Cỡ chữ: Vừa | Lớn | Lớn hơn

Đôi mắt của hầu gái

Chanhee

Xem nhanh:

Chương 08: Vâng, cô ấy là vợ của tôi.

Chương 8: Vâng, cô ấy là vợ của tôi.

(Note: Những đoạn hội thoại được đặt trong dấu (...) ám chỉ nhân vật đang sử dụng ngoại ngữ, các bạn đọc để ý hộ mình nha ^^)

Một ngày nắng ấm báo hiệu cho một tình yêu bắt đầu.Tokyovẫn đang rộn rã chuẩn bị đón Giáng sinh, thật ấm áp và hạnh phúc. Đối với An Ninh, điều hạnh phúc nhất là được làm bữa sáng cho cậu hai, một bữa sáng đầy đủ năng lượng để cậu có thể khỏe mạnh.

- Cậu hai...tôi vào nhé? – An Ninh gõ cửa.

Dường như cậu hai vẫn chưa thức dậy, cậu vẫn luôn ngủ như một chú mèo lười, cho tới khi có người vất vả gọi cậu thức dậy.

- Cậu hai, dậy nào, một tiếng nữa cậu có cuộc họp đấy, dậy đi còn ăn sáng nữa.

Cậu hai cựa mình, nhõng nhẽo: 

- Cho anh ngủ thêm một lát đi, anh chưa muốn dậy...

- Không được, phải dậy ngay, bữa sáng tôi đã chuẩn bị xong rồi, cậu còn phải chuẩn bị cho buổi họp nữa...

- Không, anh muốn ngủ cơ...– Cậu hai vẫn tiếp tục nũng nịu.

- Cậu hai, có dậy không? – An Ninh nghiêm giọng.

Cô lại kéo chăn của cậu hai nhưng bị cậu giằng lại. Tức mình cô càng giật mạnh hơn, bất chợt cậu nắm tay cô rồi kéo giật vào lòng, cậu ôm vòng eo thon thả của cô rồi gối đầu lên đùi cô...

- Ngồi như vậy một lát thôi, chỉ một lát thôi là anh dậy ngay.

- Cậu hai, cậu bắt đầu nhõng nhẽo từ bao giờ thế?

- Thế thì phải hỏi em, từ khi nào em lại để cho anh tự do nhõng nhẽo như vậy?

An Ninh ngượng ngùng quay mặt đi, cô lại phát hiện ra một con người khác của cậu, dường như càng ngày cậu càng thể hiện rõ con người thật của mình, nhìn cậu lúc này ai nói cậu là CEO của một tập đoàn lớn hét ra lửa.

- Vậy giờ cậu hai dậy được chưa, cậu phải ăn sáng và còn làm việc nữa.

- Chiều nay chúng ta sẽ làm gì nhỉ? – Cậu vờ như không nghe thấy lời An Ninh.

- Xong việc rồi thì về nhà thôi, giờ này chắc mọi người đang tất bật chuẩn bị đám cưới cho cô ba rồi.

- Ở nhà có bao nhiêu người, lo gì, hiếm khi có cơ hội được một mình thế này, hay...chiều nay chúng ta đi chơi đi...– Cậu hai hào hứng.

- Không được, cậu đang ốm đấy, ngoài trời lại rất lạnh.

Cậu hai phụng phịu ngồi dậy rồi nhảy xuống giường, cậu vươn vai một cái rồi ngồi xuống ăn bữa sáng ngon lành do An Ninh chuẩn bị. Sực nhớ ra điều gì đó, cô vội chạy về phòng lấy ra hai hộp quà rồi đặt trước mặt cậu hai.

- Đây là quà của cô ba, còn đây là quà của cậu.

- Cái gì vậy? – Cậu hai ngạc nhiên.

- Thì là quà...

Cậu hai mở ra, là một chiếc khăn khá ấm áp. Cậu quàng nó qua cổ.

- Đẹp không?

Cậu hai chẳng có gì mặc là không đẹp cả. Đơn giản vì bản thân cậu đã quá đẹp, làn da trắng sữa, cái cổ cao thì dù là màu đen, nâu, xanh hay màu xấu nhất quả đất cũng đều hợp với cậu hết...An Ninh chẳng biết khen thế nào cho đủ, cô chỉ khẽ gật đầu rồi lại bắt đầu công việc dọn dẹp của mình.

- (Chúng tôi sẽ xem sét lại các điều khoản của hợp đồng và báo lại cho các ông sau.) – Cậu thận trọng nói chuyện với ông đối tác người Nhật.

- (Tôi mong là chúng ta sẽ hợp tác lâu dài.)

- (Tôi sẽ thông báo cho ông sớm nhất.)

- (Tôi đợi tin của cậu, tiện đây cũng muốn mời cậu tối nay tới dự buổi tiệc ra mắt sản phẩm mới của tập đoàn chúng tôi.)

- (Vâng, tôi sẽ suy nghĩ về lời đề nghị của ông.)

- (Mong cậu có thể tới cùng bà nhà.)

- (Bà nhà?)

- (Bà nhà của cậu thật chu toàn, theo chồng đi công tác như vậy, chắc cậu hạnh phúc lắm.)- Ông ta quay qua nhìn An Ninh.

Cậu hai cười mỉm: 

- (Vậy thì tôi không thể từ chối được rồi, vậy hẹn gặp lại ông tối nay.)

Hai người bắt tay nhau ra về, ông giám đốc không quên cúi chào An Ninh: 

- (Chào bà, mong gặp lại bà tối nay.)

An Ninh cúi chào ông ta rồi quay qua nhìn cậu hai ý muốn hỏi ông ta nói gì. Cậu hai chỉ cười và vỗ vai An Ninh rồi theo ông giám đốc ra ngoài.

Theo lệnh của cậu hai, An Ninh cùng cậu xuống phố mua sắm. Cậu vào một cửa hàng bán âu phục và nói với người phục vụ: 

- (Tìm cho tôi một bộ phù hợp với chiếc khăn này.) – Cậu đưa chiếc khăn mà An Ninh đã tặng cho nhân viên bán hàng.

Cô nhân viên đón lấy chiếc khăn từ tay cậu, chiếc khăn không phải là thứ hàng cao cấp lắm nên chắc cô nhân viên hơi ngạc nhiên. An Ninh nhìn theo chiếc khăn, cô vui mừng vì cậu luôn giữ nó bên mình, cô quay qua nhìn cậu, cậu khẽ hắng giọng rồi lảng ánh mắt qua chỗ khác. Một lát sau, hàng loạt các bộ comple được mang ra.

- (Thưa quý khách, vì chiếc khăn này khá khó kết hợp với các trang phục có sẵn của chúng tôi. Ở đây chúng tôi có khá nhiều mẫu khăn, cậu có thể chọn một cái tùy thích.)

Cậu hai lắc đầu, cậu giật lấy chiếc khăn từ tay người nhân viên và tự mình chọn lựa cho bản thân một bộ comple màu xanh đen khá trang nhã.

- (Tôi sẽ lấy bộ này, nó rất hợp với chiếc khăn. Đây là size của tôi, phiền cô.) – Cậu đưa cho người nhân viên một mảnh giấy ghi lại số đo của mình.

Sau khi thử xong đâu đấy bộ comple cho mình, cậu hai nhìn qua An Ninh, lúc này đang ngồi đọc báo ở hàng ghế chờ.

- Em chờ có lâu không (bà xã)? – Cậu mỉm cười tinh nghịch.

- Dạ không. Mà (bà xã) nó có nghĩa là gì vậy?

Cậu hai mỉm cười, mấy cô nhân viên cũng mỉm cười, dường như họ hiểu ra lý do vì sao cậu hai nhất quyết phải mang chiếc khăn đó.

- Đi nào, chúng ta còn nhiều việc lắm.

Mấy cô nhân viên cũng đồng thanh cúi chào hai người: 

- (Cảm hơn ông bà đã sử dụng sản phẩm của chúng tôi, hân hạnh được gặp lại.)

An Ninh hoàn toàn không hiểu họ nói gì, cô có vẻ khó chịu vì mình như một người điếc vậy. Hỏi cậu hai thì cậu chỉ cười mà không nói, đôi mắt ánh lên tinh nghịch khiến An Ninh càng tò mò hơn.

Cậu kéo cô vào một cửa hàng trang phục dạ hội.

- Chúng ta phải chọn cho Thiên Mai một bộ thật đẹp, chắc chắn nó sẽ rất thích.

Hai người bước vào trước sự chào đón lịch thiệp của đội ngũ nhân viên trong cửa hàng.

- (Tôi có thể giúp gì ông bà?)

- (Tôi muốn tìm cho vợ của tôi một bộ đồ thật lộng lẫy, tối nay chúng tôi phải đi dự một bữa tiệc lớn.)

Người nhân viên hiểu ra vấn đề, họ lại phía An Ninh, lặng lẽ dùng thước đo các số đo trên cơ thể cô.

- Họ làm gì vậy cậu hai?

- À, họ đang lấy số đo của em, Thiên Mai cũng có dáng người khá giống em...Nên anh bảo họ lấy số đo của em cho chuẩn ấy mà.

An Ninh tin lời cậu hai và để yên cho các nhân viên đem mình ra làm vật thí nghiệm thử hết bộ này đến bộ khác...Cuối cùng thì cậu hai cũng chọn được một bộ như ý cho An Ninh...Bộ đầm màu trắng sữa với những nếp gấp tinh xảo, phần ngực áo được đính nhiều loại đá quý lấp lánh sang trọng càng khiến đôi vai trần của An Ninh thêm phần gợi cảm. Điểm xuyết trên thân váy là một bông hoa lớn khiến nó trở nên mềm mại và thời trang hơn.

- (Bà nhà mặc bộ này rất đẹp thưa ông.)- Mấy cô nhân viên quay qua nói với cậu hai.

- (Cô ấy đẹp như vậy, mặc gì cũng đẹp cả.)- Cậu nhìn An Ninh trìu mến, vẻ mặt ngây thơ không hiểu gì của cô càng khiến cậu không thể nhịn cười.

An Ninh được đưa tới bàn trang điểm, họ thoa kem nền cho cô. Lúc này cậu hai đứng đằng sau nói với chuyên viên trang điểm: 

- (Làm ơn đừng trang điểm mắt cô ấy đậm quá.)

- (Nhưng thưa ông, vì bà nhà đi dự tiệc tối nên cần phải khiến đôi mắt đậm màu hơn một chút.)

Cậu tiến lại gần phía An Ninh, cậu đặt tay lên vai cô và ghé sát vào gương mặt cô thì thầm.

- Vì bình thường, đôi mắt của cô ấy đã đẹp đến nỗi khiến người ta khó quên rồi...– Cậu bỏ lửng câu nói đó rồi lại quay qua nói chuyện với chuyên viên trang điểm khiến cho An Ninh không khỏi xấu hổ, ngượng ngùng.

Cuối cùng thì họ cũng quyết định chỉ trang điểm màu hồng nhẹ cho đôi mắt thêm phần tươi sáng chứ không kẻ đậm nó, đôi môi cũng chỉ thoa một lớp son hồng tươi nhẹ nhàng...

An Ninh bước tới phía cậu hai khi mọi việc đã hoàn tất.

- Cậu hai, tôi xong rồi...

An Ninh đứng trước mặt cậu lúc này không còn là một cô hầu gái búi tóc đóng bộ cứng nhắc nữa. An Ninh lúc này mới đúng là một bông bách hợp thật sự, cho dù bách hợp có ở nơi đâu, có được trồng ở nơi tăm tối hay nơi đầy ánh nắng thì nó cũng luôn thu hút mọi cái nhìn của người đi qua nó...

- Sao đột nhiên cậu lại muốn tôi trang điểm kiểu này? Chỉ là mua đồ cho cô ba thôi mà, có nhất thiết phải trang điểm, làm tóc kỹ càng như vậy không?

Cậu vẫn chưa khỏi ngỡ ngàng khi nhìn thấy một An Ninh xinh đẹp như vậy. Cậu đi lại phía An Ninh, lấy trong hộp ra một sợi dây chuyền nhỏ rồi đeo vào cổ cô...

- Chiều nay hãy cùng anh đi dự một bữa tiệc nhé, họ đã mời anh và muốn mời cả em nữa.

An Ninh ngỡ ngàng khi nghe cậu hai nói.

- Nhưng...thưa cậu, tôi không biết tiếng Nhật, cũng chưa đi dự tiệc bao giờ, thân tôi tớ như tôi không phù hợp với những nơi như vậy đâu.

Cậu đặt tay An Ninh lên ngực mình rồi nói: 

- Em không tin anh sao? Anh đảm bảo bất khi nào em nhìn đến, cũng sẽ thấy anh bên cạnh em...Chỉ cần em đi bên cạnh anh như vậy là được rồi.

Cậu khoác áo lên vai cho An Ninh rồi quàng tay cô qua tay mình, họ cùng bước đi như một đôi uyên ương thật sự. Mỗi bước đi của họ đều nhịp nhàng như họ sinh ra là để dành cho nhau. Hoa bách hợp luôn hướng về nơi có ánh sáng và cậu chính là ánh sáng khiến bông bách hợp luôn nở rộ và tỏa hương thơm ngát.

Chiếc xe màu đen sang trọng dừng trước đại sảnh của một khách sạn lớn, mấy cậu lễ tân vội chạy đến mở cửa cho An Ninh và cậu hai bước xuống. Trợ lý của vị giám đốc lúc sáng đã đợi sẵn ở cửa lớn của khách sạn, ông lại phía cậu hai, bắt tay cậu rồi nói: 

- (Chào mừng cậu, rất vui vì cậu và bà nhà đến dự bữa tiệc của chúng tôi.)

- (Vâng, vậy nhờ ông giúp giới thiệu với mọi người.)

Trong không khí sang trọng của bữa tiệc chỉ dành riêng cho khách VIP, An Ninh bước vào trước ánh nhìn của biết bao nhiêu người. Chiếc áo khoác được cởi ra, mái tóc dài bồng bềnh buông hững hờ thấp thoáng bờ vai trắng thon thả.

- (Cuối cùng cậu cũng tới, tôi đợi cậu nãy giờ.) – Vị giám đốc ban sáng lại bắt tay chào hỏi cậu hai, ông ta nhìn qua An Ninh rồi vỗ tay khen ngợi.

- (Không ngờ phu nhân đây thường ngày giản dị, hôm nay lại giống một bông hoa nở rộ, thực sự phu nhân rất xinh đẹp.)

An Ninh cười nhẹ nhàng đáp lại ông giám đốc dù cô chẳng hiểu ông nói gì.

- Ông ấy nói gì với tôi vậy, cậu hai? – Cô lay lay tay cậu.

- Ông ấy nói, tối nay em là người đẹp nhất.

Lời nói của cậu hai giống như thứ gì đó nở rộ trong lòng An Ninh. Trước đây cậu hay buông lời ong bướm với các cô gái khác, lúc đó cô rất rất ghét nghe thấy những lời đó. Nhưng sao giờ nó lại lọt tai cô như vậy, giống như mật ngọt đang thu hút những chú ong vàng khiến chúng chỉ biết mù quáng lao đầu vào.

Trong tiếng nhạc du dương của buổi dạ tiệc, những cặp đôi đang say sưa trong điệu valse nhẹ nhàng, An Ninh và cậu hai ngồi ở một bàn gần đó, cô nhấp môi một ngụm rượu nhỏ, loại rượu nhẹ nhàng dành cho các quý bà. Còn cậu hai, cậu lặng xoay xoay chiếc ly trên bàn, thỉnh thoảng lại nhìn An Ninh với ánh mắt khó hiểu...



- (Xin hỏi...) – Một anh chàng mặc comple lịch sự tiến lại chỗ cậu hai và An Ninh.

- (Có chuyện gì vậy?) – Cậu hai trả lời một cách lịch sự.

- (Tôi có thể mời bạn của anh nhảy một bài được không?)

Cậu hai cười nhẹ rồi lắc đầu, cậu cầm tay An Ninh rồi nói: 

- (Xin lỗi anh, tôi đang định mời bà xã của tôi nhảy.)

Anh chàng biết ý liền rút lui. An Ninh quay qua nhìn cậu hai, cậu vẫn đang nắm tay cô như muốn ra uy với chàng trai người Nhật kia.

- Có chuyện gì vậy cậu hai?

- Anh ta nói, tại sao em đẹp như vậy mà anh không mời em nhảy một bài.

An Ninh xua tay: 

- Tôi không biết nhảy đâu, tôi ngồi đây là được rồi.

Cậu kéo cô ra giữa sân khấu rồi đặt tay cô lên vai mình.

- Cứ bước theo anh là được.

Cậu quàng tay qua eo cô, rồi dẫn dắt cô vào điệu nhạc. Cô chú ý nhìn xuống dưới để không giẫm phải chân cậu. Cậu nâng cằm cô lên rồi áp mặt sát với mặt cô.

- Nhìn vào mắt anh này, phải tin vào bản thân chứ, em sẽ không giẫm phải chân anh đâu.

Cô nhìn vào mắt cậu hai, đôi mắt ấy cô chưa bao giờ dám nhìn thẳng và nhìn lâu như vậy. Như đại dương đang dậy sóng muốn nhấn chìm tất cả vào cái hố đen trong và sâu ấy...

- Em nhìn gì anh mà kỹ vậy? Anh đẹp quá phải không?

Cô giật mình khi cậu hỏi, cô cũng không biết vì sao mình lại bị thu hút như vậy, có phải do hương thơm trên cơ thể cậu? Hay gương mặt điển trai của cậu? Hay là do sự dịu dàng của cậu? Không, là tất cả, do con người cậu tạo nên tất cả những thứ đó rồi khiến An Ninh như bị hút vào, bị quay cuồng trong tình cảm mà cậu dành cho cô...

Bất ngờ cậu đặt lên trán cô một nụ hôn nhẹ, nụ hôn tượng trưng cho sự đảm bảo về một bờ vai vững chắc, một tình yêu có thể tin tưởng được rằng nó sẽ có kết quả tốt đẹp.

Bỗng, một bàn tay kéo tách rời hai người ra, ngay trong khoảnh khắc tràn ngập cảm xúc ấy khiến mọi thứ đều trở nên ngỡ ngàng...

- ANH HAI...



Phần trước | Phần sau Xem nhanh: