậy ngay và kéo tôi ngồi lên. “Chúa ơi! Kaylin, anh xin lỗi. Anh đâu có biết.” 

Tất nhiên đó là một lời nói dối. Trên ngọn đồi mượt mà đến hoàn hảo này thì lấy đâu ra sỏi chứ. Và nếu có đi chăng nữa thì cũng đâu có đau được vì trên thiên đường đâu có tồn tại khái niệm đau đớn.

Nhưng nếu anh có nhận ra điều đó thì anh cũng không tỏ thái độ gì cả, ít ra là không biểu hiện ra ngoài. Thay vào đó, anh lại nằm xuống bên cạnh tôi trên bãi cỏ, gối đầu lên hai cánh tay và ngước nhìn lên bầu trời sao anh vừa xếp lại. 

“Em biết không…” giọng anh mềm và ấm làm sao. 

“Gì cơ ạ?” 

“Nằm đây lại gợi anh nhớ về những ngày cũ. Cảm giác như chúng ta đã quay ngược thời gian, như chúng ta đã sống lại vậy.”

Anh nói đúng thật. Chúng tôi đã như được trở lại cái cảm giác của ngày xưa khi chúng tôi còn sống trên Trái Đất. Ngạc nhiên làm sao, cảm giác yêu thương đã dễ dàng quay trở lại với chúng tôi và chúng tôi lại được ở bên nhau như mới ngày nào. 

Trong tôi bỗng ẩn hiện chút sợ hãi. Bởi vì cùng lúc đó, trong tâm trí tôi xuất hiện một gương mặt khác, ngoài Brian, không thể cưỡng lại được.

Tôi với một ngón tay lên chỉnh lại cái mũi của con gấu, làm cho nó thành ra vặn vẹo buồn cười không thể chịu được.

“Này, em làm cái gì thế?” Brian phản đối. 

Tôi bật cười nhìn anh. “Làm cho nó giống lúc trước một chút, chứ đẹp thế này, em bảo em tự làm ai thèm tin.” 

“Thế người ta gọi là ăn cắp bản quyền đấy.” Nhưng anh lại mỉn cười. 

“Nhưng đây là sao của em cơ mà.” Tôi cãi lại. “Sao của em, con gấu của em.” 

Brian nhấm nháy nhìn tôi, trông yêu không chịu được. “Đồ dối trá”.

Đầy bất ngờ, nụ hôn của anh, đôi môi của anh đã gắn chặt lên môi tôi. Mang vị ngọt của thiên đường, nụ hôn của anh thậm chí còn ngọt ngào hơn cả những ngày chúng tôi còn sống. Tôi đắm chìm trong nó, không còn chút sức lực nào để phản kháng cả. 

Đột ngột đến, rồi đột ngột đi, Brian cười một nụ cười thỏa mãn. Anh chợt đứng bật dậy. Chẳng cần tôi phải nói lời. Gương mặt đỏ bừng đầy bối rối của tôi đã nói với anh tất cả, niềm vui sướng của tôi, nụ hôn ngọt ngào của anh. 

Chúa ơi, tôi cảm thấy mình như một con ngốc.



CHƯƠNG 6: NƯỚC CHẢY RÓC RÁCH



Năm tôi và HwanHee 10 tuổi, hai gia đình đi nghỉ hè cùng nhau trên vùng núi, nơi có những dòng suối trong lành. Chúng tôi háo hức đến nỗi chỉ chờ cho ôtô dừng lại là lao vội ra phía dòng suối đang trôi lững lờ trước mắt, thèm khát làm sao được nhúng chân mình vào cái dòng chảy trong mát của núi rừng. 

Thật không may, vì chúng tôi đã lạc đường trong rừng khá lâu. Khi đến nơi thì mặt trời đã bắt đầu lặn. Không được nghịch nước, vì trời tối đồng nghĩa với việc nước trở nên rất lạnh. Thế là trong khi hai ông bố đánh vật với đống lửa trại, hai bà mẹ thì lo chuẩn bị bữa tối, hai đứa trẻ ranh chúng tôi cứ đi dọc bờ suối, ao ước được nhúng ướt chân dù chỉ một lần. Trời tối mịt, hai gia đình quây quần bên đống lửa trại. 

Sau bữa tối, tất nhiên, không thể thiếu những câu chuyện ma. HwanHee và tôi có một điểm rất giống nhau: hai đứa đều sợ ma và bất cứ cái gì có dính líu đến ma chết khiếp lên được. Nhưng tôi là đứa lúc nào cũng giả vờ dũng cảm, ra vẻ ta đây chẳng sợ gì cả. HwanHee thì ngược lại, anh chàng sợ ra mặt, thậm chí còn trốn sau lưng bố, bịt hai tai lại và rên ư ử để át tiếng kể truyện đi.

Bất  hạnh  thay  vì  chúng  tôi  lại  có  những  ông  bố  bà  mẹ  đặc  biệt  khoái  kể chuyện ma và làm cho chúng tôi cứ phải sợ sởn gai ốc lên mới thôi. Bố HwanHee thậm chí còn quàng tay qua người cậu để không cho bỏ chạy nữa, và kể chuyện với cái giọng thật lớn để át đi tiếng rên ư ử của HwanHee. 

Suốt đêm hôm đó, tôi cứ nằm nhìn chòng chọc lên trần lều tối om, thừa biết rằng có thách mình cũng không thể ngủ nổi. HwanHee cũng đang nằm rên rỉ khe khẽ. 

“Kaylin, bồ ngủ chưa vậy?” 

“Trông mình có giống đang ngủ không chứ?” 

“Ừm, mình cũng không ngủ được.” 

Tôi, như một con ngốc, lại cố giả vờ là mình không sợ tí nào. “Thì cứ nhắm mắt vào thôi.”

HwanHee nằm sát hơn vào tôi. 

“Bồ có nghe thấy không?” 

“Nghe thấy gì cơ?” Lúc nào cậu ta cũng nghe thấy một cái khỉ gió gì đó. 

“Thì tiếng máu chảy đấy thôi.” 

Tôi cười phá lên dù sự thật là tôi cũng sợ bủn rủn chân tay. “Đồ ngốc, đó đâu phải tiếng máu chảy. Là tiếng suối đó mà.” 

“Làm sao cậu biết được chứ?” Ơ  kìa,  ngớ  ngẩn  đến  mức  buồn  cười.  

“Thì  hồi  chiều  chính  cậu  cũng  nhìn thấy dòng suối đấy thôi.” Tôi nói với cái giọng kiền chế nhất có thể. “Nào bây giờ thì ngủ đi chứ.” 

Nhưng HwanHee lại nằm sát vào tôi hơn nữa, tay cù vào đúng bụng tôi làm tôi không kìm được, cười rú lên.

“Thôi ngay đi!” Tôi ngồi bật dậy, tự thấy giận mình sao lại chơi thân nhất với một thằng cu yếu đuối đến phát tôi nghiệp như thế. “Đi nào.” 

Thằng cu trông choáng váng toàn phần. “Đi đâu cơ?” 

Tôi tóm lấy tay trái của HwanHee và với tay mở khóa lều. “Tôi sẽ cho cậu thấy chẳng có máu me gì ở đây cả.” 

“Khôôông!” HwanHee gào lên. “Tôi không muốn. Cậu không thể bắt tôi ra ngoài lúc này được.” 

Nhưng tất nhiên là tôi có thể. Tôi lấy tay phải bịt miệng HwanHee để không đánh thức bố mẹ dậy. “Thôi ngay cái kiểu hèn nhát đấy đi và ra ngoài với tôi. Có tôi ở bên cạnh cậu mà.”

Cậu  ta  thôi  không  giằng  co  nữa  và  rụt  rè  theo  tôi  ra  ngoài  lều.  Chúng  tôi không tìm được giày của mình trong bóng tối nên đành đi chân đất về phía tiếng nước đang chảy róc rách. HwanHee vẫn cố kéo tôi về lều nhưng cậu ta không thắng được những bước đi dứt khoát của tôi.

“Cậu sẽ không bao giờ chiến thắng được nỗi sợ hãi của mình nếu cậu không dũng cảm đối mặt với nó.” Tôi thì thào nói với HwanHee. Chúng tôi tấp tểnh vượt qua một khoảng rừng đen kịt. 

“Tớ muốn về, Kaylin ơi” HwanHee van vỉ tôi. 

“Không…” giọng tôi chợt nghẹn lại đúng lúc chúng tôi bước chân ra khỏi khu rừng và đến bên bờ suối. Cả không gian tràn ngập ánh trăng, cái ánh sáng dìu dịu màu vàng nhạt, mỏng và mát lạnh như sương. 

“Đẹp quá…” HwanHee thò đầu ra từ sau lưng tôi, há hốc mồm vì kinh ngạc. “Đẹp như một dòng suối kim cương vậy.”

Quả đúng vậy, dòng nước chảy róc rách làm cho con suối phản chiếu ánh sáng  lấp  lánh  đẹp  tuyệt  vời  khiến  tôi  chỉ  muốn  được  chạm  tay  vào  đó.  

“Tớ muốn được chạm vào nó.” Bao nhiêu nỗi sợ hãi của HwanHee thế là bay đâu sạch. Anh chàng còn vừa nhăn nhở nhìn tôi cười, vừa nhanh nhanh chóng chóng chạy đến sát bên bờ suối. 

“Tớ sẽ bước xuống hẳn đấy cơ! Tới đây nào, Kaylin!” 

“Không, đừng, đồ ngốc.” Tôi thét lên khe khẽ. “Nước đó hẳn phải lạnh như nước đá đấy.” 

“Nhưng trông nó có vẻ không lạnh đâu.” HwanHee vừa nói vừa ngồi thụp xuống để xắn gấu quần pyjama lên và thò ngay một chân xuống dòng nước kim cương. Cơn lạnh đột ngột làm cậu nín cả thở. Cậu há hốc mồm ra như hụt hơi.

“HwanHee, quay lại đây đi!” 

Nhưng cậu không hề động đậy, cậu như đã đóng đá. Tôi chạy tới, lo lắng làm tôi mờ cả mắt. Có lẽ chính vì vậy mà tôi không nhận thấy một hòn đá to lù lù trước mặt. Tôi ngã sấp xuống. Không thể chờ đợi hơn được nữa, tôi cố với một tay ra để kéo HwanHee. Nhưng cánh tay của tôi, cái cánh tay ngắn ngủn đáng ghét của tôi, thay vì kéo HwanHee lại, đã đẩy luôn cậu xuống dòng suối. Hẳn đã có một tiếng bõm rất lớn nhưng tai tôi như đã ù đặc lại, tôi mở mắt trừng trừng ngó người bạn than nhất của mình từ từ rơi xuống dòng suối lạnh ngắt. Và tiếng hét của tôi có lẽ đã rung chuyển cả núi rừng.

Giá mà lúc đó tôi lớn hơn một chút, hiểu biết hơn một chút, có kinh nghiệm hơn  một  chút,  tôi  đã  nhảy  ngay  theo  cậu  xuống  suối  và  cố  mà  vớt  cậu  lên. 

Nhưng lúc đó, tôi mới chỉ là một đứa trẻ, tôi mới 10 tuổi. 

Vừa gào đến khản cả cổ, tôi vừa chạy về chỗ bố mẹ. “HwanHee  chết  đuối!”  Tôi  gào  thét  điên  cuồng.  “HwanHee  chết  đuối  rồi! Con đã giết HwanHee mất rồi!” 

Cả hai bố mẹ ngay lập tức xuất hiện và lắc vai tôi thật mạnh để kéo tôi ra khỏi cơn hoảng loạn. Tôi chỉ có thể chỉ tay ra phía dòng suối, cổ họng tôi như đã đặc lại vì nước mắt. Bố mẹ chạy đi nhưng tôi không thể chạy theo họ. Tôi như đã hóa đá, chỉ biết đứng đó và nhìn theo cái bóng của họ. 

Khi bố mẹ quay trở lại, thân hình nhỏ bé của HwanHee nằm gọn trong lòng họ. Tôi không nhìn thấy mặt cậu vì trời tối quá, và thế là tôi oà khóc. Mẹ  đặt  một  tay  lên  vai  tôi  khi  tất  cả  chúng  tôi  chạy  ra  chỗ  để  xe.  Nhưng không ai nói một lời nào cả. Tôi muốn được ở cùng xe với HwanHee nhưng bố mẹ tôi không cho. Tôi hiểu rằng bố mẹ sợ tôi sẽ khóc đến ướt đẫm cả xe. 

Mất đến hơn 40 phút sau, chúng tôi mới có mặt ở bệnh viện. Khi chúng tôi đến nơi, cuối cùng thì tôi cũng được nhìn thấy mặt HwanHee dưới cái ánh sáng xanh lè của bệnh viện. Trông mặt cậu trắng bệch như cắt không còn hột máu và đôi môi tái xanh. 

Đến các bác sĩ trông cũng rất căng thẳng khi chúng tôi đưa cậu đến phòng cấp cứu. Và rồi chúng tôi phải đợi ở ngoài, đợi mãi… Đến bây giờ, tôi vẫn còn nhớ trái tim tôi đã đập dữ dội thế nào khi tôi nghĩ rằng vậy làa HwanHee sắp chết rồi. Tôi như ngừng cả thở và cảm tưởng như trái tim mình sắp nổ tung cả lồng ngực. Đó là trải nghiệm đau đớn nhất trong suốt mười năm đầu tiên của cuộc đời tôi và tôi không có nỗi đau nào lớn hơn thế nữa trong suốt cuộc đời mình. 

Vài tiếng sau, HwanHee tỉnh lại. Bình an vô sự. Chúng tôi đã đến vừa kịp lúc, bác sĩ nói như vậy. Chúng tôi đã cứu cậu kịp thời.

Nhưng  tôi  vẫn  không  ngừng  khóc,  kể  cả  sau  khi  mọi  người  bảo  rằng  cậu không sao cả, thậm chí ngay cả sau khi chính mắt tôi đã nhìn thấy cậu vẫn còn sống và bình an. Bởi vì tất cả xảy ra do lỗi của tôi. Chính tôi đã ép HwanHee ra khỏi lều. Và chính tôi đã đẩy cậu ngã xuống suối. HwanHee đã nhắc đi nhắc lại rằng đó không phải là lỗi của tôi, rằng chính cậu mới thật ngu ngốc vì đã thò chân xuống suối và nếu tôi có không đẩy thì cậu vẫn ngã như thường. Nhưng vẫn chẳng thể rũ sạch trong tôi cái cảm giác tội lỗi. 

Sau tai nạn đó, HwanHee bị mắc phải căn bệnh cảm lạnh mãn tính. Cậu suốt ngày phải ra vào bệnh viện chỉ vì những sơ sẩy nhỏ nhặt nhất, kể cả chỉ là vết trầy xước khi trượt ván. Cậu yếu ớt quá. Chính tôi đã làm cho cậu trở nên yếu ớt như vậy.

Sáu năm sau đó, khi HwanHee thực sự ra đi mãi mãi, tôi đã gục ngã. Sự thực quá đau đớn. Bởi vì trong sâu thẳm, tôi hiểu rằng, chính tôi, chứ không phải ai khác, đã giết chết HwanHee.

Phần trước | Phần sau Xem nhanh: