Cỡ chữ: Vừa | Lớn | Lớn hơn

Lớp học siêu quậy

butchivacucgom

Xem nhanh:

Chương 06

Chương 6. Hòa Mình

Buổi chiều thứ bảy, đứng dưới cái nắng trưa khiến lớp nó đứa nào cũng nhăn nhó. Giờ thể dục, nhìn đứa nào cũng đồng phục giống nhau y như mấy đứa con nít học mẫu giáo.

Hôm nay, lần đầu tiên đi học thể dục, lớp nó ổn định điểm số báo cáo xong thì Quỳ chạy vào, mặt nhăn nhăn, cuối người xin thầy vào lớp.

-          Xong con Quỳ rồi- mấy đứa con gái nói nhỏ.

Nó không hiểu cho lắm, đi học trễ thì có gì đâu chứ. Giải đáp thắc mắc của nó.

-          Em ra đọc nội quy của trường cho tôi- thầy Nam nói không nhìn mặt Quỳ.

-          Dạ- Quỳ chau mày, quay người chạy băng qua sân bóng, qua sân chơi trong, vào khu học tập đứng nhẩm nội quy nhà trường.

Lát sau khi cả lớp đang khởi động, Quỳ chạy vào đọc cho thầy nghe nội quy, nhưng Quỳ quên mất một câu, bị thầy bắt quay ra học thuộc lại, cuối giờ hôm đó, Quỳ bị ghi tên vào sổ đầu bài vì đi học trễ. Ra về mà đứa nào trong lớp cũng tức.

-          Tao mong cho ổng đẻ con không có hậu môn( ẹc, viết cho nó lịch sự xíu), người gì đâu mà ác thấy ghê.

-          Đúng đó, cứ mỗi lần đi học trễ là ổng bắt đi đọc nội quy, ai chả biết câu đầu tiên là đi học đúng giờ, nhưng mà đứa đi trễ thì phải có lý do riêng chứ. Chả lẽ ổng chưa qua thời học sinh à.

-          Thằng cha đó, đúng là thằng già N., cái mặt dị mà ai thương cho được.

Bây giờ nó mới biết lớp nó cũng học sinh ghê, cũng ghét thầy cô đấy chứ, thế mà nó cứ nghĩ tụi lớp nó như người trên cung trăng.

Dạo này nó tập tự đi học bằng xe buýt, chủ động đi lại, cũng may từ nhà đến trường chỉ có hai tuyến xe nên nó không lo lạc đường. Lúc đi cậu cứ lo nó bị lạc, dặn đi dặn lại các trạm xe lên xuống, đứng phía bên nào đường ( về Việt Nam đi bên phải mà từ nhỏ nó sống tại Anh đi bên trái nên cứ rẽ nhầm hướng). Xe số hai chở nó về nhà đang đến, nó trèo lên xe, ngồi vào vị trí ưa thích ghế số hai ngắm đường phố. Sau giờ thể dục mệt nhoài, ngồi trên xe buýt có máy lạnh mát, thật sung sướng, nó mỉm cười nhìn hai bên đường, tiếng nhạc phát ra từ chiếc radio của xe buýt.

“ Tiếp theo là bài hát Nha Trang mùa thu lại về, đây là yêu cầu của bạn Hằng số điện thoại...”. Nó phát hiện ra thành phố nhỏ này cũng có một chương trình phát thanh riêng theo yêu cầu. Và mọi người đều rất yêu chương trình thì phải. Chú nhân viên xe buýt cứ tấm tắc khen, bác tài xế cũng vui vẻ, nó cảm thấy cuộc sống thật thanh bình, nhẹ nhàng, người dân hiền hậu. Bất giác có một cái gì đó len lỏi trong tâm hồn nó.

Tối đó nó theo chân cậu Hòa đi siêu thị. Hai cậu cháu đùa chọc nhau, cưới nói rôm rả, cậu rất thương nó, hễ nó muốn ăn gì là cậu mua liền. Cậu Hòa sống một mình từ thời sinh viên nên nấu ăn rất ngon.

Nó đang lăn xăn lựa táo thì nhìn thấy vẻ mặt thất thần của cậu. Nhìn theo ánh mắt cậu, nó thấy một người phụ nữ xinh đẹp đang đi cùng một người đàn ông nữa. Có cái gì đó tiếc nuối trong ánh mắt cậu.

Tối đó nó nằm không sao ngủ được. Mẹ và ba làm bộ ngoại giao đi công tác suốt, ông bà ngoại thì đã mất, chỉ mình cậu sống ở Việt Nam, mẹ muốn cậu sang ở cùng nhưng cậu không chịu. Mùa đông nào ông nội cũng về chơi với cậu, tự nhiên nó lại thấy thương cậu. Năm nay đã 32, cái tuổi người ta đã có gia đình có con thì cậu vẫn đi về một mình, vẫn cứ lo giáo án và tụi học trò. Nó cảm giác được cậu đang lấp nỗi cô đơn bằng công việc. Hình ảnh người phụ nữ trong siêu thị cứ ám ảnh nó.

Sáng ra đến lớp với hai con mắt xưng húp, cười chào đám bạn bước về chỗ, nó gặp ánh mắt của Quỳ.

-          Con này, tối qua thức khuya làm gì thế hả?

-          Có gì đâu- nó cười trừ.

Quỳ thôi không gặng hỏi. Suốt tiết một đầu óc nó cứ đi lung tung ngoài cửa sổ. Tiết hai, môn toán, ánh mắt nó cứ dõi theo cậu Hòa, có cái gì đó khiến cậu trở nên khác ngày thường, không còn pha trò cho tụi nó cười.

Ra chơi, đang cắm đầu măm măm bịch cơm cháy thì nó bị đập một phát sau lưng đau gần chết.

-          Mày thích thầy Hòa đúng không?

-          Hả, nói gì dị?- nó ngạc nhiên trước câu nói của Quỳ.

-          Còn chối nữa, nãy học mà mắt mày không rời khỏi thầy. Chết mày nhen con, thấy thầy còn độc thân vui tính “kết moden”Hoasdsd thầy hả- Quỳ cười đểu, chớp mắt nhìn nó.

Ngay lập tức đám lớp nó bu lại, như đang chờ tin sốt dẻo. Bao nhiêu cặp mắt đổ dồn vào nó, thấy khó chịu, nó vội chạy ra khỏi lớp, bước xuống cầu thang đi uống nước. Vào lớp chỉ trước cô giáo một xíu nên nó tránh được ánh mắt soi của đám bạn.

Giờ ra về, nó vừa đi ra trạm xe buýt vừa suy nghĩ về người phụ nữ hôm qua. Bỗng nó thấy mấy bạn chung trường chạy vượt qua mặt. Nhìn theo họ, nó thấy chiếc xe buýt số hai đang từ từ vào bến, ngay lập tức nó cũng chạy theo, đang chạy hết tốc lực thì…

- Hấp, Á! bụp, rầm.

Nó té, hậu quả của việc chạy nhanh, dấp ông quần áo dài và té. Toàn bộ nút áo bung ra, nhìn chiếc xe buýt số hai lướt qua mặt, nó vừa lo gài nút áo lại vừa cúi mặt vì xấu hổ ( cuộc đời toàn là bị té ^^).

-          Con gái con đứa, đi đứng cho cẩn thận, có sao không?- Hiếu dừng xe trước mặt nó, kéo tay nó đứng lên.

-          Cảm ơn, không sao- nó chu mỏ nhìn Hiếu.

-          Lên đi, chở giùm về cho, trễ xe thì đi chuyến khác, làm gì mà chạy như ma đuổi- Hiếu châm chọc.

Nó tức xì khói nhưng vẫn im lặng, ngồi sau chiếc xe đạp, Hiếu chở nó về nhà. Dừng xe trước cổng nhà, nó bước xuống tính cảm ơn thì cậu bạn chạy luôn. Nó chưa kịp nói gì, há hốc nhìn theo Hiếu.

-          Sao Đầu Tôm biết nhà mình nhỉ?

Hôm sau tới lớp, vừa bước vào nó thấy lũ bạn nhìn mình, mặt mày cười hớn hở.

-          Haha, hôm qua chụp cóc vui không bà Heo?- Khương gà cười nham nhở.

Nó biết quê, cúi mặt cười trừ đi về chỗ.

-          Nghe tin gì chưa!- Duy Anh cười nham hiểm.

-          Tin gì mày?- Anh Hùng khèo khèo Duy Anh.

-          Hôm nay có hai giáo viên vừa chọn nhiệm sở vào trường mình, một là Hải dạy tin học, hai là Thanh Ngọc dạy Lý.

-          Hú hú!

-          Xinh không mày? - mấy đứa bu vào hỏi tới.

-          Ai biết! Hôm nay có tiết hai môn đó đó, không biết có dạy lớp mình không nữa.

Đang tám với nhau thì tụi nó lo chạy về ổn định chỗ ngồi, vì nghe cô hiệu phó Mỹ Dung hắng giọng, cô bước vào lớp cùng một cô giáo nữa

-          Chào các em, hôm nay cô xin giới thiệu giáo viên mới với lớp. Đây là cô Hải, cô sẽ dạy lớp các em môn tin học.

Suốt tiết hôm đó, tụi lớp không tha cho cô giáo trẻ.

-          Cô ơi, em vẫn chưa hiểu bảng mã Asci lắm, cô giảng lại đi.

-          Nó là thế này…

-          Vẫn không hiểu cô ơi!

-          Em bình tĩnh, rất đơn giản….

-          Em không hiểu!

Thật ra nó biết đám quỷ đang bày trò, chứ đưa nào đứa nấy toàn thần sầu mới được vào lớp chọn, chắc lại thấy cô xinh nên bắt nạt cô đây. Nó cười nhìn ra cửa sổ, phía dưới, nó thấy cậu Hòa đang đi về phía khu học tập hai tầng, nó nhìn theo cậu, chợt thấy cậu khựng lại, bối rối, cậu chào hỏi ai đó, rồi đi nhanh. Nó nhìn theo đến khi cậu khuất dạng.

Ra về, nó bước xuống cầu thang chậm rãi( sợ té, keke)

-          Thích thầy đến thế àh?

Nó quay lại, là Chí Hiếu.

-          Là sao?

-          Nãy có người không lo học mà nhìn theo ai đó- Hiếu nheo mắt nhìn nó cười cười.

Nó ghét thái độ đó của Hiếu, có vẻ khinh người quá.

-          Biết thì nói, không biết thì thôi- nó tức khí quát lại rồi bước nhanh ra cổng trường.

Mấy ngày sau tới lớp, Hiếu và nó im lặng không nói gì, chiến tranh lạnh đang xảy ra.

-          Nè nè, có tin nóng hổi vừa mới ra lò- Huy bê đê chạy ào ào vào lớp la lên.

-          Cái gì, cái gì- mấy chục cái mỏ chụm lại( đúng là 8 có khác).

-          Nãy tao đi ngang qua phòng máy giáo viên, tao thấy… tụi mày kèo cái gì đi rồi mới nói- Huy cười đắc chí.

-          Mẹ, nói lẹ không thì nhịn luôn- Thanh Hùng lắc lắc bịch xoài.

-          Hehe, xoài ah, cũng được. Tao thấy ông Nam đang âu yếm bà Hải, hình như là cha già đó đang tán bả thì phải.

-          Ô hô, tin nóng tin nóng- mấy chục cái mỏ loa lên.

Hôm nay lại có tiết tin học, không biết tụi lớp nó quạy trò gì nữa đây.

Cô giáo tin học giảng bài, tụi nó lại không hiểu, cô nhiệt tình giảng lại( tại mới về chưa biết gì), đến hết giờ mà vẫn không hiểu, cô có vẻ bực bội.

Ra về đám lớp nó cười hả hê vì chọc tức được cô giáo. Hôm sau tới lớp, nó đang lim dim ngủ ráng xíu thì…

-          Tụi mày ơi- Giọng Huy bê đê vang vang từ trước cửa lớp.

-          Gì nữa?!

-          Tao mới điều tra được, bà Hải với cha Nam đang quen nhau. Chắc bả về dạy cũng do ông này. Hehe, tụi mày có ý kiến gì không?

-          Anh em, tác chiến thôi.

-          Vẫn trò cũ hỉ?

-          Cũng được!

Thế là những buổi học sau, cô giáo tin lại bị tụi nó xoay vòng vòng. Có hôm cô tức phát khóc, và lớp nó vẫn phải chạy bền hai vòng sân bóng cho nữ, bốn vòng cho nam dưới trời nắng trong giờ thể dục.

Dạo này thấy tâm trang cậu Hòa cứ thất thần, nó muốn hỏi cậu vấn đề có phải là người phụ nữ kia không nhưng không dám.

Sáng nay thức dậy muộn, lo trễ xe buýt nên nó ăn vội dĩa bánh cuốn rồi cầm hộp sữa với cái cặp phóng như bay ra khỏi nhà, chạy thục mạng tới trạm, thoáng thấy xe sắp chạy, nó vẫy vẫy, chạy tới thiệt nhanh.

-          Chú ơi, còn con nữa!

Leo được lên xe, nó thở hổn hển, rút vé trình cho chị nhân viên.

-          Lần sau em cứ bình tĩnh, xe sẽ chờ mà, không cần vội- chị nhân viên mỉm cười.

-          Con cứ đi từ từ, bác thấy con vẫy là bác chờ- bác tài cười hiền.

-          Mấy con đứng nhít nhít vào cho các bạn khác còn lên xe đi học chung nào- bác tài nói nhẹ nhàng( thấy xe buýt ở Nha Trang của tui dễ thương không?!- không như xe trong Sài Gòn đâu nhé- luôn dừng đúng trạm cho dù có khách hay không, nhân viên vui vẻ, nhiệt tình giúp đỡ hành khách đi xe, nói năng rất nhẹ nhàng, không có cảnh phân biệt vé tháng vé lượt, chạy đúng tuyến đường, đúng tốc độ, tui yêu xe buýt Nha Trang lắm, nguyên thời cấp ba toàn đi học bằng buýt).

Bước xuống xe buýt, nó cười chào bác tài, lúc đi ngang qua cổng giáo viên nó thấy người phụ nữ ở siêu thị hôm trước, thì ra dáng vẻ của cậu Hòa lúc đó là gặp phải cô ấy.

 

Phần trước | Phần sau Xem nhanh: