Cỡ chữ: Vừa | Lớn | Lớn hơn

Lớp học siêu quậy

butchivacucgom

Xem nhanh:

Chương 07

Chương 7. Chuyện Tình Thầy và Cô

Bước vào lớp với vẻ mặt đăm chiêu, Quỳ và Trinh Việt kiều phi châu( đen í mà) nhìn nó.

-          Sao vậy mày?

-          Mày biết cô giáo chạy chiếc Attila eli tóc ngang tầm này, mặt …- vừa nói nó vừa đưa tay tả dáng người.

-          Hehe, cái vụ này thì phải giao cho Huy bê đê- Trinh cười lớn.

-          Dạ, có em thưa các nữ sếp- Huy lí lắc.

-          Chuyện là…- 4 đứa chụm đầu bàn bạc to nhỏ.

-          Ok, mai sẽ có thông tin.

Sáng hôm sau có mặt ở lớp thiệt sớm, nó ngồi gặm cục xôi hóng thằng Huy, Quỳ thì đang tranh ăn với mấy đứa.

Vừa thấy bóng Huy, nó đã vẫy tay, Huy chạy lại, cạp cục xôi trên tay nó 1 miếng rõ to.

-          Sao mày ăn tham dị?!- nó chu mỏ.

-          Hehe, trả công tao nhiêu đó là quá ít!

Nghe thấy thế, Trinh và Quỳ liền chạy lại.

Bốn đứa lại chụm đầu to nhỏ, thấy thế mấy cái mỏ nhiều chuyện cũng bu lại, thế là tự nhiên lớp nó dồn lại một cục, xì xầm bàn tán.

- I dza!, có nhiêu đó thôi hả?

- Nghe mà chảy mồ hôi ướt hết cả áo!

- Vậy là biết nguyên nhân sao thầy Hòa buồn rồi!

Đám lớp nó dãn ra, nó cũng ngồi thở bù cho mấy phút thiếu oxi vừa thôi. Vậy là đã rõ, cậu và cô Thanh Ngọc đã quen biết nhau từ thời sinh viên, khỏi nói cũng biết cậu để ý cô rồi, vấn đề bây giờ là không biết người đi cùng cô hôm trước có phải là người yêu hay không?!

-          Nè, nếu vậy thì vẫn còn nước còn tát mà- Trang béo vỗ tay nói.

-          Ùh, đúng, cô chưa có chồng thì vẫn còn cơ hội- Phát Hàn Quốc phụ thêm.

-          Thời buổi bây giờ là phải “đánh đồn có địch”- Duy Heo( Duy Huy) gật gù.

-          Tụi mày ồn ào quá, nói thế rồi tìm ra cách chưa- Hiếu cáu.

Đáp lại lời Hiếu đứa nào cũng nhe răng cười… đếm đủ cả hàm. Nó nhìn Hiếu, vẫn chưa hết chiến tranh lạnh.

-          Tao có ý này, tui mình nên….

Thế là đám lớp nó lại chụm đầu dzô ( lại sắp có tình trạng ngộp thở do thiếu oxi đây).

…………………………………………………………………………………………………………..

-          Cô ơi, cô cho em hỏi bài này một xíu.

Nghe tiếng gọi, cô Ngọc giật mình, quay lại. Nhìn cậu học trò cao hơn hẳn mình, đang cầm cuốn sách chìa ra trước mặt với nụ cười, cô mỉm cười.

-          Đâu đưa cô xem nào!

-          Bài này em không hiểu lắm ở chỗ này, cô ạ- Hiếu nhăn mặt gãi đầu.

-          Em nhìn đây nhé, ta có…

Sau một hồi giảng bài, Hiếu cười, gãi đầu tỏ vẻ đã hiểu.

-          Em cảm ơn cô, có thế mà em cũng không biết !

-          Không sao, có thắc mắc em cứ hỏi, cô sẽ giải đáp, mà em học lớp nào, tên gì, cô mới về trường nên không nhớ hết các em được.

-          Dạ, em tên Hiếu. Em cảm ơn cô, thôi em không phiền cô nữa, hôm nay thứ bảy máu chảy về tim phải không cô?

-          Thứ bảy máu chảy về đâu chứ em?!- cô cười- chào em nhé.

-          Dạ, em chào cô.

Bước một: kiểm tra thông tin, đã thành công, Hiếu chạy lại đập tay mấy đứa bạn nãy giờ đang lấp ló ngay góc cầu thang.

Phòng giáo viên, nó loanh quanh trước cổng, thấy cậu Hòa từ xa, nó mừng quýnh.

-          Cậu ơi, chở con về với, hôm nay con lười đi xe buýt!

-          Uh, chờ cậu xíu. Nhanh lên cậu ơi, trễ giờ phim chiều- nó thúc cậu mà mắt cứ đảo đi đảo lại.

Thấy dấu hiệu okie của Duy Anh, nó liền kéo tay cậu Hòa đi thật nhanh ra bãi giữ xe giáo viên. Thấy cô Ngọc đang lúi cúi với cái xe, nó nhanh chóng chạy lại.

-          Cô ơi, xe cô bị sao vậy?

-          À, hình như nó bị thủng rồi- cô cười buồn.

-          Xe này mà dắt nặng lắm, thầy ơi dắt giúp cô đi sửa đi ạ- nó quay lại nháy mắt với cậu Hòa.

-          À, ừ- cậu ngập ngừng.

-          Phiền anh quá- cô Ngọc cười thật tươi.

Ra tới tiệm sửa xe.

-          Anh ơi, xem giùm bánh sau của xe- cậu Hòa dắt xe lên lề, theo sau là nó và cô Ngọc.

-          Thầy thông cảm, xe nhiều quá, thầy chờ được không, có thể lâu đó- chú sửa xe tay quệt mồ hôi, chỉ vào mấy cái xe trước cửa tiệm.

Nhanh như cắt, nó cười tươi, quay ra nhìn cô Ngọc.

-          Cô ơi, em thấy cô sắp trễ giờ dạy thêm rồi, thôi để thầy Hòa chở cô đi tới lớp nhé, xe để chú sửa xong rồi em nhờ chú dắt qua trường.

-          Ơ, cô- cô Ngọc lúng túng, không hiểu ý Minh cho lắm.

-          Thầy, nhanh nhanh chở cô tới lớp không trễ giờ- nó kéo tay cậu giục.

Cậu nhìn nó, rồi cười, cốc nó một cái, thế là cậu cũng chở cô về. Nó cười, ra hiệu okie cho đám bạn từ cổng trường chạy ù ra giải phóng mấy cái xe cho chú sửa xe.

Bước hai: anh hùng cứu mỹ nhân, đã thành công.

Nhờ tài ăn nói của nó đã lôi kéo được cậu Hòa, còn Hiếu thì kéo dài thời gian cho Quỳ tung hỏa mù với bác bảo vệ cổng giáo viên bằng cách bắt Duy Heo cãi nhau với Trinh Việt kiều vì một chuyện đâu đâu, còn Phát Hàn Quốc( sến như phim Hàn) xì bánh xe cô giáo.

Về tới nhà, nó ngồi vào bàn, định bụng ăn thiệt nhanh để trốn lên lầu, tránh cậu Hòa, chưa kịp ăn cơm thì nó đã bị cậu chặn hỏi

-          Mấy đứa bày trò hồi chiều phải không?

-          ….

-          Lần sau đừng như thế, chuyện của cậu để cậu giải quyết.

Nó không nói gì, xị mặt xuống, cắm đầu vào chén cơm. Thấy bộ mặt của nó, cậu Hòa nhẹ giọng.

-          Chuyện với cô Ngọc đã là quá khứ rồi!

Nó ngẩn lên nhìn cậu.

-          Hồi sinh viên- giọng cậu trầm hẳn- cậu để ý cô. Cô rất dễ thương, giọng nói nhẹ nhàng, học lại khá. Vì cậu và cô là bạn đồng hương nên rất hay nói chuyện với nhau- cậu ngừng lại, gắp thức ăn cho nó( đang mãi nghe, toàn nhai cơm trắng)- cô được nhiều bạn và các anh khóa trên để ý, mỗi lần thấy cô đi với người khác, cậu rất buồn. Nhưng chẳng thể làm gì được, cậu không có duyên ăn nói, lại không đẹp trai, cậu chỉ biết làm bạn và lắng nghe- nói tới đây, tự nhiên cậu thở dài- rồi một ngày, hôm đó là tiết Toán cao cấp, cô ấy nhận được một bó hồng đỏ thắm từ tay anh Thiện khóa trên, ngay lúc thấy nụ cười của cô ấy, cậu biết mình mất cơ hội rồi- cậu không nói nữa, gắp thức ăn.

-          Người hôm đó cô ấy đi cùng trong siêu thị là chú Thiện?- nó mím môi nhìn cậu.

Cậu gật đầu.

Bữa cơm chiều thật buồn, tối đó nó không sao ngủ được.

Sáng hôm nay tới lớp, nó kể lại câu chuyện cho Quỳ, Quỳ kể cho Trinh, Trinh kể cho Huy và truyền khắp lớp. Giờ ra chơi, lớp nó họp nội bộ. Bảng xanh được dùng làm bản mô tả chiến lược, phân tích tình hình.

-          Theo như ngày hôm qua, chúng ta có thể đoán là cô với Mr Thiện kia chưa có gì- Trang béo lên tiếng.

-          Ừ, nhưng mà có thể là do cô muốn giấu- Anh Hùng đưa ý kiến.

-          Theo tình hình thì thầy vẫn thương cô lắm, bằng chứng là bây giờ vẫn mình ên- Huy bê đê sờ cằm( làm gì có râu mà sờ, nói xấu không biết Huy có ngứa tai không nhỉ?)

-          Vậy thì, tui có ý này- Trinh giơ tay xin phát biểu- kế hoạch là…

Thế là sau hôm đó, lớp nó cắp cặp sang nhà cô Ngọc học phụ đạo Lý, mặc dù đứa nào học cũng tốt nhưng vẫn phải đi học thêm.

Sau một tháng cắm cờ tại nhà cô, tụi lớp nó cũng tìm ra đươc lịch làm việc. Mỗi ngày sau giờ đi dạy tại trường thì cô dạy thêm tại trung tâm Lê Hồng Phong hai ca từ 18h-21h thứ 2-4-6. Thứ 3-5 đi kèm tại nhà cho một học sinh chuyên Lê Quý Đôn, thứ bảy ở nhà, thỉnh thoảng có đi chơi. Còn Mr Thiện kia thì theo như mật thám tại nhà( mẹ cô chứ ai) chỉ là bạn thân thôi, anh kia từng theo cô bấy lâu nhưng cô không chịu, bây giờ thì anh ta đã có người yêu. Vậy thì cô đang trong tình trạng “ vườn không nhà trống”.

Tối thứ bảy, 19h

Kính kong- tiếng chuông cửa.

-          Con ra xem ai đi Ngọc !

-          Dạ!

Cô Ngọc từ trong nhà bước ra,thấy Minh đang khóc nấc.

-          Cô ơi, thầy Hòa… thầy bị tai nạn, đang cấp cứu tại bệnh viện tỉnh…cô đến gặp thầy ngay đi!

-          Em nói sao- cô Ngọc hốt hoảng, mở cửa.

-          Cô theo em vào bệnh viện nhanh đi cô- nó òa lên khóc.

-          Mẹ ơi, con có việc gấp, con đi nha mẹ- cô nói với vào trong nhà, rồi leo lên xe Phát vào bệnh viện.

Tại bệnh viện, đám lớp nó khóc nức nở, Quỳ gục đầu vào người đang nằm trên giường phủ khăn trắng.

-          Thầy ơi- Quỳ nấc lên từng tiếng.

-          Thầy ơi sao thầy đi nhanh quá vậy- Trinh gục đầu vào vai Duy Heo.

Nó cũng khóc. Đám lớp nó mặt ỉu xìu.

-          Hòa ơi, sao lại thế này. Mới chiều còn gặp mà sao bây giờ lại…- cô Ngọc òa khóc.

-          Thầy lúc trước khi nhắm mắt, cứ gọi tên cô miết, thầy nói là vẫn chưa nói được lời từ tận đáy lòng với cô- Thắng Quyến Béo( chuyên gia bán độ mỗi khi lớp đá banh) lên tiếng.

-          Ngọc còn chưa nói với Hòa lời từ mười năm qua mà- cô Ngọc gào lên, đâp mạnh vào xác thầy- Hòa phải nghe Ngọc nói chứ, Hòa… dậy đi…

-          Nếu Hòa dậy Ngọc sẽ nói gì?

-          Ngọc nhớ Hòa... người Ngọc …thích là … Hòa, không phải là anh…- cô nấc, đập mạnh vào xác thầy và chợt… cô quay lại theo phía tiếng nói ấy- sao lại là…, còn người này- nói rồi cô Ngọc kéo tấm khăn trắng ra.

-          Ặc ặc, cô đánh em đau quá, nãy giờ đau gần chết mà không dám la- Khương Gà nhăn nhó, xoa xoa ngực.

Đám lớp nó nín cười, quay mặt đi.

-          Mấy đứa quỷ này lại bày trò đấy- Cậu Hòa mắng tụi nó.

-          Không có bọn em thì làm gì thầy biết cô thương thấy chứ, thôi nhiệm vụ của tụi em kết thúc rồi, phần còn lại là của thầy- Hiếu ra hiệu cho cả lớp rút lui.

Đám lớp nó vừa đi ra vừa cười, vẫy tay chào thầy. Lúc nó đi ra, cậu nhìn nó với ý “ tí nữa về nhà thì chết với cậu”, nó cười rồi chuồn lẹ. Vậy là nhờ “nhiệm vụ bất khả thi” của đám quỷ mà cậu và cô Ngọc thành đôi. Còn nó với Hiếu cũng kết thúc chiến tranh lạnh.

 

Phần trước | Phần sau Xem nhanh: