Cỡ chữ: Vừa | Lớn | Lớn hơn

Bóng người xưa

Tùng Long

Xem nhanh:

Chương 06 cont

chương 06 cont.

 



Vú già đang ngồi nghe, bỗng đứng lên và nhìn xung quanh với đôi mắt sợ hãi. Vú hỏi nho nhỏ:

- Cháu thấy bóng một người đàn bà đi vào trong vườn à? Người ấy lớn hay nhỏ và hình dáng ra sao?

Thúy Ái đáp:

- Người ấy đã lớn tuổi, cháu không trông rõ mặt.

Vú già thở một cách mệt nhọc và nói:

- Hay là Lệ Hằng hiện hồn về?

Thúy Ái chụp được cơ hội:

- Cháu có biết chị Lệ Hằng hình dáng và mặt mũi ra sao đâu. Ơû trong nhà này, tại sao không có bức ảnh nào của chị Lệ Hằng cả, hả vú?

Vú già, vì nóng muốn biết cái bóng người đi trong vườn nên quên những lời dặn của Anh Kiệt. Vú nói:

- Bao nhiêu ảnh của Lệ Hằng, vú cất hết trong phòng kia rồi. Để vú đi lấy cho cháu xem nhé?

Thúy Ái mừng thầm:

- Phòng nào hả vú?

Vú Chín chỉ tay về cái phòng khóa cửa và nói:

- Cái phòng kia.

Nói xong vú đứng lên đi lấy xâu chìa khóa mà vú cất kỹ dưới gối.

Cửa vừa mở thì một mùi hoa hồng và nhang khói bay ra bên ngoài. Thúy Ái toan vào theo, nhưng vú Chín cản lại:

- Cháu cứ ngồi ngoài, không nên vào đây.

Thúy Ái không dám làm phiền vú Chín. Nàng không khỏi thầm kính trọng tấm lòng chung thủy của vú già, đã bí mật thờ Lệ Hằng trong phòng này. Và có lẽ Anh Kiệt cũng không hay biết gì.

Vú già đã ra khỏi với bức chân dung Lệ Hằng. Vừa trông qua, Thúy Ái đã giật mình.

- Rõ ràng người đàn bà mà ta gặp chiều hôm qua là Lệ Hằng. Thế thì Lệ Hằng còn sống. Lệ Hằng đã chết đâu mà vú già mỗi ngày hương khói vọng thờ như vậy?

Thấy Thúy Ái nhìn đăm đăm vào bức ảnh mà không thốt một lời, vú liền hỏi:

- Có phải người cháu gặp hôm qua là người này không?

Thúy Ái thấy nàng cần phải biết rõ về cái chết của Lệ Hằng nên giả vờ.

- Cháu có gặp đâu. Cháu chỉ thoáng thấy bóng một người đàn bà. Cháu không thấy rõ mặt. Nhưng hôm nay thì cháu đã biết rõ mặt chị Lệ Hằng, cháu sẽ để ý.

Vú già lo sợ:

- Thôi cháu ơi, từ rày cháu đừng ra sau vườn nữa, nguy hiểm lắm. Cháu muốn ra thì đợi Anh Kiệt về đã. Vú sợ quá, sợ cháu lại…

Nói đến đây, vú già ôm đầu như người mất trí.

Thúy Ái nói, cố ý làm cho vú già quên nỗi lo sợ:

- Vú ơi, chị Lệ Hằng đẹp quá vú nhỉ? Ơû đời sao lại có được một người đẹp như thế kia?

Vú già đang lo nghĩ, nghe Thúy Ái khen Lệ Hằng thì vui thích, quên tất cả, nói như người say câu chuyện lòng:

- Đẹp lắm phải không cháu? Chính cháu là tình địch mà cháu còn phải nhận là đẹp, huống chi ai. Đây chẳng qua là một bức ảnh, làm sao bằng với con người thật. Lệ Hằng khi cười, khi nói, khi đứng, khi đi, là cả một cái gì có thể làm êm dịu được lòng người, cháu ạ. Người ta bảo đẹp như Tây Thị Vú không biết Tây Thi đẹp ra sao, chớ còn Lệ Hằng thì vú biết là đẹp hơn tất cả người đẹp trên đời này. Mà có phải đẹp thôi đâu. Tài hoa nữa. Đàn hay, háy giỏi, vẽ khéo, thêu xinh… Cái gì Lệ Hằng tham gia vào, đều đẹp cả.

Thúy Ái nghe vú già ca tụng Lệ Hằng, không khỏi buồn cười. Sao vú già lại có thể yêu Lệ Hằng đến thế? Nếu người người đàn bà nào khác thì có thể ganh tị vì cái tình yêu mù quáng của vú già đối với Lệ Hằng?

Thúy Ái nói:

- Nhưng vú chưa kể cho cháu nghe về cái chết của chị Lệ Hằng.

Vú già hỏi:

- Chớ chưa ai kể cho cháu nghe sao? Cả bà Nghĩa cũng không kể cho cháu nghe à?

Thúy Ái lắc đầu.

Vú già nói:

- Thì có gì đâu, Lệ Hằng cứ chiều chiều ra phía sau vườn ngồi đọc sách, hay ngắm cảnh như cháu bây giờ. Và trước khi Lệ Hằng chết một tháng, người Lệ Hằng gầy sút. Lệ Hằng bỏ cả ăn, cả ngủ, làm cho Anh Kiệt cũng phải lo ngại. Chính Anh Kiệt thúc giục Lệ Hằng đi bác sĩ , nhưng rồi Lệ Hằng cũng cứ buồn bã, ít ăn, ít ngủ. Cho đến cái hôm Lệ Hằng chết một cách kỳ lạ. Chiều nào Lệ Hằng cũng đi tắm cả. Chiều hôm ấy, Lệ Hằng đi ra sau vườn rồi không trở về nhà. Ơû nhà vú đợi đến bảy giờ mà không thấy Lệ Hằng trở về, liền sai chú Ba đi tìm. Khi chú Ba ra phía sau vườn, thì chỉ thấy bộ đồ hàng bỏ trên bờ sông, cạnh cái ghế đá, còn Lệ Hằng đâu không thấy. Vú phải cho đi gọi Anh Kiệt về gấp. Anh Kiệt tổ chức một cuộc mò lặn dưới sông cho đến sáng mà vẫn không tìm thấy xác của Lệ Hằng. Ba bốn ngày tìm xác từ nguồn ra bể cũng không thấy gì. Anh Kiệt phải làm một đám ma giả để chôn một cái tên và xóa bỏ trong bộ đời của một người đàn bà có tên Lệ Hằng. Đó, cái chết của Lệ Hằng là như thế đó.

Thúy Ái ngồi nghe chăm chú, nhận xét từng lời nói của vú già.

Làm đám ma giả? Chôn một cái tên? Xóa bỏ trong sổ bộ đời một cái tên?

Vú già sao nói được những câu hay như thế? Rõ là văn chương, rõ là chí lý.

Chôn một cái tên? Đúng như thế. Chớ xác đâu mà chôn?

Thấy Thúy Ái suy nghĩ, vú già lại tưởng Thúy Ái đang lo sợ cho nàng. Ngày nay nàng cũng bị cái bờ sông ấy ám ảnh. Biết chừng đâu ngày mai nàng lại cũng mất tích như Lệ Hằng?

Vú già liền nói:

- Muốn tránh mọi nguy hiểm, từ nay cháu đừng ra sau vườn nữa, cháu nhé!

Thúy Ái hỏi:

- Trước kia chị Lệ Hằng có nói với vú là bắt gặp một bóng người đàn nào không?

Vú già suy nghĩ một chút rồi đáp:

- Không.

Đáp xong tiếng không, vú lại ăn năn. Tại sao vú lại không nói có, để dọa Thúy Ái, làm Thúy Ái lo sợ mà không ra nữa. Nói không, biết đâu ngày mai Thúy Ái lại ra nữa.

Thúy Ái lại kiếm chuyện hỏi:

- Vú có bao giờ nghe chú Ba nói là bắt gặp bóng một người đàn bà không?

- Chú Ba đi đâu ra ngoài ấy mà gặp?

Thúy Ái biết là vú già không bao giờ ra phía sau vườn nên nói:

- Chú Ba thỉnh thoảng ra ngoài ấy săn sóc những bụi hoa dưới chiếc ghế đá.

Vú già kinh ngạc hỏi:

- Thế sao? Thế mà chú Ba có cho vú hay đâu. Cái chú ấy nghĩ cũng lạ.

Thúy Ái muốn làm cho vú Chín tin rằng người mà mình gặp là một bóng ma, liền nói:

- Có một hôm chú Ba bảo với cháu là hương hồn bà kỹ sư cũ về hái hoa, vì mỗi sáng đều có dấu hoa bị cắt vú ạ.

Vú già liền nói:

- Việc này vú không tin.

Vú già không dám thú thật là mình đã cắt hoa. Thúy Ái cũng không nói đến chuyện ấy làm gì.

Vú già ngồi thừ người cả buổi mới nói:

- Cháu nghe lời vú đi. Từ nay cháu đừng ra phía sau vườn nữa nhé!

Thúy Ái chán nản:

- Buồn quá vú ạ. Cháu ngồi trong phòng không chịu được.

Vú già an ủi:

- Chuyện gì mà buồn? Cháu cứ xem như không có việc gì xảy ra là được. Bao giờ Anh Kiệt về rồi sẽ haỵ Cũng chỉ còn hai tuần nữa là Anh Kiệt về kia mà, có lẽ rồi vú cũng bàn với Anh Kiệt nên dọn về trong thành.

- Vú già để cháu đi ra phía bờ sông.

- Cháu có đi thì cho chú Ba theo.

Thúy Ái lắc đầu:

- Sao được. Có chú Ba thì còn hy vọng gì gặp cái bóng kia nữa. Cháu chỉ muốn gặp cái bóng người đàn bà ấy, xem thử đó là người hay ma thôi.

Vú già nắm tay Thúy Ái, khuyên lơn:

- Vú nghi lắm. Khi Anh Kiệt nghe lời Lệ Hằng mua ngôi nhà này, vú có tỏ ý cản ngăn nhưng không được. Khắp Huế, ai còn lạ gì cái lầu ông hoàng này nữa. Ba đời chết một cách bí mật, người thì thua cờ bạc rồi uống rượu đến chết, người thì làm quan bị cách chức uống thuốc độc tự tử… Đến đời ông hoàng sau này thì ngủ một giấc, sáng ngày chết luôn. Đó, lịch sử của cái lầu này ghê sợ như thế mà Anh Kiệt cứ mua, và điều đáng khen là Lệ Hằng vẫn ở một mình không bao giờ sợ hãi gì cả. Chỉ lạ một điều là khi Lệ Hằng vào đây thì da dẻ hồng hào, người vui tươi như đóa hoa xuân. Lần lần Lệ Hằng buồn lo, ít nói, da mỗi ngày mỗi xanh, như bị ám ảnh bởi một chuyện gì bí mật. Cái lầu này nguyên đầy dẫy sự bí mật, thế mà vẻ mặt của Lệ Hằng lại mỗi ngày mỗi khép đóng thì còn nói sao được nữa. Cháu đừng nói dại, việc gì mà muốn biết cái chuyện bí mật ấy. Có lẽ ngày trước cũng có lần bắt gặp bóng người đàn bà ấy mà Lệ Hằng đã bị mất tích một cách kỳ dị. Ngày nay, đến phiên cháu. Yêu Anh Kiệt, cháu nên nhìn gương cũ mà ráng tránh. Nếu cháu không nghe lời vú, xảy ra việc gì thì thật đáng tiếc. Anh Kiệt sẽ hết nước mắt. Lệ Hằng mất đi, Anh Kiệt đã khóc và buồn những bảy năm trời. Đến khi gặp cháu, Anh Kiệt mới quên được cái buồn xưa, chớ có phải là việc dễ đâu!

Thúy Ái biết những điều vú Chín lo ngại đều là viễn vông cả. Vì cái người mà Thúy Ái gặp ngoài bờ sông có phải là ma đâu, chính là Lệ Hằng.

Nhưng Lệ Hằng mà Thúy Ái gặp đó thì xanh xao, gầy yếu, tuy vẫn còn đẹp lắm.

Trong cái xanh xao, gầy yếu ấy, Lệ Hằng có vẻ huyền bí, diễm lệ làm sao. Thúy Ái là người cùng phái mà vừa trông thấy, Thúy Ái đã đem lòng yêu quí Lệ Hằng ngay.

Lệ Hằng lại là tình địch với nàng nữa. Lệ Hằng được Anh Kiệt yêu quí, thì nếu Thúy Ái là một người đàn bà tầm thường sẽ oán ghét Lệ Hằng đến bậc nào kia chớ, sao Thúy Ái lại có nhiều cảm tình với Lệ Hằng như thế?

Thúy Ái muốn gặp Lệ Hằng lắm, cho nên tìm đủ cách để làm vú Chín xiêu lòng cho nàng đi ra phía sau vườn.

Thúy Ái nói:

- Vú cứ để cháu ra. Cháu xem thử có phải chị Lệ Hằng trở về không? Nếu quả là chị Lệ Hằng trở về thì là việc đáng mừng chớ có sao đâu.

Vú Chín nói:

- Lệ Hằng chết rồi. Bảy năm nay nếu Lệ Hằng còn sống thì Lệ Hằng về đây, chớ chuyện gì mà lại ẩn hiện như hồn mạ Cháu đừng nghĩ vơ vẩn nữa mà hư việc, khổ cho Anh Kiệt.

Thúy Ái nói:

- Cháu tin chắc là cháu không chết đâu. Cháu sẽ ở đời với Anh Kiệt và với vú. Vú đừng lo.

Nói xong, Thúy Ái ôm chầm lấy hai vai của vú Chín, tỏ cách thân yêu. Vú Chín nói:

- Ừ, thì cháu đi.

Chiều đến, Thúy Ái sửa soạn ra đi, mặt mày vui vẻ. Vú Chín ngồi nhìn theo, thở dài. Lạ nhỉ, đi ra sau vườn, thì có gì là vui đâu mà Thúy Ái mặt mày hân hoan như là sắp đến nơi hò hẹn với tình nhân?

Vú Chín nhìn theo Thúy Ái cho đến khi nàng đi khuất sau hàng cây.

Nhưng một lát sau, vú Chín không sao ngồi im được. Vú đứng lên, hai ba lần muốn đi ra sau vườn, rồi lại thôi. Vú Chín thỉnh thoảng lại nhìn lên đồng hồ. Vú thấy một phút đối với vú là một ngày.

Chị Lý thấy vú Chín lo ngại thì nói:

- Hay là cả vú và tôi đi theo ra?

Vú già nói:

- Thúy Ái không bằng lòng.

Chị Lý cười:

- Vú thật thà quá. Mình có thể nào giữ lời hứa khi mình biết tính mạng người mình yêu quí sắp nguy hiểm hay không? Vú và tôi cùng đi ra ngoài ấy. Cây cối um tùm, mình núp sau vài bụi cây, Thúy Ái làm sao thấy được.

Vú già cho lời chị Lý nói là phải, bèn cùng chị đi ra phía sau vườn.

Khi ra gần đến nơi, vú và chị Lý ngồi núp sau một bụi cây rậm rạp. Vú già nói nhỏ với chị Lý:

- Ơû đây phong cảnh đẹp quá nhỉ. Thảo nào Lệ Hằng không ra đây để đọc sách. Bây giờ lại đến phiên Thúy Ái. Kìa chị xem, Thúy Ái ngồi nơi đây trông càng đẹp hơn ở nhà.

Thúy Ái mặc chiếc áo màu xanh nhạt, trông nổi bật hẳn. Xung quanh chỗ Thúy Ái ngồi, các đóa hồng vươn lên như hớn hở chào mừng người đẹp, thỉnh thoảng vài ngọn gió lay động các hàng lệ liễu buông mành trên vai Thúy Ái, càng làm cho nàng có vẻ đẹp yêu kiều.

Vú Chín rình đón từng cử chỉ của Thúy Ái, Thúy Ái lấy sách ra đọc, nhưng được vài tờ, Thúy Ái lại xếp sách, lấy tay đập vào trán, hình như đang bận suy nghĩ gì nhiều lắm và đầu nàng đang nóng ran lên với những tư tưởng ấy. Thúy Ái đứng lên nhìn về phía trước, chỗ có cái quán của ông bà Vĩnh Phát. Nhìn một lát như có ý mong đợi ai, rồi Thúy Ái ngồi xuống, lấy đồ ra đan, đôi mắt thỉnh thoảng hướng về phía trước. Vú Chín nghe rõ từng tiếng thở dài của Thúy Ái.

Chị Lý nói nhỏ với vú Chín:

- Ồ, vú có thấy bà kỹ sư như mong đợi ai không?

Trong lòng chị Lý sanh ra một mối nghi ngờ, nhưng chị không nói ra. Mỗi ngày Thúy Ái ra đây để mong đợi ai chớ gì? Vì lẽ đó mà Thúy Ái không muốn vú Chín cùng đi, chớ không thì vú Chín có đi theo chỉ thêm vui cho Thúy Ái, có hại gì đâu?

Vú Chín đáp:

- Ừ, có lẽ Thúy Ái đang chờ đợi ai. Mà trước kia, Lệ Hằng ra đây cũng chỉ để chờ đợi ai. Cái người mà Thúy Ái chờ đợi ngày nay biết đâu không là cái người mà Lệ Hằng trước đây cũng đã chờ đợi?

Vú Chín nói một cách buồn bã. Trong lòng vú Chín không có nghi ngờ như chị Lý, nhưng vú Chín lại lo sợ. Vú lo sợ một hồn ma ám ảnh, còn không nữa thì cũng là một nhân vật kỳ dị như trong Liêu Trai Chí Dị. Biết đâu Thúy Ái không bị một hồn ma nào đó phải lòng? Nhưng vú Chín không dám nói ý nghĩ của vú. Bất giác vú nghe lạnh cả người, vì vú tưởng tượng rằng có lẽ vú nữa, nếu vú cứ ra đây, vú cũng bị lôi kéo vào cái thế giới huyền bí mà khoa học chưa thể chứng minh được.

Thấy vú Chín rùng mình, chị Lý sợ hãi nói:

- Chuyện gì mà vú rùng mình, vú làm tôi cũng rởn cả óc.

Lúc ấy, Thúy Ái đã đứng lên, bỏ đồ đan xuống và đi về phía mé sông.

Chị Lý hỏi nhỏ:

- Thúy Ái đi tắm sao?

Vú già nói:

- Không đâu. Để coi Thúy Ái đi đâu vậy, có lẽ nó nóng ruột vì người nó đợi không thấy đến.

Chị Lý lại nói:

- Hay là tại có mình ở đây nên người ấy không dám đến.

- Cũng có lẽ. Nếu vậy càng haỵ Vì cái người đến nói chuyện với Thúy Ái chắc chắn không phải là người rồi.

Chị Lý tái hẳn mặt mày, chị ấp úng:

- Không phải là người thì là ma hay sao? Vú nói gì mà tôi nghe lạnh cả người như thế này.

Rồi chị Lý ngó xung quanh với đôi mắt vừa tò mò vừa sợ hãi, chị đáp:

- Thôi, đi vô nhà vú ơi!

Vú già gắt:

- Cái chị này thật là trẻ con. Ai lại đòi ra để coi chừng Thúy Ái, rồi bây giờ đòi về. Chị có sợ thì chị về trước đi.

Vú già biết chị Lý không dám về một mình nên thách như vậy. Quả đúng vậy, chị Lý liền đáp:

- Tôi đợi vú cùng về chứ!

Thúy Ái đi lần dọc theo bờ sông, đến chỗ có hàng rào tre, cái chỗ mà hôm qua, Thúy Ái thấy Lệ Hằng lần đầu tiên. Rõ ràng Lệ Hằng đưa tay ra đỡ cái hàng rào, rồi chui vào một cách dễ dàng.

Thúy Ái đứng nhìn về phía ấy, không thấy có ai cả, nàng liền đưa tay vịn hàng rào, rồi tìm cách đỡ ra, lách mình đi ra ngoài. Nhưng Thúy Ái không đi xạ Nàng chỉ đứng giữa đồng ruộng mênh mông nhìn cảnh vật quanh đấy. Vài nóc nhà tranh rải rác giữa các đám ruộng lúa xanh thẳm.

Cảnh đẹp quá. nhưng mà cảnh đồng quệ Một người như Lệ Hằng không thể nào ở trong những túp nhà đơn sơ như vậy. Cái áo dài của Lệ Hằng bằng lụa trắng, một màu trắng tỉnh thành lắm, chớ không phải là thứ lụa giặt với nước ao, nước hồ…

Hai bàn chân của Lệ Hằng trắng nõn nà, không dính một chút bùn lầy, không bẩn bụi đỏ trên đường thiên lý, như thế chưa chắc là Lệ Hằng ở xa mà đến. Thế nào nàng cũng ở quanh đây.

Thúy Ái tiếc rẻ là hôm qua không kịp quan sát kỹ về người của Lệ Hằng. Có lẽ tại nàng bị sắc đẹp của Lệ Hằng làm mất cả trí khôn, cả sự suy xét. Cho nên tối lại về nhà, khi tâm hồm bình tĩnh lại. Thúy Ái mới có ý nghĩ người nàng gặp là Lệ Hằng.

Khi mà nghi ngờ của nàng đã được đưa ra ánh sáng, thì Lệ Hằng đã không còn đó nữa.

Vú già nói nhỏ với chị Lý:

- Thúy Ái mở cửa vườn ra ngoài ấy làm gì kìa?

Chị Lý nói:

- Rõ ràng bà kỹ sư nóng lòng đợi một người.

Thúy Ái đứng hàng giờ ngoài đồng ruộng. Gió mát làm cho lòng Thúy Ái khoan khoái. Nhưng rồi bóng hoàng hôn đã xuống dần. Thúy Ái lại trở vào chỗ ghế đá, xách cái giỏ, thở dài rồi thong thả đếm từng bước đi về.

Vú Chín đợi cho Thúy Ái đi được một khoảng, mới kéo tay chị Lý, bảo:

- Chúng ta cùng về. Nhưng đừng đi phía sau Thúy Ái, mình đi vòng quanh ngõ này.

Khi Thúy Ái vào nhà thì đã thấy vú già và chị Lý chực sẵn ở đó.

Thúy Ái nhìn vú già rồi cười mỉm. Vú già hỏi:

- Có gì lạ không cháu?

- Không có gì vú ạ. Nhưng chiều nay cháu vì muốn tìm cho ra cái bóng ấy mà không đọc được một trang sách, hay đan được cái gì cả.

Thúy Ái nói xong bỏ vào phòng nằm dài, tỏ vẻ mệt mỏi.

Chị Lý kéo vú già hỏi:

- Bà kỹ sư vừa nói đến bóng người nào đó, hả vú? Sao lúc nãy vú không nói cho tôi nghe với. Vú lại dối tôi. Cái vườn này có ma sao? Không lẽ? Từ khi mình về ở đây, có thấy ma quỷ gì đâu?

Chị hoài nghi:

- Hay là oan hồn của bà kỹ sư cũ về phá quấy. Có lẽ đúng, mà phá quấy cũng phải, ai đời từ ngày cưới bà vợ này đến nay, ông kỹ sư dẹp tất cả hình ảnh và đồ đạc của Lệ Hằng vào một xó. Đến lọ hoa cũng không còn. Chắc là bà giận bà về phá cho biết mặt chớ gì.

Vú già rày chị Lý:

- Chị chỉ được tài nói nhảm!

- Thế thì cái bóng gì mà bà kỹ sư nói đó?

Vú già đành phải kể cho chị nghe sơ qua chút ít theo lời Thúy Ái bịa ra.

Chiều hôm sau, chị Lý nhất định không dám theo vú già ra phía sau vườn nữa. Chị Lý nói:

- Vú ơi! Tôi sợ quá. Để ông kỹ sư về đây tôi xin nghỉ, chớ cái kiểu này thì có nước chết, vì tôi sợ quá, vú ạ!

Vú Chín chán nản:

- Tôi mà biết chị nhát gan như vậy thì cạy miệng tôi, tôi cũng không thèm kể cho chị nghe.

Chị Lý van lơn:

- Vú đừng giận tôi tội nghiệp. Ai nghe cũng phải sợ chớ đừng nói là tôi. Bóng ai thấp thoáng trong vườn, nếu không phải là bóng của bà kỹ sư trước?

- Không phải thế đâu. Bóng của người đàn bà nào đó mà trước kia Lệ Hằng cũng đã bắt gặp và bị ám ảnh mãi đến ngày mất tích.

- Nếu vậy thì tại sao vú lại không cản, đừng cho bà kỹ sư đi ra ngoài ấy nữa. Rủi ro có chuyện gì thì sao?

- Thì tôi cũng đã năn nỉ và nói nhiều với Thúy Ái, nhưng nàng nhất định không nghe, bảo rằng hễ chiều nào không ra phía ấy thì y như là người mất hồn.

Chị Lý càng lo ngại:

- Trời ơi! Nếu vậy thì tôi với vú đừng nên ra ngoài ấy nữa.

- Bỏ Thúy Ái à? Chị chỉ biết có cái sợ của chị, còn ai chết mặc ai phải không?

- Lần sau có đi thì gọi cả chú Ba đi nữa.

- Nói gì mà buồn cười quá vậy?

- Hay là vú tìm thêm ít người nữa, để họ Ở trong vườn cho vui.

- Thì từ hôm ông kỹ sư đi vắng, tôi vẫn gọi thêm người tỉa cây đốn gỗ để bán, gọi thêm người bứng, chiết, bẻ cam trong vườn, kẻ ra người vào chớ có vắng vẻ đâu. Trước kia mới là vắng vẻ chớ. Mà chị nói phải đấy. Hôm nọ có người xin làm miếng đất bên mặt để trồng khoai, trồng bắp, hay là mình cho họ làm để ngôi vườn đỡ hiu quạnh?

Chị Lý mừng lắm nói:

- Ừ, phải đó vú. Cho họ thuê bớt đất đi. Đất có làm mới có ích, bỏ hoang thì ích gì. Nhưng chỗ đất nào mà trước kia Lệ Hằng thích thì nay đừng có động chạm đến nhé.

Hai người bàn tán xong, vú Chín liền tìm Thúy Ái để cho nàng hay là vú sắp cho người làm rẽ miếng đất rộng bên phía mặt.

Thúy Ái nói:

- Phần đất phía ấy trước kia trồng gì?

Vú Chín đáp:

- Trước kia cũng có người làm rẽ. Họ trồng khoai, bắp, sắn. Nhưng cách đây ba năm, Thúy Ái tỏ ý không muốn cho thuê nữa, sợ họ ra vào trong vườn bất tiện, nhất là lúc Anh Kiệt thường vắng nhà.

- Hiện nay đất ấy bỏ hoang phải không vú?

- Cũng có được mấy hàng chuối. Nay họ có trồng thì họ vẫn để y các hàng chuối lại cho mình.

- Thế thì nên cho thuệ Để người ta ra vào cho vui. Vả lại đó cũng là một cách giúp cho các người nghèo có cách sinh hoa lợi. Còn miếng đất bên tay trái, vú không cho thuê à?

- Phía bên này bị mấy hàng cây lớn, trồng rải rác, chỗ này cây mận, chỗ kia cây xoài, rễ các cây ăn lan ra cả, trồng trọt rau cải hay khoai đậu không lợi.

Thúy Ái suy nghĩ một lát rồi nói:

- Mình lựa cây nào cằn cỗi, già quá rồi thì mình cho đốn và đào gốc lên để lấy đất làm lợi chớ.

- Được, để tôi bàn với chú Ba xem sao, chớ các cây ấy cũng có hoa lợi là bao.

Thúy Ái nói:

- Kể ra cái vườn này cũng lắm hoa lợi. Tiền bán trái cây quanh năm cũng đủ chi tiêu trong nhà, phải không vú?

Vú Chín nghe Thúy Ái hỏi biết là Thúy Ái không hiểu gì công việc chi tiêu trong nhà cả.
Phần trước | Phần sau Xem nhanh: