Cỡ chữ: Vừa | Lớn | Lớn hơn

Đôi mắt của hầu gái

Chanhee

Xem nhanh:

Chương 03

Chương 3: Cậu út.

Cuộc sống luôn đem lại những điều thú vị cũng như những nỗi buồn cho con người. Những nỗi buồn luôn đọng lại trong lòng rất lâu, nó giống như một loài ký sinh ăn bám và làm mòn tâm can bạn.

Hoa đã nở ba mùa, nắng cũng đã chiếu đến mùa thứ tư, và cô gái nhỏ An Ninh ngày nào giờ cũng đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp. Hàng mi cong dài khẽ rung khi cơn gió nhẹ thổi qua, đối mắt màu nâu đậm, to và tròn, đuôi mắt dài và cong lên như hình bán nguyệt. An Ninh ít khi cười, cô bé biết điểm thu hút của mình là những lúc cười nhưng cô lại che giấu nó.

- Cậu thế nào rồi An Ninh?

An Ninh nhìn cô bạn. Sau hôm đó, cô dường như bị khủng hoảng trầm trọng mỗi lần đối mặt với cậu hai, mỗi lần nhận điện thoại hay bộ đàm của cậu hai...

- Ừ...không sao cả..

- Trông cậu gầy đi nhiều quá. Chắc cậu hai hành hạ cậu dữ lắm?

- Gì mà hành hạ chứ! Chỉ là phục vụ tận tụy thôi. Trách nhiệm của mình mà.

- Gì thì cũng phải vừa vừa thôi chứ. Như tớ này, ngày chỉ có làm việc vài tiếng. Ngoài các bữa ăn chính và 9 giờ 30 hàng ngày dọn phòng cho cậu út ra, mình chẳng phải làm gì cả. Rất nhàn hạ.

- Cậu thì sướng rồi, chẳng ai nhàn bằng cậu cả.

- Nói thế chứ nhiều lúc cũng chán lắm. Cậu út lạnh nhạt, thờ ơ cực độ luôn. Ngoài những câu cảm ơn xã giao ra thì cậu ấy chẳng nói gì cả.

An Ninh chỉ cười, đối với cô có lẽ được như vậy lại hay. Quãng thời gian một tháng hầu hạ cậu hai vừa qua quả đúng là cực hình. Nhiều lúc cô muốn kêu than với một ai đó, nhưng nó chỉ làm cho phẩm hạnh của cô bị hạ thấp. Cô muốn tát hắn, nhưng lại không thể, vì hắn là chủ, sợi dây ràng buộc với cậu hai sẽ còn mãi, còn cho đến khi cậu chịu buông tha.

- An Ninh! – Giọng cậu hai gọi cô từ phía cửa phòng, An Ninh tất tả chạy lại, trên tay vẫn cầm bông hồng đang cắt dở.

- Cậu có gì dặn dò ạ?

- Ba ngày tới tôi đi Hongkong, mau chuẩn bị đồ đạc, 4 giờ 30 chiều chuyến bay sẽ cất cánh.

Lại là một chuyến đi dài, với cô ở đâu cũng vậy. Trong đầu cậu hai lúc nào cũng chỉ có những cô gái xinh đẹp, tiếng nhạc xập xình và mùi vị cay nồng của rượu. Nhưng đó là công việc, là bổn phận của cô. Cô chỉ biết vâng lời và trở về phòng mình dọn dẹp đồ đạc.

1 giờ 30 chiều.

An Ninh đã sẵn sàng cho chuyến bay, cô đang mải mê cắm nốt lọ hoa hồng ban sáng còn dở dang...

- An Ninh...– Giọng quản gia nghiêm nghị ở phía cuối phòng.

- Dạ, bà có gì dặn dò ạ?

- Huệ Ân bị trượt chân ngã sai khớp.

- Cô ấy có sao không ạ? – An Ninh lo lắng hỏi.

- May mắn là không sao, nhưng bác sĩ dặn là phải nghỉ ngơi vài ngày. Chiều nay cậu hai đi Hongkong đúng không?

- Dạ, con đã chuẩn bị mọi thứ rồi. Chỉ cần lệnh của cậu là khởi hành.

- Tốt...Nhưng có lẽ con phải ở nhà rồi, Huệ Ân bị như vậy, không ai chăm sóc cậu út. Ta sẽ cử người khác đi cùng cậu hai, còn con qua hầu hạ cậu út nhé.

- KHÔNG! – Giọng cậu hai vang lên ở cuối sảnh khiến hai người giật mình.

- Cậu hai! – Quản gia cúi chào kính cẩn.

- Tại sao An Ninh của ta lại đi hầu hạ Thiên Thành được? Điều người khác đi, ta muốn An Ninh đi cùng ta tới Hongkong.

- Dạ thưa cậu, đây là lệnh của bà chủ, tôi không thể làm khác được. Cậu út cần một người thành thục như An Ninh bên cạnh.

- Có rất nhiều người, tại sao ta phải cho thằng đó mượn người của ta? Kiếm đại một ai đó đi.

- Thiên Bảo! – Giọng nghiêm nghị của bà chủ vang lên. Bà là người có quyền lực nhất trong gia đình. Vì phần lớn thời gian chủ tịch ở nước ngoài nên mọi việc trong nhà đều là do bà lo lắng tất cả. Có thể nói, bà như một Võ Tắc Thiên vậy.

Mọi người đều cúi đầu chào bà một cách cẩn trọng. Đến ngay cả cậu hai vừa mới vài giây trước còn lớn tiếng quát nạt giờ cũng chịu xuống giọng.

- Mẹ! Tại sao con phải đưa hầu gái của con cho Thiên Thành?

- Ta đã quyết như vậy rồi. Không cần hỏi lý do vì sao. Con đi Hongkong thì cần gì phải đem theo hầu gái. Mọi lần con vẫn đi một mình được mà.

- Con...– Thiên Bảo chẳng nói được lời nào, đúng như lời mẹ cậu nói, từ trước khi An Ninh tới, cậu từng sống mà không cần đến hầu gái, đi đâu cũng một mình, nhưng lần này cậu có cảm giác nếu An Ninh không đi cùng cậu, cậu sẽ mất cô. Có thể là khi trở về, cô đang trong vòng tay của Thiên Thành hay cô sẽ nhìn Thiên Thành với một ánh mắt khác, âu yếm hơn chứ không đầy lạnh nhạt và thù hận như lúc cô nhìn cậu.

- Không nhiều lời nữa, ta đã quyết rồi. – Bà chủ nạt lớn khiến tất cả đều sợ hãi im re.

Về phía cậu hai vẫn ấm ức, cậu đưa mt nhìn bà chủ rồi bỏ về phòng. An Ninh nhìn theo cậu hai rồi chợt thấy bóng dáng cậu út đang đứng lấp ló phía xa...Khi thấy ánh mắt An Ninh cậu liền rụt người lại...

Nhà họ Lưu là dòng họ nổi tiếng từ rất lâu đời, họ có nhiều công xưởng cũng như đồn điền lớn chuyên sản xuất và xuất khẩu nguyên dược liệu ra nước ngoài. Ngoài ra Lưu gia còn sở hữu nhiều trung tâm thương mại tài chính lớn nhỏ trong nước và rải rác từ Nam ra Bắc. Chính vì mức độ giàu có của mình, Lưu gia luôn biết tạo cho dòng tộc một sự khác biệt với thế giới bên ngoài. Nơi ở của Lưu gia nằm trên một ngọn đồi lớn, xung quanh đều được cắt tỉa, trang trí rất bắt mắt và đầy nghệ thuật, gia đình tổng cộng có năm người, bà Lưu và bốn người con, nhưng số lượng bảo vệ, hầu gái và người giúp việc lên tới hơn năm mươi người. Riêng hầu gái được chọn lựa rất kỹ lưỡng và cẩn thận, các cô hầu gái trước khi được phục vụ cho chủ nhân thường được đào tạo từ hai đến ba năm, mọi kỹ năng cần thiết để chăm sóc cho một thành viên trong Lưu gia đều phải thành thục và chịu được áp lực công việc cao.

6 giờ 30 sáng, An Ninh đã sửa soạn xong xuôi và đứng chờ cậu út ở cửa. Cô chưa biết gì nhiều về thói quen sinh hoạt của cậu. Qua những lời Huệ Ân kể thì cậu luôn thức dậy lúc 7 giờ. Đúng 7 giờ, cậu út mở cửa cho An Ninh vào dọn dẹp.

Phòng cậu út khác hoàn toàn căn phòng hoa lệ của cậu hai. Dường như cậu là một người thích sự đơn giản, đơn giản đến kỳ lạ. Cả phòng chỉ có một chiếc giường, một bàn làm việc, bộ sofa và một chiếc ti vi, tủ và vài vật dụng lặt vặt khác.

An Ninh thay ga và trải lại chăn gối cho phẳng, xong xuôi, cô đặt trên bàn một ly sữa như đã được dặn và tắt đèn ngủ.

- Đừng tắt. – Giọng nói nhỏ nhẹ của Thiên Bảo phát ra từ phía sau.

- Dạ thưa cậu.

- Tôi bảo đừng tắt đèn.

- Thưa cậu trời đã sáng...

- Cô chỉ cần biết là không phải tắt đèn.

Đúng như Huệ Ân nói, cậu út là một người cộc cằn và lạnh nhạt đến cực điểm, cậu không hề nhìn cô lấy một lần, không buồn quan sát mọi thứ cô làm như cậu hai. Nhưng, ánh mắt của cậu út ngày hôm qua lúc đứng ở góc khuất, vẫn khiến cô tò mò. Ánh mắt như một chú mèo con lặng lẽ sống qua ngày trong căn nhà rộng lạnh lẽo...cảm giác như cần ai đó biết đến, cần ai đó vuốt ve thương yêu.

- Tôi đã làm xong công việc buổi sáng, cậu có cần căn dặn gì nữa không ạ?

- Không, cô có thể nghỉ, khi nào cần tôi sẽ gọi.

An Ninh cúi đầu kính cẩn chào cậu út rồi bước ra. Cậu quả là một con người kỳ lạ. Đó chắc cũng lý giải một phần cho việc lúc nào phòng cậu út cũng có ánh sáng đèn. Và ngày hôm đó kết thúc. Không một lời gọi sai bảo nào nữa.

Tiếng chuông điện thoại đánh thức An Ninh. Hôm nay là ngày thứ ba cô hầu hạ cậu út. Chắc những tháng ngày êm ả này sẽ kết thúc, chỉ vài tiếng nữa cậu hai sẽ trở về.

Giờ là 6 giờ, phải chuẩn bị thật nhanh, hôm nay là ngày thay hoa phòng cậu út. Cậu chỉ ưa loại hoa đồng tiền cánh đơn, trong họ nhà hoa đồng tiền thì nó là loại ít được trồng nhất, vì cánh nhỏ, thưa, lại không rực rỡ nên rất khó tìm. Nhưng cậu út lại trồng một vườn toàn hoa ấy, thật là lạ.

Vẫn đúng 6 giờ 30 cô có mặt trước cửa phòng cậu út. Nhưng hôm nay cậu mở cửa sớm hơn mọi ngày. Cô bước vào trong phòng, mọi thứ đã gọn gàng, dường như cậu đã dậy từ rất sớm dọn dẹp.

- Cậu đã dọn dẹp mọi thứ thưa cậu?

- Cô có thể đi nghỉ. – Cậu út vẫn lạnh lùng với An Ninh.

- Sao cậu không để tôi làm? Đó là công việc của tôi. Nếu bà chủ mà biết, tôi sẽ bị trách mắng.

Cậu tiến lại phía cô, cầm ly sữa và lọ hoa rồi trở về bàn làm việc.

- Hôm nay là ngày cuối cùng rồi. Cô tranh thủ nghỉ ngơi đi. Không thì khi anh hai về, cô sẽ phải thức đêm nhiều đấy.

Đây là lần đầu tiên cậu út nói chuyện với cô, đó có được xem như sự cởi mở hiếm hoi của cậu út không? Nghe người trong nhà nói, cậu út bị trầm cảm gần hai năm nay. Mặc dù học trường điện ảnh nhưng cậu không hề có bạn. Mọi ê kíp làm phim theo đề tài đều một tay bà chủ thuê người giúp cậu. Bà chủ đưa cậu về nước để tiện chăm sóc cũng như theo dõi bệnh tình của cậu...An Ninh vui mừng mỉm cười: 

- Dạ, không sao đâu. Đó là nhiệm vụ của tôi, có điều gì cậu cứ sai bảo. Dù sao hôm nay cũng là ngày cuối tôi hầu hạ cậu.

Cậu út ngồi như đang suy nghĩ điều gì đó. An Ninh nhớ lại hôm cô đụng phải cậu lúc đi mua đồ ngủ cho cậu hai. Lúc ấy, cô đã thấy cậu út rất đáng ghét, cậu không hiểu chuyện và áp đặt sự phán xét của cậu lên người khác. Nhưng sao lúc này, mọi suy nghĩ trước đấy như tan biến hết, trong đầu cô chỉ muốn hiểu xem cậu út đang nghĩ gì, muốn làm gì.

- Vậy cô có thể đứng ở đó một lát được không?

An Ninh ngỡ ngàng trước lời đề nghị của cậu út, trong lời nói có sự cô đơn, lại như sự cầu khẩn tình bạn từ phía An Ninh. Cô gật đầu rồi đứng đó nhìn về phía cậu út. Ánh sáng của một ngày khô ráo đang rọi qua khung cửa kính lớn, khung cửa không bao giờ được kéo rèm. Thứ mà cô nhìn thấy chỉ là tấm lưng gầy guộc sau lớp áo trắng muốt mỏng manh.

- Cô có thể ngồi xuống. – Giọng cậu út khiến cô giật mình. Cô rón rén đến ngồi bên mép giường.

Cậu đang gọt bút chì, đó là thói quen của cậu, hai hôm nay, cô cũng phần nào nắm được trật tự mọi thứ trong căn phòng. Từ chiếc đệm cứng ngắc đến một dàn mười chiếc bút chì vót nhọn đặt trong ống bút, rồi đống giấy nháp vứt đi được xếp gọn bên góc bàn.

- Dường như cô có rất nhiều điều tò mò.

Câu hỏi của cậu út khiến cô ngỡ ngàng, không khí thân thiện dần dần tràn ngập căn phòng, cậu út cởi mở hơn, cậu chủ động bắt chuyện với cô nhưng không nhìn thẳng vào mắt cô, cậu đang tránh né nó như một sự đề phòng hay sợ sệt nào đó.

- Nếu cậu không phiền, ngày mai tôi sẽ bảo người thay giúp cậu một tấm đệm thoải mái hơn, tấm đệm này sẽ khiến cậu ngủ không ngon giấc.

- Không, tôi sợ phải ngủ quá ngon, tôi không muốn ngủ quá sâu.

An Ninh mạnh dạn tiến lại gần phía cậu.

- Tôi có thể giúp cậu chuốt bút chì không? Và trong lúc ấy, cậu có thể kể cho tôi nghe vì sao cậu lại không muốn ngủ ngon không?

Cậu lưỡng lự hồi lâu rồi cũng đưa chiếc bút và con dao cho cô, cậu cẩn thận chỉ cho cô phải chuốt ra sao cho chiếc bút không bị gãy.

Nhưng rồi cậu chỉ ngồi bên cạnh lặng nhìn cô chuốt bút, cậu không nói, chỉ lặng lẽ quan sát. Nom cậu lúc này thật giống một đứa trẻ tiểu học đang học quan sát mọi thứ xung quanh.

- Chuyện...lần trước...tôi xin lỗi nhé.

Cô ngước lên nhìn cậu, lần đầu tiên cô được nhìn thấy gương mặt cậu. Cậu trẻ hơn cô tưởng, cô luôn tưởng tượng ra cậu là một tên sinh viên năm cuối già dặn, cau có và có đôi mắt sắc khó gần. Nhưng ngược lại, cậu như một thư sinh chưa nếm mùi đời, chưa từng chạm vào thứ gì lạ lẫm hay xấu xa. Có thể nói cậu trong sáng đến nỗi chỉ cần chạm nhẹ vào cậu cũng đủ để làm vấy bẩn cậu.

- Sao ạ?

- Chuyện lần trước...tôi hiểu nhầm và quát nạt cô ấy.

Hai ngón tay cậu xoay vòng quanh nhau, đôi mắt cậu nhìn chằm chằm xuống tập vở đang để dưới bàn.

- Không sao đâu, tôi không để bụng chuyện đó đâu.

Cậu khẽ mỉm cười rồi thở ra như trút được một gánh nặng trong lòng.

- Cậu út, tôi có thể hỏi cậu một điều không?

- Ừ, cô hỏi đi.

- Sao...cậu không nhìn vào tôi khi nói chuyện?

Cậu đột nhiên mở to mắt không ngăn được sự ngạc nhiên, đôi mắt chớp nhanh hơn.

- Nếu cậu không muốn nói thì không sao cả, xin lỗi vì đã hỏi cậu như vậy.

Cậu xua xua tay rồi với lấy ly sữa uống một hơi dài.

- Vì cô có đôi mắt giống mẹ lắm.

An Ninh ngạc nhiên trước câu trả lời của cậu, cô có thể chắc chắn cô không hề giống bà chủ ở bất kỳ một điểm nào, vậy...người mà cậu út nhắc đến là ai?

- Tôi về rồi đây An Ninh!

Giọng cậu hai kèm theo cú đẩy cửa mạnh khiến cả An Ninh và cậu út đều giật mình...Sẵn chiếc dao trên tay, không may An Ninh lướt vào tay ngọt lịm. Dòng máu đỏ chảy xuống.

- Á...– Tiếng kêu khẽ vẫn khiến cả hai cậu chủ hốt hoảng.

- Máu...– Cậu út cầm tay An Ninh lên run run khi thấy máu, đôi mắt cậu mở to hoảng hốt.

Lập tức, cậu hai rút chiếc khăn tay trong túi áo lau đi vết máu trên bàn và bịt vết thương trên tay An Ninh lại.

- Đi ra ngoài ngay.

Cậu cầm tay kéo An Ninh ra ngoài, bỏ mặc cậu út trong phòng. An Ninh chỉ biết nhìn theo cậu đang ngồi bất động với gương mặt tái xanh.

Cậu hai nhẹ nhàng rửa vết thương trên tay An Ninh. Cô khẽ rụt tay lại.

- Cậu để tôi tự làm được rồi.

- Ngồi yên đi, vết thương khá sâu đấy.

- Tôi có thể tự làm được mà.

Cậu hai nhẹ nhàng thổi vào vết thương để An Ninh không cảm thấy đau.

- Có đau lắm không?

- Không...– An Ninh lí nhí.

Cậu hai lúc này thật khác...Cậu không còn là một Casanova suốt ngày chỉ trăng hoa nữa...Cậu nâng đôi tay An Ninh lên một cách nhẹ nhàng, cái cách cậu chạm vào vết thương rón rén như sợ sẽ làm An Ninh đau...

- Chắc là đau lắm...– Gương mặt cậu biểu hiện rõ sự đau đớn, thương xót.

- Cậu hai!

- Gì?

- Chúng ta nên lo lắng cho cậu út hơn, lúc nãy tôi thấy sắc mặt cậu ấy không tốt.

Cậu hai im lặng một lúc rồi nói: 

- Cứ kệ nó, nó quen một mình rồi, khi ở một mình, nó sẽ không sao hết.

Dường như không phải như vậy, qua vài phút nói chuyện với cậu út, An Ninh thấy rằng cậu luôn muốn có một người bạn để trò chuyện. Chỉ là cậu không biết mở lời ra sao và không biết nên nói với ai. Trong gia đình này, có lẽ cậu út là người khao khát được nói hơn ai hết. Cậu út không quyền lực như bà chủ, không nghiêm nghị và có tiếng như cậu cả, không có nhiều các cô gái vây quanh như cậu hai, không phải là con gái như cô ba, cậu út được quan tâm nhiều nhưng có thể chưa đúng cách nên mọi người mới nghĩ là cậu út cần một mình.

- Xong rồi đấy.

An Ninh nhìn xuống ngón tay mình, nó đã được cậu hai băng bó cẩn thận. Cậu hai đi lại chỗ chiếc va li và lấy ra một hộp quà.

- Của cô này.

An Ninh mở ra, đó là một chiếc móc điện thoại hình hầu gái thật xinh xắn.

- Tôi nghĩ nó hợp với cô nên mua nó. Đừng vì những quy định vớ vẩn mà từ chối nó nhé.

An Ninh ngạc nhiên nhìn cậu hai, cô tự hỏi, con người ngông cuồng và xốc nổi của cậu trước kia đâu? Người đứng trước mặt cô lúc này là một cậu hai dịu dàng biết quan tâm, một cậu hai lễ phép và lịch thiệp.

g ngày càng
Cậu lại phía An Ninh và lấy từ trong túi của cô chiếc điện thoại xinh xắn. Cậu tỉ mẩn ngồi cài con búp bê vào điện thoại. Xong xuôi đâu đấy, cậu lắc qua lắc lại tỏ vẻ thích thú. Cậu nhìn An Ninh, cười: 

- Nhìn nó rất giống cô đấy, nhất là đôi mắt.

Dường như cậu quên điều gì đó, cậu lại ra chỗ để va li và lôi ra chiếc kính. Cậu đeo nó lên mắt An Ninh.

- Được rồi đấy.

- Sao cậu lại muốn tôi đeo kính? – An Ninh ngạc nhiên hỏi.

- Vì cô có đôi mắt giết người đấy, mỗi khi nhìn vào đôi mắt của cô, tôi không thể làm được việc gì cả.

Một phút bối rối, có lẽ cô đã quá quen với việc nạt nộ sai bảo của cậu hai, nên trong cô có cảm giác lạ. Cô trở về phòng của mình trong tâm trạng mơ hồ khó hiểu.

- An Ninh, bà chủ gọi cô ra phòng khách, bà chủ có điều căn dặn.

An Ninh bỏ chiếc khăn trên tay xuống và vội vàng chạy ra phòng khách. Ngoài phòng khách, cả bà chủ, cậu hai và cậu út đã có mặt đông đủ.

- An Ninh, cô lại đây.

An Ninh sợ sệt đến gần phía bà chủ.

- Vì Huệ Ân phải nghỉ ngơi khoảng nửa tháng nữa nên cô sẽ thay Huệ Ân chăm sóc Thiên Thành...

Cậu hai nghe thấy sửng cồ lên, cậu nạt lớn: 

- Không thể nào, ba ngày là quá đủ, từ trước đến nay, chưa bao giờ nhà ta thiếu hầu gái đến mức một người phải hầu hạ hai chủ như vậy.

Cậu út vẫn ngồi im, dường như cậu chấp nhận mọi ý kiến quyết định từ phía bà chủ.

- Chỉ nửa tháng thôi, sao con phải hằn học với em con như vậy?

- An Ninh là của con, cô ấy đeo chiếc khuyên mang biểu tượng của con, con không cho phép cổ hầu hạ ai ngoài con cả.

- Thiên Bảo, con đừng ngang bướng như vậy. Từ trước đến nay, Thiên Thành chưa bao giờ tranh giành với con thứ gì, nó cũng chưa bao giờ đòi hỏi gì hết, chỉ nửa tháng thôi, con không thể nhường em con được sao?

- Thành, mày nói gì đi chứ, mày quen sống một mình rồi, có hầu gái hay không với mày thì quan trọng gì...mày thừa biết tao không thích chia sẻ, mày nói gì đi chứ.

- THIÊN BẢO...– Bà chủ quát lớn khiến mọi người đều giật mình.

- Tóm lại là con không muốn, nếu mẹ muốn có người chăm sóc nó, anh cả sẵn sàng chia sẻ đấy.

Nói rồi cậu hai đi thẳng về phòng đóng rầm cửa lại, tiếng đóng cửa mạnh đến nỗi đứng từ phòng khách vẫn nghe thấy rõ.

An Ninh nhìn cậu út, cậu quay mặt ra phía ngoài, ánh mắt thất vọng cộng thêm sự u uất càng làm cậu trông tồi tệ.

- Thành à, đừng lo, mẹ sẽ bảo Thiên Minh, có lẽ nó sẽ dễ tính hơn thằng Thành.

- Thôi, con quen sống một mình rồi, không có hầu gái cũng không sao cả. Con xin phép về phòng trước.

Cậu út đi ngang qua An Ninh, cậu đưa ánh mắt tiếc nuối thất vọng nhìn cô. An Ninh chỉ biết cúi mặt chào cậu một cách gượng gạo.

- Thưa bà chủ, để tôi khuyên cậu hai, biết đâu cậu ấy lại chịu nghe. Dù sao, tôi cũng là người gần với cậu ấy nhất...

Bà chủ gật đầu rồi vỗ vai An Ninh nói: 

- Vậy thì nhờ cô vậy, tôi cũng chán cái cảnh nó tranh giành với em nó rồi.

An Ninh cúi đầu kính cẩn chào bà chủ.

Cộc...Cộc...

- Cậu hai, tôi An Ninh đây, tôi vào được chứ?

- Ừ, vào đi.

An Ninh mở cửa, mọi thứ trước mặt cô là một đống hỗn độn, cả một giá rượu đắt tiền, mọi thứ trên bàn đều bị cậu gạt xuống đất.

- Cậu hai, cậu làm gì vậy?

Cậu hai không trả lời, cậu đang rất tức giận, An Ninh có thể cảm nhận được luồng khí tức giận đang phủ kín căn phòng.

An Ninh lặng lẽ dọn dẹp. Thấy vậy, cậu hai lên tiếng: 

- Để đấy đi, tôi sẽ bảo người khác làm, đừng để tay mình bị thương, tôi không muốn hầu gái của tôi bị thương đâu.

Mặc dù giọng cậu hai vẫn còn bực tức nhưng An Ninh thấy được trong đó sự quan tâm của cậu.

- Cậu hai!

- Gì?

- Tôi có thể hỏi vì sao cậu không muốn tôi hầu hạ cậu út không?

Thái độ cậu hai thay đổi hẳn, ánh mắt cậu chùng xuống, nặng trĩu, cậu nằm xuống giường vắt tay lên trán.

- Có rất nhiều lý do khiến tôi làm như vậy.

- Chỉ là nửa tháng thôi, nếu cậu sợ tôi mệt thì tôi không sao đâu, tôi ổn mà.

- Đó không phải là vấn đề chính...

Cậu ngồi dậy, vươn tay kéo An Ninh ngồi xuống giường.

- Thiên Thành không phải là con ruột của mẹ tôi, nó được nhận nuôi trong một lần mẹ đi làm từ thiện. Mới về đây nó đã ít nói, luôn nhìn mọi người với ánh mắt rất lạ. Ai cũng sợ nó không vui nên quan tâm nó hết lòng, mẹ luôn cho nó những điều tốt nhất. Mặc dù nó không đòi hỏi điều gì bao giờ, nhưng mẹ đã thay nó làm tất cả. Mẹ đưa nó đi học, ăn cùng nó, quan tâm chăm chút đến việc học tập của nó. Mẹ làm cho nó mọi thứ, cho nó mọi thứ tốt nhất. Những điều đó, chưa bao giờ mẹ làm với tôi cả. Mọi thứ đều là hầu gái và quản gia giúp tôi làm.

- Có thể là do cậu ấy bị bệnh.

- Nó không bị bệnh gì cả, tất cả chỉ là do nó không nói ra...Tôi và nó chưa bao giờ nói chuyện suốt mười tám năm qua.

An Ninh nhìn cậu hai và cô nhận ra rằng, cậu không phải là một Casanova nông nổi, hời hợt. Cậu chỉ cố làm điều đó để chứng minh sự tồn tại của mình. Cậu khác với cậu út, cậu út chọn cách im lặng để nhận được sự quan tâm, ánh nhìn của mọi người, còn cậu, cậu lại chọn cách gây rắc rối. Cậu giống như một cậu bé thiếu thốn tình cảm, cậu càng tỏ ra bất cần và trăng hoa bao nhiêu, càng chứng tỏ cậu cần có người bên cạnh bấy nhiêu. Giống như hai đứa trẻ, một đứa luôn quậy phá, quấy rối còn một đứa chỉ lặng im. Người ta sẽ lo lắng cho đứa bé chỉ biết im lặng, vì họ sợ nó bị bệnh. Trong thâm tâm họ luôn cho rằng, đứa trẻ luôn quậy phá kia là đứa trẻ khỏe mạnh.

Bất chợt, cậu hai tựa đầu vào vai An Ninh khiến cô giật mình rụt vai lại, nhưng cô đã bị cậu giữ chặt lại.

- Ngồi im đi, chỉ năm phút thôi...năm phút thôi.

An Ninh không phải là người dễ mủi lòng, cũng không phải người dễ bị lay động. Nhưng cô là một người thấu hiểu tâm can người khác. Lúc này, thứ cậu hai cần là một bờ vai, một bờ vai để cậu cảm thấy mình được cần đến, mình được tồn tại và mình được quan tâm.

Phần trước | Phần sau Xem nhanh: