Cỡ chữ: Vừa | Lớn | Lớn hơn

Lớp học siêu quậy

butchivacucgom

Xem nhanh:

Chương 09

Chương 9. Kỳ Án

Cả trường đang rục rịch chuẩn bị cho hội trại toàn trường( đã là học sinh của Lý Tự Trọng thì đều được đi cắm trại một lần- ba năm mới có một hội trại, chỉ trừ thằng nào lưu ban trúng năm thì được đi hai lần), suốt cả tuần thấy không khí sôi nổi, lớp nào cũng háo hức, phân công công việc.

Giờ học địa, lớp nó chat giấy.

“  Nè, mày nói Trang béo mua giây ruy băng nhá”

“ Thằng Khương với thằng Phát đi đặt cơm đi”

“ Nhớ mang theo máy nghe nhạc”

Bla bla…

Nó thì đang tập trung nghe giảng bài, cô Út say sưa với bài giảng, chợt nó ngó xung quanh, bà con ai cũng bày đặt chăm chỉ học, thật ra là đang làm việc riêng cả. Nó ngửi thấy một mùi là lạ, hít hít, nó nhăn mặt, nín thở bịt miệng và mũi lại.

Thấy hành động quái gở của nó, Quỳ cũng hít hít…( sao lại hít nữa) và cũng phản ứng như nó, rồi Trinh Đen, Khương Gà, Duy heo... cả lớp nó bịt mũi, cô Út đang đứng giữa lớp giảng bài thì dừng lại, nhìn bọn nó rồi phi thẳng lên bục giảng. Năm phút sau cô cười, trò cũng cười rần rần.

Thế là đám con trai kháo nhau:

- Thằng nào xì hơi?

- Mày phải không Hùng rô?

- Gì mày!

- Hay Lê Nô?

- Không có mày, nãy tao xì rồi ( ặc ặc).

Mấy thằng quỷ! Cả lớp lại cười ồ, cô giáo cũng lắc đầu.

Ngày cắm trại cũng tới, sau một giờ ngồi trên xe ô tô nghe và ngửi mùi nôn vì say xe của các nàng, lớp nó đặt chân xuống Vườn Xoài. Nhận địa điểm dựng trại, cả đám con trai hùng hụt lao vào dựng.

Mười lăm rồi ba mươi phút, lớp nào cũng xong rồi riêng lớp nó vẫn chưa đâu vào đâu. Nó nhìn đám con trai mồ hôi mồ kê nhễ nhại, lắc đầu.

-          Đầu tiên phải có hai cây nằm giữa miếng bạc làm tâm. Sau do mới luồn dây rồi kéo lên dần dần.

-          Biết dựng sao không nói ngay từ đầu chị hai!- Hiếu nhìn nó nhăn mặt.

-          Có ai hỏi đâu- nó tỉnh bơ.

Cuối cùng đám con trai cũng dựng xong, tới lượt mấy chị em chúng nó… thổi bong bóng trang trí trại. 9h30 trại hoàn thành, mệt phờ. Lớp người ta lo giỡn thì lớp nó lăn ra ngủ. 10h30 cả đám ngồi dậy, chỉ vì… đói!

Lớp người ta ăn rồi còn lớp mình, nó biết trước tình hình, lấy mấy bịch xúc xích đã chuẩn bị từ trước phát cho các bạn. Bọn lớp nhìn nó… đắm đuối ( hehe).

Sau giờ cơm trưa, đám lớp nó tham gia trò chơi. Nào là kéo co, chuyền chanh, cà kheo, nhảy bao bố, la hét đủ kiểu, kết thúc đứa nào đứa nấy nhìn như bụi đời: đầu tóc bết, mồ hôi nhễ nhại, áo thể dục trắng thành đen, nhưng mà đứa nào cũng mặt mày hớn hở.

Cái phần quan trọng nhất sau khi chơi là tắm cho sạch. Khổ nỗi toàn trường có tới 52 chi đoàn, bao nhiêu là mạng người nên nhà tắm quá tải, lớp nó kéo nhau ra nhà dân tắm thì cũng tình trạng “ách tắc giao thông”, “xếp hàng lấy vé”.

Đang ngứa người thì Phát Hàn Quốc thì thầm, thế là lớp nó hành quân đi tắm suối( mặc dù biết là bị cấm nhưng vẫn đi). Tắm đã kéo nhau về trại thay đồ, đám con trai cởi áo ra, tụi con gái trố mắt nhìn( hehe), tới cái quần tụi nó lay hoay không biết sao. Đám con gái lầy cái mền che lại thay đồ. Thấy thế tụi con trai cũng bắt chước, lúc thay đồ xong cả đám đang tụ tập trong trại chuẩn bị ăn cơm tối rồi quậy, cái mền phía con trai được kéo đi để lại trên nền tấm bạc là… một cái underwear màu xám.

Khỏi phải nói, bao nhiêu cặp mắt đổ dồn về phía “ vật thể lạ”.

-          Của đứa nào?- Quỳ hét toán lên.

-          Gớm quá đi, mấy cha này!- Trinh nhăn mặt.

-          Mẹ! thằng nào mà làm xấu mặt anh em thế?- Lê Nô vừa nói vừa cười.

-          Thằng nào ra đi quên “xách vali” dị?- Khương nhìn hết đám con trai.

Sau giờ cơm chiều, trời đã nhá nhem, đám lớp nó bày trò...kể chuyện ma. Trời thì nhá nhem, mặt đứa nào nhìn cũng không rõ, cả đám ngồi lại bên cạnh trại, ngồi trên cỏ châm mông đau mà máu nghe truyện ma nên đứa nào cũng ráng. Qua giọng kể của Khương Gà, mấy đứa con gái sợ, nắm chặt tay nhau. Nó cũng sợ, thi thoảng đảo mắt nhìn xung quanh …xem có ai ngồi sau lưng không?! Kể chán lớp nó kéo nhau trốn xung kích( không cho ra khỏi khu vực trại) đi qua khu nghĩa địa, đi vào ngôi nhà hoang nằm giữa vườn. Theo ánh đèn pin của Chí Hiếu, đám lớp nó kéo nhau đi vào ngôi nhà chưa được xây hoàn thiện, vẫn chưa quét sơn, trên bức tường gắn một cái đầu nai với đôi mắt sắt lẹm. Lúc ánh đèn vừa chiếu vào đôi mắt ánh lên, nó sợ quá hét toán làm cả lớp giật mình( to xác mà nhát). Bên ngoài gió rít qua cành cây tạo những âm thanh đáng sợ, đám con gái nắm chặt tay nhau. Một mùi hôi thối xông lên, màn đêm bao trùm lấy bọn nó, đứa này nắm tay đứa kia bước đi từng bước. Chí Hiếu nhìn thấy cầu thang ra hiệu cho chúng nó đi lên lầu. Đám con gái sợ, lắc đầu nhưng cũng trèo lên, lên đến nơi, có nhiều phòng trống, đi men theo hành lang vào từng căn phòng, bất chợt gió thổi cửa sổ đóng sầm lại cả đám con gái giật mình khóc théc, toan bỏ chạy thì bị bọn con trai kéo lại. Đi đến phòng cuối dãy, Chí Hiếu đẩy cửa, âm thanh của đồ vật lâu ngày không được dùng kêu cọt kẹt làm cả đám ôm tim. Ánh đèn chiếu vào, một bóng đen bay vụt qua, mất mấy giây định thần ( 36 kế …chạy), đám lớp nó hét lên, quăng luôn cái đen pin chạy thật nhanh xuống cầu thang.

Vừa chạy xuống khỏi nhà, nhìn qua cái mộ trước cửa, bao nhiêu cặp mắt mở to, tim đập mạnh, miệng cứng đờ, một bóng người ngồi trên mộ, hai tay để trước ngực, không còn biết gì nữa cả đám dắt tay nhau chạy thục mạng về trại.

Sau khi bình tâm trở lại, đám lớp nó ngồi cười rần vì tính đi bắt ma lại bị hù chạy mất dép( sau này mới biết cái bóng đen đó là con chim của chủ vườn, ngôi nhà đang xây thì hết kinh phí nên dở dang).

Nó thấy chán chán nên bật nhạc lên, Phát Hàn Quốc rút cặp loa kích âm thanh lên, lớp nó lao vào nhảy hú hét, đèn pin được tập hợp xoay xoay, không khác gì sàn nhảy. Thấy thế, mấy lớp khác cũng chạy sang, cuộc tranh tài diễn ra, đủ màn nhảy hip hop, nhảy sàn….

Đang say sưa hò hét nhún nhảy theo nhạc thì Lê Nô bước vào, ra hiệu im lặng. Đám đông dừng lại, dạt sang bên.

-          Sau đây, tui Lê Nô xin cống hiến cho bà con một điệu nhảy vô cùng đẹp!

-          Múa cột hả mày!

-          Không, múa lửa chớ!

-          Haha- cả đám cười rần.

Nhạc bật lên, Lê Nô cười nham hiểm và…

-          Động tác vươn thở, 1…2…3. Hai, tay ngực...1...2...3

Nhìn bộ mặt của Lê Nô với kiểu nhảy không đụng hàng của mình, đám lớp nó cười bò.

Khuya, lớp nó đang chìm trong giấc ngủ thì nghe tiếng hát…vọng cổ của B9. Đám lớp nó tức khí quát:

- Bọn mày im cho tao ngủ coi!

-          Thằng nào điên dị?!

-          Ồn ào quá!

-…

- Không im à?

Tức quá lớp nó ngồi bật dậy, cả đám quay cặp loa về phía trại B9, ngồi hát tới sáng.

4h30 sáng.

“ Alo, alo. Các em chú ý, bây giờ chúng ta sẽ chơi trò chơi lớn. Phạm vi hoạt động và thể thức thầy đã đưa giấy về trại, và bây giờ HÀNH TRÌNH TÌM KHO BÁU CỦA VUA HÙNG bắt đầu”

Thế là ba lô con… mèo chúng nó bắt đầu cuộc hành trình, nhận từ tay thầy Trình mật mã đầu tiên, đám con trai ngồi lại giải toán. Sau khi giải ra kết quả là con số 5

-          Năm, nghĩa là sao?- Trang béo trố mắt.

-          Ai biết? có thể là 5km- Hùng rô lên tiếng.

-          5 giờ?

-          5 bước chân.

-          Đề tài là Vua Hùng thì phải liên quan đến Vua Hùng- Chí Hiếu dập tắt mọi phán đoán của đám bạn.

-          Vua Hùng thứ năm là Hùng Hy- Quỳ nhìn bọn nó.

Nghe xong cả lớp nó nhe răng cười và cuộc hành trình bắt đầu, đám lớp nó đi lại trại giáo viên, tìm cho ra thầy Hy- Giáo viên môn Sinh để xin gợi ý thứ hai.

-          Tờ giấy trắng?

Cả đám không biết như thế nào thì nó cầm tờ giấy và bật hột quẹt.

-          Hey! Làm gì vậy?

-          Có đốt cũng từ từ chớ.

-          Để Heo làm đi- Hiếu nhìn nó chờ đợi.

-          Đây là mật thư được viết bằng chanh nên phải hơ dưới lửa mới thấy được chữ- nó giải thích.

“ Vua Hùng thứ bảy”. Nó nhìn dòng chữ, vốn không được học lịch sử Việt nên với đề tài Vua Hùng, nó chỉ im lặng.

-          Lang Liêu, sự tích bánh chưng bánh giầy- Trinh đen.

-          Bàn thờ Vua Hùng thẳng tiến, Trại trung tâm- Chí Hiếu dắt tay nó chạy( ôi mẹ ơi, lợi dụng kìa bà con ^^)

Tay nó toát cả mồ hôi khi thấy hành động của Đầu Tôm, nhưng không hiểu sao nó vẫn không rút tay lại ( phê rồi, mất cảm giác ^^).

Lúc chạy cùng nó vẫn nghe tiếng thì thầm bên tai “làm gì mà đổ mồ hôi thế, lần đầu à”(không có đâu à). Nghe thấy câu này, nó vội rút tay lại, nhưng mà hình như tay nó đang nằm chặt trong lòng bàn tay của Đầu Tôm không tài nào nhúc nhích được. Tới trại trung tâm, Hiếu nhìn thấy đĩa bánh chưng trên bàn thờ.

Bước lại, vái ba vái Chí Hiếu rút một mẫu giấy từ đĩa.

“ Ta về ta tắm ao ta, dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn”

Ngay lập tức lớp nó chạy về trại của lớp. Trên đường về do trời tối nên nó vấp gốc cây, té chảy máu. Hiếu thấy thế cõng nó trên vai về tới trại. Nó ngoan ngoãn trên lưng Hiếu, nhìn thấy cậu bạn mồ hôi nhễ nhại, chợt nó thấy có cái gì gì đó len lỏi trong lòng.

Về tới trại, nó được rửa sạch vết thương và băng lại. Hạnh Nguyên làm nhanh thoan thoát ( chuyện, con nhà bác sĩ mà lị), nó đau mà không dám la, cà nhắc một chân, nó cũng muốn đi theo lớp, ở lại trại sợ ma!( ma gì lúc 5h30 sáng nữa)

-          Ở lại trại đi, chân thế sao đi được- Quỳ cản nó.

-          Không ở lại đâu- nó lắc lắc, sắp mếu.

-          Thôi để tui cõng bà cho- Hiếu bước lại cúi xuống.

Nó trèo lên lưng Hiếu, vì sợ ma nên đành làm khổ Đầu Tôm. Trên lưng nghe rõ nhịp tim của thằng bạn, ngửi thấy cả mùi của bạn( mồ hôi chua lét mà ngửi?!), bất giác thấy tội lỗi, chỉ vì chút sợ ma của nó mà Đầu Tôm phải nai lưng ra cõng suốt cuộc chơi.

-          Loa loa loa! Toàn thể thần dân nước Việt nghe đây, ta là Vua Hùng, nay con gái ta là Mỵ Nương đã đến tuổi cập kê, ta chính thức tuyển phò mã, các chàng trai khôi ngô, tuấn tú của nước Việt hãy mang sính lễ đến, ai vừa lòng con ta thì ta sẽ truyền ngôi…loa loa loa…- tiếng loa phát thanh vang vang.

Ngay lập tức lớp nó kéo nhau về trại trung tâm.

Ngồi trước bàn thờ tổ quốc lúc này là thầy Trình đang đóng vai Vua Hùng với cái áo choàng màu đỏ và mũ Âu Lạc. Bên cạnh thầy là một người đang bị trùm nguyên cái mền màu hồng lên người.

-          Cảm ơn các thần dân yêu quý của ta đã đến đây, hôm nay ta xin giới thiệu với các khanh, đây là con gái Mỵ Nương xinh đẹp nhất của ta! – Vừa nói thầy Trình vừa chỉ tay sang người bị trùm mền bên cạnh- Trong số các khanh đây, ai dâng lễ vật mà vừa lòng ta và con ta thì ta sẽ gã con gái ta ngay!

-          Thầy ơi! Trùm mền kín mít vậy sao biết công chúa đẹp hay xấu mà cưới!- Tụi lớp nó lên tiếng phản đối- Kéo mền xuống thầy ơi!

-          Công chúa con gái ta là xinh đẹp nhất trên đời! Các khanh muốn chiêm ngưỡng dung nhan thì nhanh tay dâng lễ vật đi nào- Thầy Trình vẫn hết sức bình tĩnh.

Nghe đến đây, các lớp rục rịch chuẩn bị lễ vật cầu hôn.

Lớp nó thì chỉ đi tay không đến, chẳng biết phải làm thế nào.

-          Nè nè các khanh, đừng có kéo cái khăn trùm đầu công chúa như thế, con gái ta rất nhút nhát, các khanh manh động quá làm con ta sợ thì hỏng chuyện!- Thầy Trình lên tiếng ngăn cản các hành vi phá phách của các “thần dân” đứng gần công chúa.

-          Thầy ơi! Sao chân công chúa lông nhiều thế?- Tiếng một cậu bạn vang lên trong đám đông.

-          À à, tại con ta đi dự lễ hội vội quá nên chưa kịp đi spa làm đẹp ấy mà- Thầy Trình giải thích lí lắc.

-          Nghi ngờ quá!- nó lên tiếng, tay đập vào vai Chí Hiếu- Cẩn thận các bạn!

-          Bây giờ phải lấy cái gì làm lễ vật?- Quỳ lo lắng.

-          Ê! Mấy lớp kia nó chuẩn bị công phu quá! Mình thua chắc- Kathe Hạnh Nguyên vừa nói vừa chỉ tay sang các lớp bên cạnh- Bên khối 10 tụi nó đem gấu bông, đồ ăn kìa…

-          Tính sao ta?!- Khương Gà suy nghĩ.

-          Có cách rồi!- Đầu Tôm Chí Hiếu vẫy mọi người lại hội ý.

Sau khi hội ý xong, lớp nó đập tay thống nhất về phương án của Lớp trưởng. Đứng xem các lớp dâng lễ vật với quy mô hoành tráng làm đứa nào trong lòng cũng y như có lửa đốt, lo lắng, chẳng biết kế hoạch của lớp có thành công hay không.

Đến lượt lớp nó dâng lễ vật. Chí Hiếu tay không đi hiên ngang vào giữa sân trại, trước mặt Vua Hùng, thẳng lưng nói lớn:

-          Thần là đại diện cho nam thanh nữ tú lớp 11B8, tên Chí Hiếu, hôm nay thần đến đây chẳng có lễ vật gì to lớn, chỉ có một nắm đất- Hiếu vừa nói vừa chỉ tay về phía Trinh Đen đang xoè hai bàn tay có nấm đất phía trên.

-          Khanh chỉ mang cho ta nấm đất thôi sao?- Vua Hùng ngạc nhiên.

-          Đúng như vậy, thưa Vua Hùng! Chỉ có nấm đất nhỏ bé này, nhưng nó lại có ý nghĩa rất lớn lao. Có đất thì mới có người dân Việt, có người dân Việt mới có đất nước Việt. Từ nấm đất này, dân ta đã trồng trọt, cầy cấy, làm ra hạt lúa hạt gạo, để thành bánh chưng trên bàn thờ tổ tiên đấy ạ!- Chí Hiếu mỉm cười.

-          Khen cho câu nói của khanh- Thầy Trình gật gù.

Phù! Đám lớp nó thở phào nhẹ nhõm, vậy là cũng có sính lễ, không thôi thì quê độ với mấy lớp khác. Nhưng phải phục Chí Hiếu quá lanh trí, nghĩ ra sáng kiến khiến lớp nó đánh trúng chủ đề.

Sau khi các lớp dâng hết lễ vật, Vua Hùng gật đầu cười lớn:

-          Haha! Khá khen cho các khanh, toàn là những anh hùng xứ Việt, các khanh đều ngang tài ngang sức, ta e là khó chọn được ai làm phò mã, thôi thì cho con gái ta tự chọn vậy. Cung nữ đâu, kéo khăn trùm đầu công chúa xuống.

-          Hả?!- tiếng la đồng loạt của mấy trăm con người sau khi cái mền màu hồng rất chi là nữ tính được kéo xuống.

-          Thầy Nha! Dị mà nãy giờ thầy Trình kêu công chúa xinh đẹp, thôi bọn em rút lui…- tiếng la oai oái của mấy lớp khác.

-          Trời! Mấy thầy cô chơi khăm bọn em…

Lớp nó chẳng nói gì, chỉ ôm bụng cười ngặt ngẽo.

-          Hèn chi mà chân công chúa toàn lông- Minh la lớn- Thầy Trình ăn gian quá!

-          Thầy đâu có ăn gian, tại hết ai đóng vai công chúa nên mới nhờ thầy Nha… xinh trai làm hộ- Thầy Trình cười lớn.

Kết thúc trò chơi lớn lớp nó giành được giải ba, phần thưởng là năm cái bánh chưng. Về trại chia phần, nó đưa cho Đầu Tôm một miếng.

-          Nè, ăn đi, mệt lắm không?

-          Bà này hỏi thừa. Cõng nguyên cả 55 kg thịt trên lưng, không mệt mới sợ, đúng là Heo mà- Hiếu cười nham nhở.

-          Đồ Đầu Tôm, cõng có xíu cũng la làng!

-          Không dám, một tiếng đồng hồ đó chị hai.

-          Ông là Đầu Tôm- nó nhéo Hiếu một cái rõ đau rồi bỏ đi, đám lớp vừa ăn vừa xem hài kịch hai đứa nó diễn, bò lăn ra cười.

“ Người ta thấy tội, hỏi thăm mà nói giọng phát ghét”. Nó lầm bầm “ tui mập hồi nhỏ tới giờ, ai làm cho tui ốm được tui lấy làm chống liền” ( hehe, chết rồi, biết bí mật của nàng rùi)

………………………………………………………………………………………………………

Sau đợt cắm trại, lớp nó cắm đầu cắm cổ học thi. Không khí nghiêm túc thấy rõ, chỉ có mình nó là lăn tăn vì nó đâu có quan tâm chuyện điểm số, miễn sao được về nhà.

Buổi chiều nắng nhẹ, nó đi bộ ra công viên thả hồn theo gió và sóng biển. Ước gì gió có thể giúp nó gửi ít tâm tư sang nơi phương trời xa.

-          Chị làm nhìn mà trầm tư thế?- Nhật Hạ nhìn nó.

-          À ờ, chị đang …

-          Nghĩ về người yêu?

-          …..

-          Chị ở gần đây không?

-          79 khu 2, đường 2-4.

-          A, vậy chị ở nhà đối diện, nhà thầy Hòa á!

-          Ừ!

-          Vậy qua nhà em chơi đi, hàng xóm nè- Hạ kéo tay nó.

Theo chân Hạ vào ngôi biệt thự đối diện nhà, nó gặp cô giúp việc hôm trước, gật đầu chào cô rồi đi vào nhà. Milu đang nằm thiu thiu ngủ, nó đi ngang qua ngắm con cún một xíu rồi theo Hạ lên lầu.

-          Đây là phòng anh hai em, còn phòng em bên kia.

Phòng Hạ toàn là màu xanh da trời, giường, rèm, tường đều màu xanh.

-          Em có vẻ thích màu xanh nhỉ?

-          Dạ, còn anh hai em thì thích màu trắng và đen.

Nhìn thấy khung hình thật to trên tường, là Hạ và… nhìn thấy quen quen, hình như gặp đâu đó rồi.

Ngó vẻ mặt đăm chiêu suy nghĩ của nó, Hạ cười.                

-          Anh hai em và em cách đây hai năm đó.

-          Chị thấy mặt anh em quen quen mà chưa nhận ra ai?

-          Anh hai em nổi tiếng mà chị không biết à?

-….- cười

-     Chí Hiếu!

Nghe tới đây nó há hốc mồm vì bất ngờ. Hạ nhìn nó cười.

-          Chị làm gì mà ngạc nhiên dữ thế!

-          À ờ, chị thấy trùng hợp thôi, hóa ra em là em gái Đầu Tôm.

-          Đầu Tôm! Chị là chị Heo á!- Hạ nhảy lên.

-          Cái thằng, nói xấu chị đúng không?

-          Đâu có đâu, anh hai em ảnh thương em nên cái gì cũng kể, ảnh nói chị bà chằn ( í cha sao bán đứng anh trai vậy em?), lì lợm cứng đầu, nhưng dễ thương.

Lúc đầu nghe, đầu nó đang bốc khói, nhưng sau từ  “dễ thương” thì… nó cười mãn nguyện, coi như hắn cũng có mắt thẩm mỹ ( ặc ặc).

-          Người này là ai?- nó chỉ tay vào tấm hình nằm trên bàn, có Đầu Tôm, bé Hạ và một người con gái.

-          Chị Hạnh Nhi, bạn gái cũ của anh em.

-          Bạn… gái… cũ- nó ngạc nhiên- sao không bao giờ chị thấy anh em nhắc tới?

-          Chị ấy đi Mỹ du học rồi, lấy được học bổng rồi đi khi hết kì một năm lớp 10. Ngày xưa anh hai em không như bây giờ đâu, học rất đỉnh mà còn giỏi giang nữa. Từ ngày chị Nhi đi, ảnh ăn chơi như thế đó, cứ y như là đang tự hành hạ mình.

-          Ra vậy- nó đặt khung hình về vị trí cũ.

-          Tuy là bên ngoài anh em tỏ vẻ bất cần nhưng em biết anh còn thương chị Nhi lắm, anh chơi cho quên sầu đấy, nhưng mà từ ngày chị vào lớp, anh thích chọc chị nên đi học đó- Hạ cười tinh quái.

Tối đó về nhà, nằm trên giường, nó cứ nhớ về Nhi, xinh thế mà lại giỏi giang…trai tài gái sắc.

 

Phần trước | Phần sau Xem nhanh: