Cỡ chữ: Vừa | Lớn | Lớn hơn

Cửa Tiệm Giặt Là

RIN (session D)

Dịch giả: Quốc Đạt

Xem nhanh:

Chương 09

Chương 9

Hikaru lấy tay bịt miệng lại để không phát ra tiếng kêu ngạc nhiên. Cô không biết phải nghĩ gì nữa. Ngay đó thôi, là hai cái máy chẳng khác gì những cái máy ở Cubic U, đứng im không sử dụng, không được đụng đến. Vậy thì, tại sao Noeul lại phải vác đồ sang tận cửa hàng giặt của Hikaru đồ trong khi anh có sẵn máy giặt tại gia? Thật là khó hiểu. 

Chợt Hikaru nghe tiếng Noeul bước ra khỏi phòng. Cô giật mình, phải làm sao hay nói thế nào đây nếu anh biết là cô đã phát hiện ra việc anh có máy giặt. 

Cô vội vàng đ1ong hai cánh cửa lại đúng lúc anh bước vào bếp. 

"Thự đơn hôm nay có gì nào?" Noeul hồn nhiên hỏi. Hỏi xong anh mới thấy Hikaru đứng dựa lưng vào hai cánh cửa tủ trượt với một nụ cười gượng gạo. "Có... chuyện gì thế?" 

"K...không." Hikaru lúng túng. "Em chỉ đang... à kiếm xem bọn anh có bột mì không? Vì em đang định làm bánh kếp." 

Noeul ra chiều suy nghĩ một chút. "Anh e là không... hay anh đi mua nhé?" 

"À, không, thế thì th6oi. Em làm món khác cũng được..." 

"Không được! Bánh kếp nghe rất là hấp dẫn." Anh cười khoái trá. "Lâu lắm rồi bọn anh cũng không đi chợ. Bây giờ đi là đúng rồi. Em đi cùng anh không?" 

"Ờ... em không biết. Em nghĩ là em nên ở nhà thì hơn." Hikaru trả lời. Sự kick1 thích của trí tò mò đang xâm chiếm cô. Cô muốn ở lại và thử xem cái máy giặt có hoạt động bình thường không. Bởi vì cũng có thể là nó đã hỏng nên Noeul mới không dùng đến chứ. Cô không muốn kết luận vội vàng. 

"Đi cho vui." Noeul giục giã. 

"Ừ thì vui, nhưng..." 

"Thế thì đi." Anh có vẻ hớn hở, kéo tay Hikaru, kéo cô ra khỏi bếp và ra phía cửa. 

"Nhưng em..." 

"Em thạo mấy cái món cần mua hơn anh mà. Anh có biết phải mua gì đâu, nên em đi là phải rồi." 

"Nhưng..." 

"Đi cái cửa hàng mới mở gần đây nhé?" 

Trước khi Hikaru mở mồm kịp pảnh đối thêm một câu nữa thì cả hai người đã ra khỏi cửa nhà. 

*** 

Bada chậm rãi bước trên phô. Cô ôm chặt cái ví sát người, hai tay giữ chắc cái dây đeo. Cô luôn ghét phải đi vào cái phố bụi đời này, nên vì có việc nên đành chịu. Và mặc dù đã cố gắng né tránh chạm mắt với bất cứ ai, Bada vẫn có thể nghe thấy tiếng huýt sáo thỉnh thoảng vang lên mỗi khi cô đi qua một nhóm người tụ tập bên hè đường. Cô ghét điều đó, rất ghét bị trêu chọc vớ vẩn. 

Bada tiếp tục cấm cúi bước đi, chỉ dừng lại khi đến toà nhà ở góc đường. Cô nhìn thấy một người đàn ông đang đứng ở cửa ra vào của toà nhà. Đang hút thuốc thì phải. Cô không muốn đối mặt với người đó. Nhưng khi người đó nhìn thấy cô thì mắt không rời khỏi cô một giây. Bada miễn cưỡng bước qua người đàn ông để vào toà nhà. Gương mặt người đàn ông bỗng đanh lại dưới vành mũ bán báo. 

"Cô đến đây làm gì?" Danny hỏi, rít thêm một hơi thuốc. Bada đứng sững lại. Cô chỉ đứng im như vậy mà không trả lời câu hỏi. 

"Sự im lặng của cô, có thể có hai ý nghĩa. Hoặc là cô đến để xin tha thứ... hoặc cô đến để gây ra một chuyện quái gở gì đó." 

Bada vẫn đứng im như vậy, nhưng hai tay đã nắm chặt thành hai nắm đấm. Danny rít thêm một hơi thuốc rồi quay qua nhìn thẳng vào mặt cô. 

"... Nhưng vì chúng ta đều đã biết rõ rằng cô là mốt đứa con gái chẳng ra gì, khả năng thứ nhất có lẽ là không phải rồi, nhỉ?". 

"Khốn kiếp. Đã biết như thế này còn vác mặt đến." Bada vừa rủa thầm vừa quay lưng bỏ đi. Ngay lúc đ1o, cánh cửa sau lưng cô bật mở. 

"Bada?" JoonHyung gọi. Bada giật mình đứng lại. JoonHyung đã theo cô ra tới ngoài đường. "Anh nhìn thấ em qua cửa sổ... em sao lại ở đây?" 

*** 

"Này! Cái này thì sao, trông cũng được đấy chứ?" Noeul níu tay áo tôi. Anh đang ngồi xổm trước tầng thấp nhất của cái giá, chỉ tay vào một gói bột mì có bao bì in hoa. Và tôi có cảm tưởng mình đang dắt thằng con 5 tuổi đi siêu thị, một "thằng con 5 tuổi" cao nghều như nngười mẫu. 

"Ôi, cái đó mắc lắm." Tôi trả lời. 

"Ah, okay." Noeul nói giọng thất vọng. Đúng lúc đó có mấy bác trung niên đứng tuổi đi qua gần chỗ chúng tôi. Và tôi thấy rõ họ trố mắt ra ngạc nhiên nhìn chúng tôi, có người nhìn tới hai lần, và có người còn cười khúch khích. 

Tôi chớp mắt nhìn anh. "Em vẫn không thể tin được, là anh lại đi mặc cái áo dính toàn sơn này đi siêu thị, làm ai cũng nhìn kia kìa!" 

"Có sao không? Hay là tại màu sơn trắng làm cho anh trông hấp dẫn hơn?" Anh làm bộ ghếch cái mặt lên và ưỡn người tạo dáng như người mẫu trên sàn diễn. 

"Eo ôi! Thôi ngay cái tró ấy đi! Haha" Tôi phá lên cười trước cái cách anh làm cho mình ngố tệ. Anh cũng thật khéo pha trò. Nói rất thật là cũng al6u lắm rồi tôi không cười thoải mái đến như vậy trước trò đùa của một đứa con trai, có thì cũng chỉ là Fany. Tôi ghét phải thú nhận... là thực ra đi siêu thị với anh rất vui, tôi đã vui vẻ tới mức quên béng cả chuyện cái máy giặt ở nhà anh. 

"Okay, thôi nghiêm túc đi. Tóm lại là chúng ta phải mua loại nào đây?" Noeul hỏi và đứng lên nhìn cả đống các loại bộ mì trên giá với một cái nhìn "bó tay". 

"Loại này đi!" Tôi với tay định lấy một cái túi trên tầng trên cùng của cái giá hàng, nhưng cái tầng này cao quá tôi với không nổi. Noeul bật cười, có lẽ là tại cái cách tôi cố với bằng được cái túi. Anh chỉ cần đưa tay ra là lấy được nó. Mà từ lúc nào người Châu Á lại cũng cao quá vậy, tôi tự hỏi. Tôi đâu có thấp lắm đâu, vậy mà chỉ đứng có đến ngang vai anh, hic. 

Chúng tôi dành thêm vài phút lượn lờ quanh mấy cái quầy snack với mấy món ăn vặt. Tôi vẫn tiếp tục cố với những món đồ trên cao, và anh tiếp tục cười vào mặt tôi bằng cách đưa tay ra lấy hộ, ghét thật. Về đến nhà thì biết tay tôi. Thanh toán tiền xong, Noeul kiểm tra lại xem chúng tôi đã mua những gì, và trông anh có vẻ chưa hài lòng vì thiếu cái gì đó. 

"Bọn mình có quên chưa mua gì không?" Tôi hỏi. "Có đấy," anh trả lời. "Chúng ta quên vụ giải trí, phải mua một phim về xem." 

Tốt thôi. Thế là hai đứa ghé qua hàng cho thuê băng đĩa. Vào đến hàng băng đĩa, ông chủ cửa hàng trợn tròn mắt ra nhìn Noeul, như tât cả những người lớn tuổi đã nhìn thấy hai đứa từ nãy đến giờ. Anh thì chỉ nhe răng ra cười như chẳng có chuyệ gì cả. Cái anh chàng này thật kỳ cục, nhưng không hiểu sao, lại làm tôi cảm thấy thật thoải mái. Chắc chắn nguồn nước nhà anh có vấn đề rôi. 

Trong lúc hai đứa chọn phim, anh hỏi xem tôi đã xem những phim gì rồi. 

"Nói thật là tôi chưa xem được nhiều phim Hàn Quốc." 

"Thế hả? Thế thì xem phim này đi." Anh lôi ra một phim có vẻ như là phim hành động. 

"Ôi không, cái anh diễn viên này trông ngố quá." Tôi chê xong bèn quay ra tự tìm một phim khác. Một lúc sau tôi lôi ra một phim mà nhìn bìa tôi chẳng hiểu gì cả vì hình như là tiếng Trung. "Oa, cái phim này trông có vẻ lạ này, xem không?" Tôi chìa ra cho anh xem. 

"Không, phim đó cũng là phim hành động mà." Anh nói. 

Tôi nhìn lại cái bìa đĩa. "Anh xem phim này rồi à?" 

"Chưa, nhưng đọc tên là đoán được liền mà." 

Tôi ngớ người nhìn anh. "Anh biết... cả tiếng Trung hả?" 

Đột nhiên anh im lặng và nhìn tôi đầy ngụ ý. Anh giật lấy cái đĩa và nhìn lại đầu đề bộ phim. Rôi anh nhìn lên, nhìn xuống, khắp cái bìa đĩa. 

"Tôi... đọc được, hình như thế..." anh nói, giọng hơi lạc đi. 

"Là sao?" 

"Không có gì!" Anh nhét lại cái đĩa lên giá. "Này, hay chúng ta bỏ qua vụ phim ảnh này được không? Anh hơi mệt, muốn về nhà." 

"Uhm... cũng được." 

Không nói thêm một lời nào, chúng tôi rời cửa hàng cho thuê băng đĩa và về nhà với đống đồ ăn mới mua. Tôi chẳng hiểu nổi là chuyện gì đã xảy ra cả, chỉ biết cả quảng đường về nhà anh không nhìn lại tôi một lần. Tôi bắt đầu lo lắng. Không hiểu là có phải tại tôi đã nói cái gì sai không. Lần đầu tiên tôi chứng kiến Noeul có cái vẻ bất thường đến vậy... 

*** 

Ngay cả khi về đến nhà, Noeul vẫn không nói thêm một lời nào, và Hikaru bắt đầu cảm thấy khó chịu. Cô không hiểu tại sao tâm trạng của Noeul lại thay đổi bất ngờ đến vậy. Cô tự hpỏi không biết mình có làm điều gì sai không. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại những việc đã xảy ra tại cửa hàng băng đĩa, cô chẳng thấy có gì khác lạ đủ để gây ra một chuyện không hay nào cả. Và cô vẫn không hiểu gì cả. 

Trong lúc sắp xếp mấy món đồ mới mua để chuẩn bị nấu ăn, hình ảnh cái máy giặt và cái máy sấy đồ của Noeul chợt trở lại trong trí nhớ Hikaru. Mắt cô không ngừng liếc về phía hai cánh cửa trượt. Rồi cô liếc về phía Noeul, thấy anh đang mân mê một cái lọ nhỏ trong tay mà tâm trí như đang bay ở tận đâu. 

"Anh ổn chứ?" Cô hỏi. 

Anh hơi giật mình và đặt cái lọ nhỏ xuống. "À...ừ" anh trả lời. "Mà em tự làm mấy việc này được không? Anh chợt nhớ ra là có việc này phải làm ngay." 

"Được chứ sao." Hikaru nói. 

"Cool, cảm ơn em." Anh nói và vội vã bước ra khỏi bếp. 

Hikaru lắng nghe tiếng bước chân anh xa dần khỏi nhà bếp. Cô lo lắng cho anh, thật sự, nhưng cái sự tò mò của cô về mấy cái đồ vật sau hai cánh cửa trượt còn lớn hơn nữa. 

Chờ thêm một vài giây nữa, rồi như không thể nhịn lâu hơn, Hikaru mở tung hai cánh cửa trượt, để lộ ra hai cái máy. Cô cúi thấp xuống, dò ngón tay lên bảng điều khiển của cái máy giặt. Trong khoang chứa tối quá nên cô cũng không nhìn được hiệu máy, nhưng cái bảng điều khiển có vẻ giống với cái máy ở Cubic U. Thế nên cô quyết định cứ thao tác như cô vẫn thường làm với mấy cái máy ở cửa hàng. Cô vặn cái núm, rồi ấn một vài cái nút... Rồi chờ đợi, và ngạc nhiên chưa, chẳng có gì xảy ra cả. 

Đột nhiên, chuông cửa kêu ầm lên. Hikaru vội đóng hai cánh cửa trượt lại. Để ra mở cửa kiểu gì Noeul cũng sẽ đi cửa bếp. 

"Từ từ nào!" Anh kêu lên khi chuông cửa không ngừng kêu. Cửa mở, là Bada. Cô đứng ngay ngưỡng cửa với một gương mặt gần như vô cảm. Đứng sau lưng cô là một người đàn ông không hề xa lạ đang mỉm cười với Noeul. 

"Yo," JoonHyung vẫy chào. 

"Ổn rồi Bada!" Noeul vòng hai tay ôm lấy cô và nhấc bổng cô lên, "Anh biết là em làm được mà!" Nhưng mặc cho Noeul hào hứng đến đâu, Bada vẫn giữ nguyên gương mặt lạnh lùng. Hikaru bước ra đúng lúc anh đặt cô xuống. 

"Ki, còn nhớ tôi đã nói tôi biết một vài người có thể giúp được cô không?" Noeul quay về phía Hikaru, tay vẫn choàng qua vai Bada. "Anh này là tay cứ khôi nhất đấy. Đến đây chào đi!" 

Và Hikaru trợn tròn mắt khi người hiện ra ở ngưỡng cửa lại là JoonHyung. Chính là cái anh chàng ở quán karaoke hôm nọ đây mà! 

"Well well WELL! Nếu không phải là tiểu thư Hik..." 

"Xin chào!" Hikaru nói rất to và tóm lấy tay Joon lắc lấy lắc để. "Tên tôi là Ki! Rất vui được gặp anh! Anh tên gì nhỉ?" Bây giờ đến lượt JoonHyung trợn tròn mắt nhìn cô. 

Nhưng anh đủ thông minh để phản ứng rất nhanh. "OH! Đúng rồi, Ki... được rồi." Anh nháy mắt với cô. 

Thái độ dữ dằn của Bada biến mất. Cô nhìn người này sang người kia, nhìn tới nhìn lui. "Chúa ơi, hai người này biết nhau!" Cô thì thào. 

"Hai ngu7ời đã gặp nhau rồi hả?" Noeul hỏi Joon, bỏ tay ra khỏi vai Bada. 

JoonHyung chưa kịp trả lời, thì nhân tiện sẵn đang bắt tay, Hikaru bóp mạnh tay anh một cái trước khi thả ra. Cắn răng chịu cái bóp rõ đau, Joon còn kịp nhìn thấy Hikaru nhếch mép cười đe doạ. anh lập tức hiểu vần đề. 

"Thật ra... đây là lần đầu tiên tôi được chiêm ngưỡng vẻ đẹp của người phụ nữ này." JoonHyung cười nụ, bình thản nói. "Tên tôi là JoonHyung. Mọi người thì gọi tôi là Joon, nhưng riêng cô, cô cứ gọi tôi thế nào cũng được." Anh nâng bàn tay của Hikaru lên sát môi và hôn nhẹ lên đó. Tức điên lên vì bị trả thù ngọt ngào, nhưng Hikaru không biết làm gì hơn là giả vờ cười khúch khích trước cử chỉ của Joon. Bada cười phá lên, còn Noeul thì nhíu mày.. 

"Thôi vào bếp nói chuyện đi." Noeul đề xuất, giọng đổi tông trầm hơn bình thường. "Tôi và Ki đang chuẩn bị nấu ăn mả, phải không Ki?" 

"Y...yea" Hikaru đồng tình, quay sang nhìn Noeul. Hẳn anh đã nhìn thấy sự chán ghét hiện lên trong mắt cô trước hành động lố bịch củaJoon. 

Vừa vào đến bếp là Bada đã vội vàng đến bên bàn và kéo một cái ghế cho JoonHyung. "Ngồi đây này Joon." Bada nói giọng ngọt ngào. 

"Cảm ơn Bada, nhưng sao thế nhỉ? Anh không biết là bên trong cái vẻ ngoài giả tạo của em lại có chút lòng tốt cơ đấy." JoonHyung nói khi đã đứng trước cái ghế. Mắt toé lửa, Bada xô mạnh cái ghế vào bàn làm phần bụng của JoonHyung đập mạnh vào thành bàn. 

"Không có gì." Cô vừa nói giọng vui vẻ vừa ngồi xuống cái ghế cạnh anh. JoonHyung nhăn nhó vì đau, nhấp nhỏm trên cái ghế của anh. Noeul và Hikaru ngồi xuống phía đối diện, cô nín cười ví màn kick5 ngắn vừa diễn ra. Hikaru đoán hai người này chắc cũng có "quá khứ" với nhau, là cái chắc. 

"Oof.. Nào, bắt đầu." JoonHyung nói. "Vấn đề là gì nhỉ? Bada bảo là cô cần tôi để tìm giúp người hả?" 

"Ôi, tôi rất vui đã giúp cô tóm được JoonHyung để để giúp cô vụ này đấy Ki ạ." Bada nói cạnh khoé. Hikaru chẳng hiểu gì cả. 

"Là tôi nhờ mà." Noeul nói đỡ. "Là Ki đang đi tìm một người quen, một chàng trai. Cô đã lặn lội sang đây vì việc này. Anh xem có thể giúp được không?" 

"Well, để xem đã. Anh chàng này có phải là bạn trai cũ không?" JoonHyung hỏi kèm theo một nụ cười nhếch mép và cái nhìn chọc ghẹo xoáy vào Hikaru một cách lộ liễu. 

"Không phải việc của anh." Hikaru và Noeul thôt lên cùng một lúc. Rồi bất ngờ vì phản ứng giống nhau, hai người quay ra nhìn nhau. 

"Có vẻ như cuộc nói chuyện này sẽ dẫn đến những chuyện riêng tư của Ki đấy"- Bada chợt chen vào. "Noeul, hay là em với anh ra ngoài kia cho bọn họ nói chuyện riêng?" Nói xong cô đứng lên luôn và bỏ ra ngoài phòng khách. Noeul miễn cưỡng làm theo, để lại Hikaru với cảm giác bất an. 

JoonHyung lôi ra một cuốn sổ nhỏ bìa da từ túi trong chiếc áo khoát màu ghi của anh. Anh thò tay vào một cái túi kách để tìm bút. "Được rồi. Để rõ ràng ngay từ đầu thì tôi cũng nói luôn nhóm bọn tôi chẳng phải là loại hoạt động có giấy phép gì cả, chẳng có báo cáo hoạt động nào của nhóm được gửi lên chính phủ cả, và vì thế sẽ chẳng có giấy tờ cam kết gì đâu đấy. Cô hiểu chứ?" 

"Uh.." 

"Tốt. Cô chịu là tồt rồi." JoonHyung vui vẻ nói. "Nào bây giờ thì tôi cần tên của anh chàng mà cô đang đi tìm này, cả tuổi, chiều cao, cân nặng,..." 

"khoan đã, tôi đã chịu cái gì đâu, cjưa hề!" Hikaru đứng phắt dậy phản đối. 

"Vậy cô có muốn tìm người không, tiểu thư Hikaru?" JoonHyung hỏi với giọng có chút doạ nạt. 

"... Có" 

"Thế thì cô chẳng có lựa chọn nào khác. Nhóm của tôi là tốt nhất nước Đại Hàn Dân Quốc trong mấy cái vụ kiểu này rồi. Thế nên hoặc cô chịu, hoặc cô hãy hôn tạm biệt cơ hội ngàn vàng này đi." 

Hikaru nặng nề ngồi phịch xuống ghế. "Thôi được rồi... " Cô dịu giọng. "Tên anh ấy là Bi. Hồi ở bên Washington chúng tôi ở gần nhà nhau. Anh ấy cao hơn tôi một cái đầu, cũng tầm tuổi tôi... Cân nặng thì tôi chịu, đã mấy năm không gặp nhau rồi mà..." 

JoonHyung từ tốn viết lại các thông tin cần thiết vào sổ. "Vậy lần cuối cô gặp anh ta là khi nào?" 

"Khoảng 3 năm rưỡi trước đây." 

JoonHyung ngừng viết và ngẩng lên nhìn Hikaru. "... Ba năm?" 

"...Vâng, có gì không đúng sao?" 

Anh gập sổ tay và nhét lại vào túi áo. "Hikaru, cô có nhận ra 3 năm là một khoảng thời gian dài không? Kể như chúng tôi có tìm được chàng trai này đi nữa, cũng có thể anh ta đã có một cuộc sống mới. Lâu như vậy rồi, biết đâu sẽ làm cô đau lòng vì anh ta không còn là anh ta của 3 năm trước nữa." 

Hikaru thở dài. "Tôi biết..." 

JoonHyung đẩy ghế ra và đứng lên. "Nghe này, chuyện này có vẻ không tốt chút nào, và có lẽ tôi không nên giúp cô nữa." 

"Cái gì cơ? Anh nói vậy là sao? Mới đây anh còn nói anh sẽ giúp cơ mà?" 

"Yea, nhưng đó là trước khi tôi biết rõ chuyện." Anh dợm bước nhưng Hikaru đã đứng lên chặn trước mặt anh. "Không, đừng làm thế! Làm ơn đừng bỏ đi khi anh thậm chí còn chưa thử làm!" 

"Nếu lâu như vậy mà bạn trai không gọi điện, thường thì có nghĩa là, thế là hết, cô em thân yêu ạ." JoonHyung chép miệng. 

"Bi không phải là bạn trai cũ..." Hikaru cố kiềm chế không cao giọng. "Nghe này, tôi không phải tìm anh để lại lao vào cuộc sống của anh, tôi chỉ muốn biết anh có khoẻ hay không... Tôi muốn biết anh vẫn sống tốt hay không... Anh đã bỏ đi không một lời từ biệt, và không một ai trên đời này biết là anh đã đi đến cái chỗ quái nào. Tôi không giải thích nổi, nhưng chỉ biết trái tim tôi mách bảo là anh đang ở đây, ở ngay tại Seoul này. Anh nói anh chính là người giỏi nhất trong những vụ kiểu này mà, thế nên tôi sẽ không chấp nhận một kết quả kém hơn thế." 

Cả hai khựng lại trong giây phút, JoonHyung chăm chú nhìn vào mắt Hikaru. Trông cô rất nghiêm trọng làm anh bật cười. 

"Có gì đáng cười ở đây chứ?" Hikaru ngạc nhiên. 

"Haha, em có biết là trông em rất xinh lúc em nổi giận không?" JoonHyung nhe răng ra cười rồi dùng tay nắm lấy cổ tay nhỏ nhắn của cô. Giọng anh trở nên nhẹ nhàng hơn nhưng điều đó lại làm Hikaru nổi cả da gà. 

"H...huh?" Hikaru lắp bắp. "Này đừng có cạhm vào tôi." Cô giật tay lại và lùi xa ra tránh Joon nhưng lại bị chặn bởi chính hai cánh cửa trượt. Anh chống tay lên tường bên cạnh cô rồi từ từ cúi gần mặt về phía cô. 

"Nói anh nghe đi, Hikaru. Có phải em... vẫn còn yêu hắn ta lắm không? Nhiều đến mức hạnh phúc của hắn còn hơn cả của chình em?" 

"Ý anh... là sao?" Giọng Hikaru đã hơi run run. 

"Anh muốn nói, em có khó chịu không khi nhìn thấy Bi trong vòng tay của một cô gái khác?" Anh nhẹ nâng cằm Hikaru. "Em có khó chịu không nếu nhìn hắn... hôn một cô gái khác?" Rồi anh cúi thấp đầu xuống một chút, tiến gần đến môi của cô. Hikaru muốn tránh đi, nhưng hai cánh cửa sau lưng cô đã chặn cô lại. Chẳng biết làm gì hơn là nhắm tịt mắt lại và quay đầu đi chỗ khác. 

Đúng lúc đó cô nghe thấy tiếng nước chảy se sẽ sau cánh cửa. Và Joon cũng nghe thấy. Ngạc nhiên, anh ngẩng đầu lên. "Tiếng gì vậy nhỉ?" Anh hỏi bâng quơ. 

Ngay khi Hikaru vừa định mở miệng trả lời thì một dòng nước tràn ra từ khe hai cánh cửa trượt và dội thẳng vào hai người và làm cả hai trượt ngã trên sàn. 

"Woa!" Joon chỉ kịp kêu lên một tiếng trước khi mất thăng bằng rồi ngã đè lên Hikaru và cả hai trượt sang tận phía bên kia của căng phòng bếp. 

"Ahhh! Tránh xa tôi ra!" Hikaru đẩy anh ngã lăn sang một bên, cô sợ bị anh đụng chạm còn hơn là vụ ngã lăn quay trên sàn bếp. 

*** 

"Hai người làm cái trò quái đản gì vậy hả?" Bada gào tướng lên như muốn ném hết đống chữ nghĩa đó vào mặt Hikaru và JoonHyung. 

Noeul đã nhanh tay rút điện cái máy giặt và đang lau sàn nhà, hay nói đúng hơn là dọn dẹp cái mớ hổ lốn lanh tanh bành khắp gian bếp. 

"Cái máy giặt này hỏng lâu rồi." Bada nói tiếp, "Đáng ra cô đã biết điều đó nếu cô đủ lịch sự để xin phép trước khi quyết định làm tung toé hết cả lên như thế này chứ." 

Hikaru đứng im lặng cúi đầu mà cảm thấy mình đầy tội lỗi. Cô thấy mình thật ngu ngốc, ngay cả trong chuyện thắc mắc về việc cái máy giặt. Mới sống ở đây chưa hết một ngày mà cô đã làm mọi chuyện rối beng cả lên. 

JoonHyung đứng bên cạnh Hikaru. Bộ complê đỏm dáng của anh đã ướt sũng hết cả nên giờ thì anh đang cởi trần và đang dùng một cái khăn bông để lau khô đầu tóc. 

"Nước còn vào cả hệ thống thông gió nữa. Bây giờ thì rắc rối to rồi, cô có biết không hả?!" Bada tiếp tục cơn giận dữ của mình mà nạn nhân không ai ngoài Hikaru. 

"Tôi..." Hikaru lí nhí. 

"Bada, em thôi đi được chưa? Anh mới chính là người gây ra chuyện này." Joon đột nhiên xen vào. 

"Anh à?" Bada ngớ người. 

Hikaru quay sang nhìn JoonHyung. "Joon..." 

"Là vì Ki cứ kể lể dài dòng về anh chàng của cô ta, anh thấy chán chết. Anh bèn đi quanh tìm xem em có đồ ăn vặt gì không, nên lục tung cả lên. Và rồi anh thấy cái máy giặt và hơi ngạc nhiên, vì anh biết là em bao giờ cũng đi giặt thuê ngoài hàng cả, đúng không nào?" 

"À... vâng." Bada miễn cưỡng trả lời. 

"Thì thế. Thế nên anh ngó ngoáy nghịch ngợm mấy cái nút điều khiển. Ai mà biết nó lại ra nông nỗi này chứ." JoonHyung ném cái khăn bông lên ghế và cầm cái áo vét của anh lên. Cái áo vẫn sũng nước. Anh lục túi và lấy ra một cái thẻ tín dụng và ném lên mặt bàn ăn. "Từng này đủ giải quyết mọi rắc rối rồi. Bây giờ thì nín đi nhé. Jesus christ." Cầm nốt cái áo sơmi lên, anh vỗ nhẹ vai Hikaru. 

"Tôi sẽ gặp cô sau nhé, Ki. Rồi chúng ta sẽ bàn tiếp vào một ngày khác." Vắt hai cái áo sũng nước lên vai, anh đủng đỉnh bước ra khỏi căn hộ mà vẫn không quên tạo dáng. 

Phần trước | Phần sau Xem nhanh: