Cỡ chữ: Vừa | Lớn | Lớn hơn

Đôi mắt của hầu gái

Chanhee

Xem nhanh:

Chương 06: Tôi phải tự tay chăm sóc cô ấy.



Chương 6: Tôi phải tự tay chăm sóc cô ấy.

An Ninh bật dậy, cô đang nằm trên giường cậu út, còn cậu út đang ngồi bên cạnh...

- Dậy rồi à?

An Ninh vội ra khỏi giường.

- Tôi...tôi...tôi...xin lỗi cậu, tôi không biết...tôi...– An Ninh ấp úng.

- Không sao đâu, cô trở về phòng mình đi, muộn rồi đó.

An Ninh nhìn lên đồng hồ, đồng hồ điểm 6 giờ. Cô hoảng hốt chào cậu út rồi ra khỏi phòng. Cậu út nhìn theo dáng vẻ dễ thương của cô chỉ biết cười và vẫy tay chào.

Một ngày làm việc mới lại bắt đầu, những công việc thường nhật dường như càng trở nên nhiều hơn trước, hết người này đến người khác bảo An Ninh làm cái này đến cái nọ trong khi An Ninh chỉ biết ngoan ngoãn làm theo.

Ngày thứ hai kết thúc lúc 9 giờ tối. An Ninh tới phòng thay đồ mới nhận ra rằng mình để quên đồ ở kho thực phẩm, cô vội chạy tới đó. Có tiếng điện thoại reo, là cậu út.

- Cô xong việc chưa?

- Dạ rồi, tôi để quên đồ nên quay lại lấy, cậu gọi tôi có việc gì vậy?

- Không, chỉ là muốn hỏi xem cô có muốn ăn bánh ngọt cùng tôi không? – Cậu út ngập ngừng tỏ vẻ e ngại.

- Vậy, cậu đợi tôi một lát nhé.

- Vậy nhé, cô muốn ăn loại nào? Sôcôla hay vani, hay dâu?

- Loại nào cũng được ạ.

- Nhanh nhé, tôi đợi.

Cậu út cúp máy cũng là lúc An Ninh tới khu vực bếp, không khí lạnh đột ngột khiến An Ninh rùng mình. Ai đó đã quên không đóng cửa phòng đông lạnh và một chú chuột nhắt đang lò dò tiến vào trong. An Ninh vội lao tới cầm theo chiếc chổi định đuổi nó ra ngoài. Nhưng rồi...

RẦM...

Đã hơn nửa tiếng vẫn chưa thấy An Ninh tới, chiếc bánh kem ngon lành trên bàn cũng càng lúc càng trở nên rệu rã. Thiên Thành vẫn cố ngồi đợi, cậu liên tục nhìn đồng hồ...bốn mươi lăm phút...một tiếng...trôi qua, vẫn không thấy An Ninh đâu. Cậu nhấc điện thoại lên gọi, nhưng An Ninh không nghe máy, tiếng chuông điện thoại đổ dài bên tai càng làm cậu nóng ruột. Hàng chục cuộc điện thoại gọi liên tiếp vào máy An Ninh nhưng đều không có hồi âm, cậu út vội mặc áo khoác vào rồi chạy đi tìm. Cậu vẫn liên tục gọi điện cho An Ninh nhưng đều không thấy trả lời...Cậu chạy xuống khu vực bếp, tìm ở khắp mọi nơi nhưng đều không thấy...

- An Ninh, cô ở đâu...– Cậu gọi to tên An Ninh.

Tiếng chuông điện thoại reo lên ở phía nhà kho...Cậu vội vàng chạy về phía tiếng chuông. Không có ai, chỉ có đồ đạc của An Ninh để trên bàn.

- An Ninh...An Ninh...– Cậu vẫn tiếp tục gọi.

Từ phía kho đông lạnh có tiếng đập cửa yếu ớt. Cậu vội chạy lại.

- An Ninh...cô ở trong đó phải không? An Ninh...

Tiếng đập cửa yếu dần rồi dứt hẳn...Cậu út vội vã mở cửa...An Ninh đang nằm co ro trên sàn, toàn thân tím tái vì lạnh.

- An Ninh...An Ninh...Tỉnh lại đi...An Ninh...

Cậu lay cô, nhưng cô đã như một cái xác bất động không chút sự sống.

Cậu cởi áo khoác choàng lên người cô rồi bế cô về phòng mình. Đặt cô nằm lên giường, đắp chăn để giữ ấm cho cô, cậu nhấc điện thoại gọi cho quản gia.

- Gọi bác sĩ đến đây ngay cho tôi...ngay lập tức. – Cậu lớn giọng.

Mọi người vội vàng tới xem có chuyện gì. Bác sĩ yêu cầu chuyển An Ninh tới bệnh viện, tình trạng của cô càng ngày càng xấu đi...

- Bác sĩ, cô ấy sao rồi? – Cậu út lo lắng.

- Tình trạng thân nhiệt hạ thấp quá lâu, tuần hoàn kém, khiến tim không thể co bóp bình thường, cũng may là tìm thấy cô ấy kịp thời, nếu thêm một lúc nữa chắc không thể cứu được.

Cậu cầm lấy bàn tay lạnh ngắt của An Ninh, cô vẫn chưa tỉnh lại, bàn tay vẫn tái xanh vì lạnh.

- Vậy cô ấy phải ở đây bao lâu nữa?

- Dạ thưa cậu, có thể để cô ấy về điều trị tại nhà, nhưng không được để nhiễm lạnh hay hoạt động quá mạnh.

- Vậy đưa cô ấy về phòng của tôi. – Cậu nói với quản gia.

- Dạ thưa cậu, không nên như thế, chúng tôi sẽ có trách nhiệm chăm sóc cô ấy.

- Không, tôi phải tự tay chăm sóc cô ấy, khi nào cô ấy tỉnh lại rồi tính sau.

- Thưa cậu, nếu bà chủ biết được thì sẽ không hay đâu, nên để cô ấy tĩnh dưỡng tại phòng của cô ấy thì hơn.

Cậu út cũng xuôi xuôi, cậu biết rõ mẹ cậu là người như thế nào, bà sẽ không thể ngồi yên khi thấy một cô hầu gái nằm trên giường của con trai mình được.

An Ninh tỉnh dậy và thấy mọi thứ thật mơ hồ, cô đã ngủ quá lâu. Lục lại trí nhớ, những thứ cô nhớ được thật rời rạc, hình như cánh cửa nhà kho đột ngột đóng sầm lại, rồi cảm giác lạnh cóng xâm chiếm cơ thể...An Ninh từ từ ngồi dậy. Cậu út đang ngủ gục bên cạnh, chắc hẳn cậu đã thấm mệt vì thức trông An Ninh.

- Cậu út! – An Ninh gọi nhỏ.

Cậu út nghe thấy liền mở mắt.

- An Ninh, cô tỉnh rồi à, có đau ở đâu không? Có còn thấy lạnh không? – Cậu cầm tay cô áp lên gương mặt mình để chắc chắn là nó vẫn ấm áp.

- Tôi không sao, sao cậu lại ở đây?

Cậu út thở phào nhẹ nhõm.

- Thế là tốt rồi, tôi sẽ gọi người vào, giờ thì tôi phải đi ngủ đã.

Cậu út gọi người vào thay cậu chăm sóc cho An Ninh, dặn dò cẩn thận trước khi rời đi.

- Có chuyện gì phải báo cho tôi ngay, đừng để cô ấy ăn gì lạnh, cái gì cũng phải ấm, nghe chưa?

- Dạ, vâng thưa cậu. – Hai cô hầu gái kính cẩn.

Cậu út yên tâm bước ra khỏi phòng.

- Rút cục là có chuyện gì xảy ra vậy? Sao cậu út lại ở trong phòng em? – An Ninh ngạc nhiên hỏi hai chị hầu gái.

- Em không biết gì sao? Em suýt chết cóng trong phòng đông lạnh đó, may mà cậu út tìm thấy em kịp thời, không thì chắc giờ em...

- Vậy sao?

- Không những thế, sau khi đưa em từ bệnh viện về, cậu út nhất định phải để em ở phòng cậu ấy, quản gia ngăn mãi mới được. Xong lại còn chăm sóc em hai đêm liền không ngủ. Em đúng là có diễm phúc lắm đấy.

An Ninh cười trừ trước câu nói của hai chị hầu gái và cũng không hiểu vì sao cậu út lại làm như vậy. Vài ngày sau đó, An Ninh hồi phục nhanh chóng, cô lại tiếp tục làm công việc dưới bếp ăn của mình...

- An Ninh. – Tiếng quản gia gọi cô.

- Dạ, thưa quản gia.

- Bà chủ muốn gặp con đấy.

An Ninh theo quản gia đến phòng khách, cậu út đang ngồi ở đó.

- Cô tới đây An Ninh. – Bà chủ ra lệnh.

An Ninh khép nép tiến lại phía bà chủ.

Bà chủ nhìn An Ninh rồi nhìn cậu út, giọng bà cất lên đầy uy lực: 

- Có lẽ tôi nên nói thẳng. Vì tôi cũng là mẹ, tôi luôn muốn mọi thứ tốt nhất cho con trai tôi. Cho chúng những thứ tốt nhất, chọn cho chúng những thứ đắt tiền, cao cấp nhất. Cô hiểu ý tôi chứ An Ninh?

An Ninh cúi đầu lắng nghe lời bà chủ, cô biết bà đang muốn nói gì qua từng câu từng chữ cay nghiệt.

- Mẹ nói gì vậy? Những thứ đắt tiền, cao cấp là sao? Mẹ có ý gì vậy? – Cậu út gắt lên.

- Mẹ là mẹ của con, mẹ không cho phép con có thứ tình cảm nào đặc biệt với người hầu. Mẹ không cho phép như vậy.

- Tình cảm gì chứ? Giữa con và An Ninh chỉ là...

- Chỉ là gì chứ? Mối quan hệ giữa chủ và tớ như con thật sự đã đi quá đà, không phải chỉ mẹ mới thấy, tất cả mọi người làm ở đây đều thấy.

- Không có chuyện gì cả. Tất cả không có chuyện gì cả...– Cậu gắt lên.

- Một Thiên Bảo là quá đủ, ta không thể để con đi theo vết xe đổ của nó được. An Ninh, cô hiểu ý tôi nói chứ? – Bà chủ bất chợt hỏi An Ninh.

- Dạ thưa bà chủ, tôi hiểu. Tôi xin nghe theo sự sắp xếp của bà. – Giờ đây An Ninh còn biết nói gì hơn câu ấy, cô chỉ là thân phận tôi đòi, làm thuê cho họ. Đối với họ, cô chỉ là cọng cỏ, là đôi dép lê so với đôi giày da xa xỉ.

- Tốt, tôi sẽ không để cô thiệt đâu, tạm thời cô cứ về phòng của mình, công việc sẽ được sắp xếp cho cô sau. Huệ Ân cũng đã khỏe hẳn, từ mai cô không cần hầu hạ Thiên Thành nữa. Còn về Thiên Bảo...

- Con sẽ không để mẹ sắp đặt một lần nữa đâu.

Giọng nói từ phía cửa vọng vào khiến ai nấy đều ngỡ ngàng.

Thiên Bảo bước vào trước sự ngạc nhiên của mọi người.

- Con về từ bao giờ vậy Thiên Bảo? – Bà chủ hỏi cậu hai.

- Về từ lúc mẹ nói“mẹ không muốn Thiên Thành đi theo vết xe đổ” của con.

- Mẹ nói gì sai sao? Các con phải biết mình là ai, mẹ không cho phép có thứ tình cảm nam nữ giữa chủ nhân và đầy tớ.

- Đó là mẹ tự suy diễn ra đó thôi, mọi chuyện chẳng có gì hết.

- Mẹ lo xa như vậy là thừa sao?

- Có phải vì thế mà từ lần đó, suốt sáu năm liền mẹ để một người hầu nam hầu hạ con.

- Đúng, chỉ có như vậy, con mới quên được con nhỏ đó.

Cậu hai mỉm cười chua chát, cậu quay lại nhìn những người làm có mặt trong căn phòng, và cậu nhìn An Ninh.

- Mẹ, đúng là vô tâm. Những lời như vậy mà mẹ cũng có thể nói ra trước mặt bao nhiêu người đã tận tụy vì mẹ sao?

Bà chủ lạnh lùng ngồi xuống ghế, bà nhấp một ngụm rượu nhỏ trước khi tiếp lời.

- Đó là sự khác nhau giữa số phận, người sở hữu đồng tiền và người không có tiền. Con không biết sao?

- HAHAHAHAHAHA...– Cậu hai cười lớn.

- An Ninh là hầu gái của con, không có lệnh của con, không ai được phép để cô ấy rời xa con dù chỉ nửa bước. Mẹ biết chứ...– Nói rồi cậu kéo An Ninh đi khỏi bầu không khí căng thẳng đó. Cậu út cũng theo hai người ra khỏi phòng để lại bà chủ lòng đầy bực tức.

Đi được một đoạn, Thiên Bảo buông tay An Ninh ra, cậu quay lại, dịu dàng nở nụ cười nói với An Ninh: 

- Cô trở về phòng đi, không có lệnh của tôi, không được phép đi đâu cả. Thiên Thành, cậu vào phòng tôi, tôi có chuyện muốn nói với cậu.

An Ninh cúi đầu nghe theo lời cậu.

Cậu hai đóng cửa lại, đặt trước mặt cậu út một ly rượu và một chai rượu.

- Có muốn uống một chút không? – Cậu hỏi Thiên Thành.

- Không, em không biết uống rượu.

Cậu hai gật gật đầu, cậu lấy trong túi áo ra một lon nước cam rồi lại đặt trước mặt cậu út.

- Uống đi, tôi mua lúc ở sân bay, nhưng chưa kịp uống.

- Có chuyện gì cần nói với em sao? – Cậu út vừa mở lon nước vừa hỏi.

- Có lẽ đây là lần đầu chúng ta ngồi nói chuyện với nhau như thế này, dù sao chúng ra cũng đã là người một nhà. Vậy tôi nói thẳng nhé.

- Anh cứ nói.

- Cậu...cậu thích An Ninh đúng không?

Câu hỏi thẳng của Thiên Bảo làm cậu út không khỏi giật mình.

- Sao anh lại hỏi em như vậy? À không, sao anh lại nghĩ như vậy?

- Ánh mắt cậu khi nhìn An Ninh rất khác, ngay từ hôm chọn hầu gái, cậu đã luôn nhìn cô ấy.

Thiên Thành không nói gì, cậu chọn cách ngồi im như một giải pháp tốt nhất, có nói cậu cũng không biết nói gì lúc này. Cậu không thể thừa nhận, cũng không thể dối lòng mà phủ nhận được sự thật rằng cậu đã bị An Ninh thu hút.

- Tôi nói thế này không biết có phải hay không. Nhưng dù là tình cảm gì đi chăng nữa, cậu cũng nên dừng lại trước khi không bước ra khỏi nó được.

Thiên Thành ngỡ ngàng trước những lời Thiên Bảo nói, trong mắt cậu, Thiên Bảo luôn là một kẻ chơi bời, sáo rỗng, luôn chỉ nói những lời vô nghĩa. Nhưng lúc này đây, qua ánh mắt, cậu có thể nhận thấy một người anh thực sự, một người anh đang dạy bảo đứa em.

- Tại sao chứ? Tại sao lại không được chứ? Anh có quyền thích hầu gái còn em thì không sao?

- Đó đã là chuyện quá khứ, mong cậu đừng nhắc lại nữa. – Thiên Thành tức giận đập bàn.

- Sao, động chạm vào nỗi đau của anh à? Anh là dòng máu chính tông của Lưu gia, em chỉ là một đứa được nhận nuôi, việc em yêu ai, việc em thích ai cũng đâu ảnh hưởng đến dòng họ này chứ.

- Tôi không cho phép cậu nói như vậy, cậu thừa biết, mẹ yêu cậu nhất, bà ấy sẽ làm gì với An Ninh nếu như cậu tiếp tục đến với cô ấy. Cậu thật sự không nghĩ cho cô ấy sao?

Thiên Thành đứng dậy, bước ra khỏi phòng, trước khi đi cậu nói với lại như một lời khẳng định: 

- Anh yên tâm, em sẽ bảo vệ được cô ấy, em sẽ không để mẹ làm tổn hại cô ấy.

- Trước lúc ấy, cậu cần đoạt cô ấy khỏi tay tôi đã. – Cậu hai nói chắc như đinh đóng cột.

Cậu hai ngồi trước cửa phòng An Ninh, chắc giờ này cô đã ngủ. Khoảng thời gian qua quá đủ để cậu suy nghĩ về mọi thứ. Giữa cậu và An Ninh không thể có tình cảm, nó sẽ chỉ làm cho cả hai mệt mỏi và tổn thương.

An Ninh ngồi áp lưng vào cửa, mọi chuyện xảy ra thật chóng vánh, giống như một cơn bão tràn về quét sạch mọi thứ rồi để lại nơi đấy một đống hoang tàn đổ nát. Cuộc sống thật quá khó khăn, không biết rồi nó sẽ đi về đâu.

- An Ninh...cô ngủ chưa? – Cậu hai nói nhỏ, dường như cậu rất muốn nói chuyện với cô nhưng lại sợ cô nghe thấy mà thức dậy.

An Ninh giật mình, cô định mở cửa nhưng nghĩ thế nào lại thôi, cô ngồi áp lưng vào tường lắng nghe.

- Chắc cô ngủ rồi nhỉ!

Mặc dù cách nhau một bức tường nhưng hơi ấm của cậu hai An Ninh như có thể cảm nhận được...

- Tôi...lại sắp đi vào vết xe đổ của sáu năm về trước rồi...Tưởng chừng như trái tim đã khép lại bởi sức mạnh của đồng tiền. Nhưng giờ đây nó lại mở ra vì em đấy An Ninh. Không biết từ bao giờ tôi lại bị ám ảnh bởi đôi mắt của em. Sáu năm về trước, tôi đã yêu một hầu gái, cô ấy là người đầu tiên khiến trái tim tôi điên cuồng. Giống như bông bách hợp trắng, nhẹ nhàng, tinh khiết, ngọt ngào và chân thành...Nhưng cô ấy lại là một hầu gái mà nguyên tắc hầu gái không được phép có tình cảm với chủ nhân. Chúng tôi đã giữ kín tình cảm trong một thời gian dài, đó là khoảng thời gian đẹp nhất đời tôi. Có vui, có buồn, đam mê mãnh liệt. Nhưng rồi kết cục thì...

Số phận của những hầu gái vốn đã khắc nghiệt lắm rồi. Họ hết lòng vì chủ nhân nhưng chỉ cần họ có chút tình cảm với chủ nhân, họ sẽ bị hất ra đường như một túi rác một cách không thương tiếc. Ba năm cô học cách làm hầu gái, học cách làm hài lòng những người mà cô phải gọi là chủ nhưng kết quả vẫn chỉ là bị coi như một kẻ ở, một thứ giẻ rách, quyền hành gì cũng từ tay những người có tiền.

Giọt nước mắt hiếm hoi bắt đầu lăn dài trên gương mặt cậu. Đã lâu lắm rồi cậu không uống nhiều như vậy, và cũng là lần đầu cậu ngồi trước cửa phòng một hầu gái mà lẩm bẩm như một thằng điên như vậy.

- Tôi điên mất rồi...Mỗi lần nhìn thấy cô, cái cảm giác khó tả ấy lại dâng lên...An Ninh...Một lần thôi, chỉ một lần thôi, chỉ tối nay thôi, hãy để tôi thích cô. Chỉ tối nay thôi, sáng mai tôi sẽ lại trở về là cậu hai của cô. – Cậu co gối ôm lấy đầu.

Cậu hai không biết rằng những lời ấy An Ninh đã nghe thấy tất cả, cô đặt hai tay lên trước ngực, nó đang đập mạnh...



Phần trước | Phần sau Xem nhanh: