Cỡ chữ: Vừa | Lớn | Lớn hơn

Bắt Cá Hai Tay Trên Thiên Đường

Aramis

Dịch giả: Quốc Đạt

Xem nhanh:

Chương 07 - 09



@ Crys iu: Truyện này thật ra cũng hok kịch tính gì cho lắm, nhẹ nhàng một tí thui  Xem nhìu truyện kịch tính wé bị đau tim rùi, nên giờ post truyện nhẹ tí 



PHẦN 3 





CHƯƠNG 7: KHÓA CỬA 



Mỗi khi tôi nhớ lại câu chuyện kì nghỉ hè trên núi năm đó, trái tim tôi lại nhói đau và nước mắt trào ra. Đó là khi tôi còn sống. Giờ thì tôi đã ở trên thiên đường, nhớ lại cái ngày tôi được biết về cái chết của HwanHee và chẳng cảm thấy đau đớn gì cả. Một chút cảm giác tội lỗi nhưng trái tim thì vô sự. Dù sao thì nó vẫn không phải là những kí ức dễ chịu gì cho cam. Thế nên tôi rất ngạc nhiên khi nghe thấy tiếng HwanHee.

“Trông em có vẻ hạnh phúc lắm.” 

Ý  nghĩ  đầu  tiên  của  tôi,  không  thể  tin  được,  lại  là  thở  phào  nhẹ  nhõm  vì Brian đã đi khỏi. Anh nói phải đi thăm một vài người bạn. Cuộc sống trên này mới cởi mở và phóng khoáng làm sao. HwanHee nằm xuống bên tôi và cù vào bên hông tôi, anh vẫn luôn biết chính xác phải cù vào chỗ nào để làm tôi cười phá lên. Tôi bật cười khanh khách. 

“Sao  em  lại  nằm  đây  trong  bóng  tối  thế  này?”  Anh  tò  mò  hỏi  khi  tôi  đã ngưng  cười.  Anh  khẽ  đưa  một  tay  lên  và  vẫy  vẫy  trong  gió.  

Bỗng  ở  đâu  ra những đốm sáng nhỏ li ti tràn ngập cả không gian trước mắt. 

“Ôi đom đóm.”

Tôi thốt lên ngạc nhiên và sung sướng. 

“Đẹp quá.” 

“Em đang nghĩ gì vậy?” 

Thêm một điều nữa về thiên đường. Cuộc sống ở đây quá thanh thản và êm ả đến mức thật khó mà có thể mở miệng ra nói dối. 

“Em đang nhớ lại cái kì nghỉ mùa hè trên núi năm đó. Anh còn nhớ không?” 

“Sao anh có thể quên được chứ.” 

Tôi  chú  tâm  nhìn  vào  khuôn  mặt  anh  khi  anh  trả  lời,  chờ  đợi  những  rung động nhẹ mỗi khi người ta nhắc đến những kỉ niệm buồn. Nhưng trông anh vẫn ổn, khuôn mặt anh thật bình thản. 

“Nhớ đến nó… không làm anh buồn chứ?”

“Tất cả đã là quá khứ rồi, Kaylin. Kí ức không làm cho anh buồn ở đây, trên thiên đường này.”

Thiên đường quả là một miền ánh sáng. Tôi định nói tiếp nhưng HwanHee đã cướp lời tôi. 

“Đó quả là một đêm tràn ngập kim cương.” Tôi ngước nhìn anh. Gương mặt anh hiền hòa và trìu mến. 

“Anh đã rất muốn lấy được một viên cho em.” 

HwanHee nằm xoay ngang ra, đầu gối lên bụng tôi, cái cách chúng tôi vẫn thường ngủ trưa cùng nhau ngày trước. 

“Em đã nói rằng con suối trông thật đẹp, em nói em muốn được chạm vào nó. Và vì vậy anh muốn được nắm lấy nó và mang đến cho em. Vậy thôi.”

Những lời anh nói làm tôi choáng váng. Cho tôi. Vẫn là tại tôi. Tất cả đã bắt đầu là vì tôi, và kết cục thì quá đau buồn.

“Đó đâu phải lỗi của em.” HwanHee như đọc được suy nghĩ của tôi. Giọng anh trầm trầm, có vẻ ngái ngủ. 

Chưa đầy năm phút sau, anh đã ngáy khe khẽ và hơi thở anh phả vào bụng tôi nhột nhột. Vậy là vẫn giống hệt ngày xưa. Chúng tôi là những kẻ trung thành với thói quen của mình. Nhiều người nghĩ rằng việc tuân thủ thói quen là không tốt, rằng một  con  người  phải  luôn  luôn  vận  động,  luôn  luôn  thay  đổi  và  trải  nghiệm những cái mới. Nhưng tôi lại thích thói quen. Thói quen cũng có nghĩa là sự ổn định, là cảm giác thoải mái dễ chịu.

Nằm đó với HwanHee gối đầu lên bụng mình, tôi vừa nghịch mớ tóc gáy rối bù của anh, vừa nhìn lên chùm sao hình con gấu Brian vừa làm cho tôi. Vậy ra đây chính là cảm giác tội lỗi trên thiên đường, thế giới hoàn hảo nhất. Đúng là chỉ có Thượng Đế mới biết trước được cái tình huống oái oăm này lại có thể xảy ra sau khi người ta chết. Trên Trái Đất, chuyện vướng vào những mối tình tay ba và rồi phải đau khổ với những quyết định khó khăn là chuyện xảy ra như cơm bữa, nhưng trên thiên đường thì đúng là không tưởng!

Và mặc dù rõ ràng là ích kỉ đến trắng trợn, tôi đã hiểu rằng hạnh phúc tuyệt đối của tôi là gì rồi. 

Là Brian và HwanHee. 

Ôi! Chúa ơi, con rắc rối to rồi. 

Để lại HwanHee với giấc ngủ thiên thần, tôi chạy ngay tới chỗ bố mẹ. Hai người đang ném đi ném lại một quả bóng chuyền, nghịch ngợm, vui vẻ hệt một đôi vợ chồng son.

“Có cách nào để ngăn không cho mọi người đến thiên đường riêng của mình không một lời báo trước không ạ?” Tôi hấp tấp hỏi bố mà chẳng thèm chào lại ông. 

“Tất  nhiên  là  có  chứ,  con  yêu”,  mẹ  nói  với  tôi,  tay  cầm  lên  một  ly  nước chanh  mát  lạnh.  “Nhưng  sao  con  lại  cần  nó?  Đây  là  thiên  đường.  Tất  cả  các cánh cửa nên rộng mở để chào đón và làm quen với những người bạn mới chứ.” 

“Để tránh những người bạn cũ ạ.” Tôi lầm bầm. 

“Con nói cái gì?” Sao tai mẹ tôi lại thính thế cơ chứ. 

“Không, chẳng có gì cả ạ.” Tôi trả lời, cố rặn ra một nụ cười tươi nhất có thể. “Thì con cũng chỉ muốn biết thôi, đề phòng trường hợp con cần đến thì sao ạ. Ai mà biết trước được chứ.” 

“Bố thì nghĩ là không cần đâu.” Bố tôi lên tiếng, ông cũng đã lên bờ. Bố liếc mắt nhìn mẹ, “Con phải tự dựng lên một rào cản tinh thần.” 

“Một rào cản tinh thần?” Tôi nhắc lại. “Con biết rồi. Nhưng làm sao con làm được?” 

“Một cánh cửa,” bây giờ là mẹ nói, “trong tâm trí con. Hãy tưởng tượng ra một cánh cửa và đóng nó. Khóa nó lại.” 

Im lặng một chút, tôi nín thở chờ bố mẹ nói tiếp. Nhưng chẳng ai nói gì nữa cả.

“Thế thôi ạ? Tất cả những gì con phải làm chỉ có thế thôi ạ?” 

Cả hai bố mẹ cùng gật đầu. Đơn giản quá nhỉ. Có vẻ Thượng Đế cũng là người không thích phức tạp hóa vấn đề. Ấy không, khoan đã, nếu đúng là như vậy thì Ngài đã không bao giờ sáng chế ra cái mối quan hệ nam nữ rồi. 

“Và nếu con muốn bỏ cái rào cản đó đi, con chỉ cần tưởng tượng ra cánh cửa đó và mở khóa cho nó, đúng không ạ?” Cả hai bố mẹ lại gật đầu lần nữa.

“Chỉ có điều,” bố tôi nói thêm, “cái rào cản này không có ngoại lệ. Tức là một khi con đã khóa cửa, không ai có thể vào được và nếu có ai đang ở trong thì cũng không thể ra được.” 

Tôi gật đầu, “Con cảm ơn.” 

Mẹ lộ rõ vẻ thất vọng. “Con lại đi ngay đấy à?”

“Con  đã  để HwanHee ngủ lại một mình ở chỗ con, và giờ thì chắc anh ấy cũng dậy rồi. Con chào bố mẹ.” Và tôi lại ra đi như một làn gió.

HwanHee vẫn nằm đó, say sưa với giấc ngủ yên bình. Trông HwanHee dễ chịu quá, làm tôi chỉ muốn được quay về bên anh. 

Tôi lại nằm xuống, cẩn thận nhấc đầu anh đặt lại lên bụng tôi. Anh thở nhẹ ra và lại ngủ tiếp. Đây chính là cuộc sống của tôi. Cả trên Trái Đất và cả trên thiên đường. Tôi lại ngước nhìn lên bầu trời sao và cảm tưởng con gấu làm bằng sao đang nhìn lại tôi với cái nhìn trách móc. 

“Em xin lỗi, Brian.” Tôi thì thầm. “Nhưng đêm nay thì sẽ phải như vậy.”

Nhắm mắt lại, tôi cố tưởng tượng ra một cánh cửa. Vì tất cả chỉ là trí tưởng tượng nên tôi có thể trang trí cánh cửa của mình tùy thích. Đó là một cánh cửa nhỏ làm bằng gỗ  sồi và sơn đỏ  đậm. Nó  có  một cái tay nắm bằng vàng nạm ngọc. Cũng điệu quá nhỉ! 

Cánh cửa đang mở nhưng tôi cố tưởng tượng ra một làn gió, khá mạnh, thổi vào và đẩy cánh cửa đóng sập lại. Và rồi cái khóa từ từ chuyển động. “Cạch!” Ngay khi vừa đóng xong cánh cửa, một cảm giác mệt mỏi khó tả chầm chậm len vào từng mạch máu, từng thớ thịt trên cơ thể tôi. Tôi cố gắng mở mắt để rồi nhìn  thấy  con  gấu  vẫn  chăm  chú  nhìn  tôi  trách  cứ.  Nhẹ  nhàng,  tôi  vươn  một cánh tay ra quét vào giữa trời từ bên trái sang bên phải. Vậy là xong, bức tranh con gấu đã không còn, thay vào đó, cứ như tôi vừa làm đổ một đĩa kim cương vương vãi khắp bầu trời vậy.

Hơi thở của HwanHee cứ phả vào da thịt tôi qua làn áo mỏng làm tôi nhột nhạt. Miệng nở một nụ cười thỏa mãn, tôi từ từ nhắm mắt, bàn tay đặt lên một bên má của HwanHee. Cảm giác sao mà ấm áp, dễ chịu quá. 

Đúng rồi, đêm nay sẽ phải là như vậy.



CHƯƠNG 8: KHÔNG HƠN, KHÔNG KÉM



Khi tôi thức dậy vào sáng hôm sau – à, tôi cũng không chắc lắm bởi vì ở trên kia vẫn là bầu trời đêm và nguồn ánh sáng duy nhất soi sáng cho tôi vẫn là những  con  đom  đóm  không  bao  giờ  tắt  sáng,  tôi  không  thấy  HwanHee  đâu. Thay vào chỗ của anh, trên bụng tôi, là một bó hoa đồng nội với một mảnh giấy nhỏ. “Buổi sáng tốt lành, Kaylin.” 

Tôi tìm thấy anh đang ngân nga một câu hát quen thuộc với một gốc cây cổ thụ. Anh ngước nhìn tôi. 

“Tại sao em lại khóa cánh cửa?”

Trí óc tôi căng ra để nghĩ một câu trả lời hợp lí nhưng lại không phải là nói dối. 

“Em không muốn ai đó sẽ đột ngột xuất hiện. Em muốn được có giấc ngủ an bình đó bên anh, lại như ngày xưa.” Ít ra thì đó cũng là sự thật phải không?

Một câu trả lời như vậy - chỉ là giấu đi một phần sự thật, ví dụ như ai là người mà tôi không muốn đột ngột xuất hiện - hẳn không phải là một tội lỗi nơi thiên đường này chứ? 

HwanHee mỉm cười, tôi đoán anh hài lòng với câu trả lời của tôi. Anh bất ngờ nắm lấy tay tôi. 

“Đi nào.” 

“Đi đâu hả anh?” Tôi ngạc nhiên. 

Anh cười bí ẩn. “Em sẽ biết ngay thôi. Một nơi mà anh và em vẫn luôn muốn đến.”

Trước khi tôi kịp nhận thức điều gì đang xảy ra thì cánh cửa trong tâm trí của tôi đã tự mở tung ra và lại giống như những lần chuyển dịch trước, một cơn gió từ đâu đến cuốn chúng tôi bay đi trong tâm thức. Những cơn gió biến mất. Chúng tôi đặt chân lên một mảnh đất cằn cỗi. Lại có gió nhưng là những cơn gió thổi tung cát bay lên mù mịt bao quanh chúng tôi. 

“Ta đang ở đâu…” cổ họng tôi chợt nghẹn lại khi tôi quay đầu ra đằng sau. 

“Ôi. Chúa ôi!” Ở nơi đó, ngay trước mắt tôi, là hình ảnh tôi nghĩ rằng mình sẽ không  bao  giờ  sẽ  được  nhìn  tận  mắt.  Một  hình  ảnh  mà  cả  đời  tôi  chỉ  có  thể ngắm nhìn trong sách báo.

“Kim tự tháp Giza vĩ đại!” Tôi hét lên phấn khích. “Chúng ta đang ở Ai Cập sao?” 

HwanHee cười rạng rỡ khi chứng kiến niềm vui trẻ con của tôi. “Đại loại thế. Nhưng mà còn nữa cơ!” 

Anh lại nắm lấy tay tôi và lại một cơn gió cuộn đến. 

Vườn treo Babylon. 

Tượng thần Zeus trên đỉnh Olympia. 

Ngôi đền Artemis ở Ephesus. 

Lăng mộ ở Halicarnassus. 

Tượng thần Mặt Trời Helius của đảo Rhodes. 

Ngọn hải đăng Pharos ở Alexandria.

Tượng thần Mặt Trời Helius của đảo Rhodes. Ngọn hải đăng Pharos ở Alexandria. Anh cho tôi xem hết cả bảy kì quan của thế giới cổ đại. Những cảnh tượng mà, đừng nói lúc sống, ngay cả chết đi, tôi cũng chẳng bao giờ có cơ hội được thưởng  thức.  Nhưng  khi  đứng  ngắm  ngọn  hải  đăng  hùng  vĩ  ở  cảng  biển Alexandria, tôi mớt chợt như bừng tỉnh với một câu hỏi to đùng vừa xuất hiện trong đầu. 

“HwanHee, làm sao chúng ta lại xem được những kì quan này chứ? Ngoại trừ Kim tự tháp ra thì tất cả đều bị phá hủy từ hàng chục thế kỉ trước rồi mà. Vậy mà chúng ta lại có thể đứng ở đây mà ngắm nhìn những cảnh vật không hề tồn tại này?”

HwanHee dang rộng hai cánh tay ra như muốn ôm cả ngọn hải đăng khổng lồ. 

“Kaylin, đây là thiên đường. Và thiên đường có nghĩa là được ngắm nhìn tất cả những gì ta muốn ngắm nhìn, được sở hữu tất cả những gì ta hằng khát khao nắm giữ.” 

“Vậy  thì  tất  cả  đây  chỉ  là  đồ  dỏm  sao?  Đều  do  anh  dùng  trí  tưởng  tượng dựng nên sao?” 

HwanHee ngay lập tức có vẻ mặt của kẻ vừa bị dội cả gáo nước lạnh. “Anh mất hàng tháng trời để dựng nên chúng đấy,” anh lẩm bẩm, nụ cười trôi tuột khỏi gương mặt anh. “Ngay phút giây em xuất hiện trước mặt anh, anh đã muốn đưa em đến đây. Bởi vì chúng ta đã luôn hứa với nhau rằng sẽ cùng nhau đi xem Kim tự tháp khi nào chúng ta lớn lên. Và anh đã không bao giờ…” Anh khẽ thở dài. “Anh đã không bao giờ có một cơ hội được lớn lên cùng em.”

Tôi ôm chầm lấy anh, ôm rất chặt. 

“Chúng đẹp lắm.” Tôi thì thầm bên tai anh, tự cảm thấy ân hận làm sao đã nói với anh những lời nói quá vô tình. “Đẹp hơn em tưởng tượng rất nhiều. Cảm ơn anh.” 

Chúng tôi đứng đó, tận hưởng những giây phút quý giá bên nhau, trong vòng tay của nhau. Đây chính là những giây phút hạnh phúc mà tôi hằng ao ước trong suốt mấy năm cuối đời trên Trái Đất gặm nhấm sự cô độc và niềm ân hận khôn nguôi. 

Thế đấy, thiên đường là chốn bù đắp cho con người tất cả những niềm vui và hạnh phúc mà người đó đáng được hưởng. 

Không hơn, không kém.

Hạnh phúc của tôi, tôi đã nhận thức rất rõ ràng rằng nó chỉ có thể được diễn đạt bằng hai từ. 

HwanHee. Brian. 

Hạnh phúc của tôi chỉ có thể là một thế giới mà tôi có được cả hai người đó. Không hơn, không kém. 

Nhưng nếu thế thì tôi vẫn kẹt vào tình huống dở khóc, dở cười, tiến thoái lưỡng nan: tôi không thể có được cả hai người cùng một lúc. Cuộc sống trên Trái Đất đã dạy tôi một bài học rằng chuyện có được cái bánh và cứ thế ăn nó một  cách  dễ  dàng  là  chuyện  không  bao  giờ  xảy  ra.  Tôi  không  thể  đi  với HwanHee và Brian cùng một lúc. Hay là có thể nhỉ?

Thực ra thì trong thẳm sâu trong trái tim tôi, tôi hiểu rằng việc ngăn cho hai người đó không gặp nhau có vẻ không thực tế cho lắm, bởi vì thiên đường rộng mở mà. Thế nên cứ lên kế hoạch càng lâu càng tốt vậy.

Tạm ngừng suy nghĩ, tôi tập trung tinh thần để quay trở về thiên đường của mình. Vừa mở cửa bước vào, ngay lập tức có tiếng Brian. 

“Em vừa đi đâu về thế?” 

Tôi đột ngột choàng tay ôm lấy anh, một cái ôm khiến cả hai chúng tôi đều bất ngờ. 

“Em xin lỗi. Nhưng em đi không lâu lắm, phải không nào?” 

Anh gật đầu. Anh chợt chăm chú nhìn tôi, cái nhìn làm tôi cảm thấy không thoải mái. 

“Anh nhìn gì vậy?” 

”Em vẫn…” anh ngập ngừng. “Em vẫn có những chuyện riêng tư à?”

Một ý nghĩ chợt loé lên trong đầu tôi. Brian vẫn biết hồi còn sống tôi nghiêm túc trong việc tôn trọng “khoảng trời riêng” của mỗi cá nhân như thế nào. Tôi có thể dùng cái này để giải thích cho việc cái cửa. 

Tôi bèn nhún vai. “Anh biết đấy. Thói quen ý mà.” 

Brian gật đầu ra chiều thông cảm. Anh tự giác chuyển chủ đề. “Hãy làm gì với cái này đi em.” 

“Gì cơ?” Tôi hỏi, không hiểu lắm ý anh.

Anh khoát tay. “Em nhìn xem, anh sắp hết kiên nhẫn với cái không gian đen tuyền cộng thêm một đống hạt lấp lánh vương vãi khắp nơi  và  một  đàn đom đóm  bay  qua  bay  lại  tối  ngày  rồi  đây  này.  Em  có  ý  tưởng  gì  mới  cho  thiên đường của mình không?” 

Tôi bật cười. Anh nói đúng. “Anh nhắm mắt lại đi.” 

Tôi đưa một ngón tay lên và bắt đầu vẽ nó lên không trung. Từng dải màu dần loang ra, như thể có ai đó – mà tôi chứ ai – đang đổ từng can màu ngang dọc lên một tấm toan. Sau mộthồi, tôi mỉm cười hài long. 

“Hoàn hảo. Anh mở mắt ra đi.” 

“Lại là cảnh núi rừng nữa hả em?” Brian ti hí mắt, giọng vẻ thất vọng. 

“Thì anh cứ nhìn đi xem nào.”

“Tuyệt hảo. Là Stonehenge hả? Hồi còn sống lúc nào em cũng thèm được đi du lịch Anh quốc mà.” 

Đúng là tôi đã luôn muốn như thế thật. Anh quốc, và nhất là Stonehenge. Và đây chính là cơ hội dành cho tôi. Như HwanHee đã nói, thiên đường là nơi được nhìn thấy tất cả những gì ta muốn nhìn, và được có tất cả những gì ta luôn khao khát được sở hữu. 

Brian đang ngoác miệng ra nhìn tôi cười, trông chẳng khác gì một thằng cu hớn hở khi chuẩn bị mở gói quà Giáng sinh của mình vào buổi sáng Nô-en vậy.

Brian vẫn không thôi cười. "Em nhớ chứ?” 

“Nhớ cái gì cơ?” 

“Lớp Mỹ thuật. Nơi chúng ta lần đầu tiên gặp nhau đó.” 

Lớp Mỹ thuật cơ bản. Nơi tôi chạm trán Brian lần đầu tiên. Nơi Brian vấp phải tôi lần đầu tiên. Nơi mọi chuyện bắt đầu, khi gương mặt Brian dần thay thế cho gương mặt của HwanHee trong mỗi giấc mơ của tôi. 

“Em nhớ chứ?” Brian lại hỏi. 

“Đương nhiên là em nhớ rồi.” Những kỉ niệm chợt tràn về, dâng lên trong tôi một cảm giác lâng lâng, dễ chịu khó tả. “Hồi đó anh thật là phiền phức.”

“Ừ,  thì  thật  ra  em  cũng  đâu  phải  là  một  cô  gái  dễ  chịu  nhất  trên  thế  giới đâu.” 

Đúng là không thật.




CHƯƠNG 9: SỰ TÍCH "NÀNG LISA ĐANG CƯỜI"

Lớp Mỹ thuật cơ bản của trườnng đại học. Sao tôi lại quan tâm chứ? Ngồi với  một đống thứ dụng cụ lỉnh kỉnh trước  một tấm toan trắng bóc, tôi tự hỏi chẳng hiểu sao mình lại đăng ký vào một lớp học hoàn toàn chẳng cần thiết với mình thế này?

Lí  do  duy  nhất  thúc  đẩy  tôi  quyết  định  theo  đuổi  sự  nghiệp  hội  họa  là  vì gương mặt của HwanHee đang ngày một trở nên mờ nhạt hơn trong tâm trí tôi. Bởi vì tôi muốn có một bức tranh để có thể luôn ngắm nhìn anh, phải là một bức tranh do chính tay tôi vẽ. Tôi muốn vẽ anh để giữ anh sống mãi trong kí ức của tôi. 

Nhưng tôi hoàn toàn không có lấy một tí tẹo tèo teo tài năng hội họa nào cả. 

Và tất cả những gương mặt HwanHee tôi từng vẽ đều trở thành những gương mặt mờ nhạt, những gương mặt tầm thường của bất cứ người đàn ông nào tôi gặp ngoài đường. HwanHee phải đặc biệt hơn thế nhiều, phải là một gương mặt rất rõ ràng với những đường nét không lẫn vào đâu được. Vậy thì tại sao tôi lại không thể khắc họa được bất kì một nét riêng biệt nào của HwanHee lên giấy nhỉ?

Tôi đã sẵn sàng quăng giấy bút đi và thẳng lưng bước ra khỏi cửa lớp để rồi không bao giờ quay lại nữa. Tôi đã sẵn sàng bỏ cuộc, bởi tôi hiểu rằng tôi sẽ không bao giờ có thể, bằng chính đôi tay của mình, khắc họa lại được gương mặt hoàn hảo của HwanHee.

Đang nhanh nhẹn thu gọn mớ đồ đạc lỉnh kỉnh trong lúc thầy giáo vẫn say sưa với bài giảng về phép phối màu tương phản, đến tận bây giờ tôi vẫn không thể hiểu nổi điều gì đã khiến tôi ngẩng lên vào đúng cái giây phút đấy, cái giây phút mà mắt tôi chợt gặp một một đôi mắt khác. 

Đôi mắt của một chàng trai đang nhìn tôi. Anh ta còn đang cười với tôi. 

Tôi trừng mắt lên ngó lại – năng khiếu số 1 của tôi đấy. Nhưng anh ta vẫn cười với tôi.

Chẳng hiểu ở đâu ra bỗng xuất hiện một trọng lực, không biết có phải lực hút của Trái Đất không nữa, kéo tôi ngồi xuống, cả đống dụng cụ lại xổ tung ra...Và tôi cứ ngồi im lìm bất động như thế cho đến hết giờ học. 

Hết giờ, khi tôi đang thu xếp đồ đạc thì chàng trai tiến đến chỗ tôi. Anh ta đã nói chuyện với tôi, người đầu tiên trong lớp này làm việc đó. 

“Tôi chắc chắn rằng cô trông còn đẹp hơn nhiều khi mỉm cười đấy.”

Câu nói đùa cợt nhả của anh chàng lại chọc thêm vào nỗi đau trong trái tim tôi và tôi trợn mắt dữ dằn hơn nữa. 

“Tôi cười hay không thì có liên quan gì đến anh?” 

Anh còn cười lớn hơn nữa khi thấy tôi nổi cáu. “Ồ không, chẳng liên quan gì cả. Nhưng tôi chỉ trộm nghĩ, đến người phụ nữ làm mẫu cho Leonardo da Vinci ít nhất còn mỉm cười một lần trong khoảnh khắc.”

Có lẽ. Nhưng tôi dám cá rằng cái cô nàng Mona Lisa đấy còn chưa phải chịu đến  nửa  những  nỗi đau  tôi  đã phải  trải  qua.  Nhưng  tôi  chẳng  thèm  mất  công lằng nhằng với chàng trai. Thay vào đó, tôi quăng túi lên vai và quay lưng bỏ đi, để lại sau lưng một anh ngố đang cười ngớ ngẩn và một toan trắng phau.

Những ngày sau, tôi không thể cưỡng lại được việc nhìn trộm chàng trai đó trong giờ học. Và thật đáng xấu hổ làm sao, mỗi lần tôi lén nhìn anh ta thì hóa ra anh ta cũng đang nhìn lại tôi, và vẫn nụ cười đó, như thể anh chưa bao giờ ngưng cười vậy. 

“Thôi ngay cái trò đó đi.” Một lần tôi nói với anh khi anh đang đi đến chỗ tôi ngồi sau giờ học, một thói quen mới. 

“Thôi cái gì cơ?” 

“Thôi cái trò cứ cười với tôi đi.”

“Thế tôi cười thì ảnh hưởng gì đến cô chứ?” 

“Tôi không muốn anh cười với tôi. Chỉ thế thôi.”

“Tôi sẽ thôi ngay nếu cô cười với tôi dù chỉ một lần.” 

“Không.”

Cái anh chàng Brian Joo này đúng là đã bị ám bởi cái ý nghĩ phải làm cho tôi cười bằng được. Thỉnh thoảng tôi lại bắt gặp anh ta đang mặt hề với tôi trong giờ học, và đáp lại từ phía tôi chỉ là những cái trừng mắt khó chịu, chẳng gì hơn.

Sự việc cứ thế tiếp diễn suốt gần 3 tháng. Một vài ngày trước khi học kì kết thúc, chúng tôi phải nộp bài cuối kì, một bức chân dung tự vẽ ở nhà. Tôi lại cố vẽ  HwanHee  thêm  một  lần  nữa  nhưng  rồi  nó  vẫn  chỉ  là  bức  chân  dung  tầm thường của bất kì người đàn ông nào trên đời này, vẫn như mọi lần khác. 

Brian vẽ chân dung tôi. Và đó vẫn chưa phải là điều tệ nhất. 

Bức chân dung của tôi là hình ảnh một người con gái đang trợn mắt trừng trừng như dọa nạt bất kì người nào dám đến gần.

Tôi  thật  sự  trông  đáng  sợ  đến  thế  sao?  Tất  cả  những  lần  tôi  trợn  mắt  với Brian, hóa ra lại là để làm mẫu cho anh ta sao? 

“Tôi gọi nó là Nàng Lisa nhăn nhó.” Brian hào hứng tuyên bố trong lúc vẫn theo dõi phản ứng của tôi. 

“Anh là đồ khốn.” Tôi đáp lại. 

Anh nhún vai. “Đâu phải lỗi của tôi. Em chẳng bao giờ cười.” 

“Khốn.” Tôi nhắc lại và quay lưng bỏ đi.

Anh tóm lấy cánh tay tôi, giữ tôi đứng lại. Tôi đứng đối mặt với anh, và lần đầu tiên tôi thấy anh không mỉm cười. Thay vào đó là một gương mặt nghiêm nghị, hao hao giống với cái bộ mặt trét sáp của tôi. 

“Tại sao em lại không bao giờ cười? Em đang đau khổ chăng?” 

“Sao anh lại phải biết chứ?” Tôi cố giằng tay ra.

“Anh đã ngắm nhìn em suốt cả học kì vừa rồi, kể từ ngày đầu tiên của lớp học, hy vọng rằng anh sẽ nắm bắt được một khoảnh khắc, một nụ cười mà anh có thể chụp lại trong một bức họa. Nhưng em chưa bao giờ cười, chưa từng cười lấy một lần.” 

Anh đặt một bàn tay lên ngực trái của mình. “Anh đau đớn, đau ở đây này, khi phải thấy em như vậy.” 

Tôi vẫn cố giằng tay ra. “Không thể tin anh được. Buông tôi ra.”

Mắt  anh  chợt  nhuốm  buồn.  “Có  phải  em  cứ  luôn  khóc  bởi  cái  anh  chàng đó?” 

“Anh chàng nào?” 

“Chàng trai mà em vẫn luôn cố gắng vẽ chân dung đó.”

Tôi tròn xoe hai mắt. “Làm sao anh biết được em vẫn luôn chỉ vẽ đúng một người?  Thậm  chí  không  có  đến  bất  kì  hai  bức  tranh  nào  của  em  trông  giống nhau cơ mà?”

Anh cười nhợt nhạt. “Anh đã bảo em rồi mà, anh vẫn luôn dõi theo em suốt cả học kì vừa rồi.” 

Chắc hẳn anh đã rất quan tâm. Anh là người duy nhất nhận ra rằng tôi vẫn luôn chỉ vẽ một người duy nhất, chứ không phải nhiều người khác nhau. Đến mẹ tôi còn từng tra hỏi tôi vì tại sao tôi lại vẽ nhiều người đàn ông khác nhau đến vậy cơ mà. 

Và Brian Joo chợt trở nên thật khác lạ trong mắt tôi.

Tôi chỉ tay vào bức chân dung anh vẽ tôi. “Em trông giống như thế này thật à?” 

Anh  gật  đầu.  “Những  lúc  em  không  cười.  Cũng  có  nghĩa  là  lúc  nào  cũng vậy.” 

Chả lẽ tôi thực sự trông suy sụp, giận dữ và thiếu sức sống đến vậy sao? Tôi đâu có muốn mình trở thành một con người như vậy. Đó cũng chẳng phải là con người thực của tôi. 

Tôi cầm lấy bức tranh của anh. “Có thể cho em bức tranh này sau khi chấm điểm xong được không?”

Brian tủm tỉm cười, những nỗi buồn trên gương mặt anh đã biến mất hết như thể chúng chưa từng tồn tại. 

“Em sẽ được có nó khi nào anh chết.” Khi nào anh chết… 

Lại làm tôi nhớ đến những lời trăn trối của HwanHee. Nhưng lần đầu tiên, nhớ đến HwanHee không làm tôi buồn như mọi khi. Tôi chợt nghĩ ra rằng chắc chắn HwanHee cũng không hề mong muốn tôi sẽ suy sụp và giận dữ như thế này, chính anh cũng nói rằng anh thích nhất mỗi khi tôi cười đùa thoải mái.

Và thế là lần đầu tiên, sau một thời gian rất dài, tôi đã mỉm cười. 

Brian trông choáng váng. Anh có vẻ shock vì sự đột ngột này. Tôi nhìn lại bức tranh Nàng Lisa nhăn nhó. Đó đâu phải là tôi. Đừng nói một đứa vẽ kém như tôi nên mới luôn thất bại mỗi lần muốn khắc họa lại gương mặt của HwanHee. Đến một tài năng hội họa như Brian cũng đã thất bại trong việc vẽ lại chân dung tôi. Bởi đây là bức tranh vẽ một đứa con gái cau có đó chứ, đâu phải tôi lúc này.

Phát hiện này làm tôi thấy thật tức cười. Và thế là tôi cười lớn, cười sảng khoái, cười thoải mái hết cỡ. 

Brian  đã  xin  tôi  đừng  dừng  lại,  anh  nói  anh  muốn  được  lưu  giữ  lại  cái khoảnh khắc này, khi mà tôi trông thật khỏe mạnh và tràn đầy sức sống làm sao ấy!

Từ đó, Brian và tôi dính liền với nhau như hình với bóng. 

Và tôi đã  cười suốt, chỉ cho riêng anh để anh có thể vẽ lại một bức tranh thật hoàn hảo.



 

Phần trước | Phần sau Xem nhanh: