Cỡ chữ: Vừa | Lớn | Lớn hơn

Bãi bờ hoang lạnh

Chu Lai

Xem nhanh:

Chương 02

Anh cau mày, đặt tờ báo che đi tệp giấy. Lại thằng Hoài rồi! Hắn còn định sang đây gây sự điều gì nữa? Với nghề nghiệp đang bị rẻ rúng của hắn, hắn muốn chọc đâu thì chọc, hà cớ gì hắn lại cứ nhè vào mình. Anh buông thõng:

- Vào đi!

Cùng với cánh cửa mở ra, một làn gió ào vào ớn lạnh. Anh vội vàng đứng dậy. Trước anh không phải là Hoài mà là người đàn bà mới đến chiều qua. Chị đã thay bộ đồ soa đỏ, phía trên khoác hờ chiếc áo len mầu hồng nhạt khiến khi bước vào, chị mang cả một chút ấm nắng vào theo.

- Chị… Chị ngồi chơi - Tay anh kéo ghế nhưng chân lại đá phải bàn..

- Em sang mượn anh cái hộp quẹt để đốt ngọn đèn. Bóng điện bên em cháy rồi hay sao ấy.

Miệng nói rất tươi nhưng đôi mắt nhìn lại rất buồn. Đôi mắt sâu, hơi có quầng dõi thẳng vào anh với một vẻ chăm chú khác lạ. Anh thoắt bị ngợp trước ánh mắt ấy, bất giác lảng nhìn đi nơi khác.

- Quẹt đây chị. Điện đóm ở đây tồi lắm, mất suốt.

- Dạ… Em ngồi chơi nói chuyện một chút, có làm phiền gì anh không?

- Ấy, sao lại phiền. Chị mới tới chiều qua?

- Dạ!

- Chắc là tránh cái nóng ở thành phố vài ngày?

- Không? Em có thể ở đây lâu, suốt đời…

- Để tôi đi đun tí nước pha trà mời chị.

Anh nói và chạnh nghĩ đến lời đánh giá của Thi Hoài. Đúng, biết đâu đấy, thằng cha ấy có kinh nghiệm nhìn người. Nhưng…

- Không cần đâu anh ạ! - Đôi mắt cô vẫn nhìn thẳng vào anh - Anh gầy đi nhiều quá! Tóc lại bạc nữa…

- Hả?… Thế ra chị ngày trước có…

- Không?… Là em muốn nói đã nhìn thấy anh mấy lần trên mặt báo.

- Mặt báo.

- Giám đốc một lâm trường nổi tiếng như anh, ai mà chả biết.

- Thì ra thế! - Anh hơi ngả người ra sau, khẽ cười chua chát - Nổi tiếng ư? Cám ơn!

- Dù sao trước công luận, anh cũng đã bước một chân vào ngưỡng của của lịch sử mất rồi! Đi vào lịch sử thì dễ nhưng đi ra khỏi lịch sử khó lắm, anh nhỉ?

- Chị xuống đây một mình à? - Anh hỏi lướt để tránh đi câu nói vô tình xoáy buốt vào đầu óc ấy.

- Em yêu biển, em thích biển và nói chung đã ra đến biển là tốt nhất nên ở một mình. Nhìn những đôi vợ chồng dắt díu nhau ra biển tắm sóng mà phát khiếp, cứ như là tù nhân bất đắc dĩ của nhau. Nói chơi, em còn có một cô bạn gái nữa, một cô người Bắc tính nết tuyệt vời.

Bạn gái hay nô tì? Anh nghĩ và buột miệng hỏi luôn:

- Thế còn cái ông đám người cùng đi Lada đến dây?

- Hoá ra đàn ông ở cái rẻo đất hoang này cũng tò mò ghê. Trả lời nhé: người tình.

Anh im lặng. Câu trả lời gọn khô ấy không cho phép anh cởi mở hơn nữa. Anh lại nhớ đến câu nhận định của Thi Hoài. Nếu không đúng là hạng người như hắn nói thì đây cũng là một thứ môtíp đàn bà hiện sinh, trơ tráo và thác loạn đang nhan nhản có mặt trên khắp mảnh đất này. Dường như đoán được cái suy nghĩ không mấy thiện chí ấy, cô gái mềm mại đứng dậy:

- Anh nghỉ, em về, sớm mai sẽ mang trả hộp quẹt cho anh. Em biết anh đã chán ngát cái cô khách không mời mà đến này. Nhưng mà, ủa! Đêm nay anh còn phải đốt thuốc.

- Không sao, tôi bỏ thuốc rồi. Cô cứ giữ mà dùng.

- Đừng nên. Đàn ông bỏ thuốc, bỏ rượu nhìn chán lắm. Nhất là một khi người đán ông ấy không gặp may trong cuộc đời và đang có nhiều điều để suy nghĩ. Căn chòi của em đối diện căn chòi của anh, lúc nào rảnh mời anh sang chơi. Chỗ em luôn có thuốc ngon và rượu ngon. Em về nhé! Chúc anh ngủ ngon và… nhớ đóng cửa sổ kẻo gió lùa, độc đấy!

Cô gái đi ra để lại sau lưng một khoảng không hiểu là trống lạnh hay ấm nóng. Quái dị! Hoàng vẫn ngồi im, không thèm cả theo ra đóng cửa lại. Cô ta là ai và cô ta vừa nói cái gì thế nhỉ? Không gặp may… Có nhiều điều để suy nghĩ… Cô ta ám chỉ ai? Chả lẽ thằng cha nhà thơ mất nết đã có đủ thời giờ để bép xép về mình? Vô lý! Bằng vào thời gian nối tiếp, hắn ta chưa kịp mò đến căn chòi của cô gái này. Vớ vẩn? Chuyện đã thối um lên mà lại còn bị dòm ngó. Hàng chục đoàn kiểm tra, hàng chục thằng đểu ở các cấp dòm ngó mình vừa rồi chưa đủ sao? Thiên hạ chúi mũi vào thương xót mình ư? Khốn nạn thật! Người tình… Hừ? Đến ngay một con đàn bà trâng tráo một con điếm dơ dáy trong cái vỏ bọc mỹ miều cũng có thể dạy dỗ, cũng có thể xót thương mình được ư? Mà sao… Anh nhắm nghiền mắt lại, vết thương cũ nơi ngực bất chợt nhói đau. Mà sao… Mình không tin. Dáng ngồi, giọng nói và đặc biệt là cái mắt nhìn xót xa nhân hậu ấy không thể là của một con… Dáng như đã có một lần mình gặp ả ở đâu đó rồi thì phải? Trên đường phố à? Hay trong hội nghị? Tại một cái BAR chăng? Hay tại một tuy-ô kín đáo mà đôi lần vì chiều nể bạn bè mình có theo vào? Ở đâu nhỉ? Ở hay! Mà dù có ở đâu thì cũng kệ cha ả, liên quan gì đến mình. Tất cả những con đàn bà quăng thân sống bằng tiền bao của bọn đàn ông nhiều tiền rừng mỡ đều có một vẻ mặt câng câng như nhau tuốt, có quái gì mà phải bận tâm. Thế là con thuyền ký ức nơi anh vừa mới khó nhọc rẽ nước bơi ngược dòng được một đoạn đã lại vội mệt mỏi thả neo.

Chộp lấy cây bứt, anh lia một đường mực đen cháy xuống tệp giấy:

Cứt chó! Cút chó hết!

Khoảnh khắc đó anh không hề hay biết rằng con đàn bà trâng tráo chưa ra khỏi nhà mình. Cô ngồi nhẹ xuống bậc thang gỗ cuối cùng đặt trước cửa phòng anh, nhỏ nhoi, mềm yếu, mắt nhìn mông lung ra phía biển. Nơi đó chỉ có một màu xám chì và những âm thanh vô nghĩa vật vã dội về. Nơi đó hàng ngàn đời nay, đêm cũng như ngày, mùa khô rồi lại mùa mưa, bao cuộc chiến tranh đã trôi qua, bao triều đại suy rồi lại thịnh, những con sóng kia vẫn bất biến hối hả vội vã chạy vào bờ rồi lại hối hả vội vã lao trở ra, đấm ngực thùm thụp, giận dữ sùi cả bọt mồm bọt mép nhưng rồi chả để làm gì. Biển vẫn là biển, cát vẫn là cát, đá vẫn là đá xù xì và con người vẫn mãi mãi xạu tốt, thiện ác, nhỏ nhoi trăn trở trong những nỗi khố dàu thật giả, thực hư… Cô vẫn ngồi đó, tóc bay dạt về một phía, im lìm như hoá đá, như bóng đêm đen thẫm trong vườn điều. Cô sẽ vẫn còn ngồi đó nếu phía trước không có một bóng trắng đậm đi lại. Đó là Hoà, cô gái nô tì như người ta nói.

- Chị Hai? Chú Tư đang chờ ở nhà. Em đi tìm chị mãi.

- Tư nào?

Buột miệng mà hỏi vậy thôi chứ người đàn bà cũng lặng lẽ đứng dậy rời bỏ bậc thang đi về chòi của mình. Dáng đi như lê, như muốn không bao giờ tới đích.

- Trời? Dung đi đâu mà để nhà cửa tối om thế này?

Bên ngọn đèn hoa kỳ, người đàn ông được gọi là chú Tư cất tiếng hỏi. Tiếng hỏi trầm trầm vừa nghiêm nghị vừa trách móc, tiếng hỏi của một người cha, người anh ruột thịt. Người ta nhận ra đó không phải ai xa lạ mà chính là người đàn ông đi chiếc Lada trắng đưa chìa khoá phòng cho cô hôm rồi.

- Đi dạo - Dung, tên cô gái, trả lời và ngồi nhẹ xuống mép chiếc giường đôi cỡ nhỏ.

- Mất điện, sao không gọi người đến sửa?

- Không cần thiết lắm.

Một tiếng cười hiền.

- Em bao giờ cũng vậy. Không có gì là cần thiết cả. Đến đây có ngủ được không?

- Đêm đầu thôi. Sóng to quá, cứ như có cái tàu hoả tốc hành chạy ngược chạy xuôi trong óc. Nhưng chắc rồi sẽ quen.

- Em điên quá Đáng lẽ cứ ở thành phố, có nhà có cửa, có điện đóm nước nôi đàng hoàng lại đòi ra đây! - Người đàn ông nhìn quanh phòng - May lắm được sáu mét vuông. Thế rồi cả ở, cả tắm rửa lẫn nấu nướng biết xoay xở ra sao? Lại còn xa phố xá, xa bạn bè, xa những nguồn vui tinh thần tối thiểu, em có chịu nổi không? Ngay bây giờ em có thể thay đổi quyết định. Em có thể lên Đà Lạt, ở đó anh có thằng bạn đang là giám đốc công ty du…

- Sao anh xuống trễ quá vậy - Dung cắt ngang trong một cái ngáp khẽ. Đã ăn gì chưa để em kêu Hoà nó làm cho một tô mì?

- Khỏi, ăn ở chỗ họp rồi. Họp hành liên miên. Họp xong đã muộn nhưng… nhớ quá, lại áy náy không hiểu em đã ổn định chỗ ở chưa nên phóng liều xuống.

- Xe anh để đâu mà không thấy tiếng?

- Gửi ở nhà cậu chủ tịch thị trấn. Hoá ra cậu ấy lại là lính của mình ngày trước. Buồn cười! Đi đâu cũng gặp người quen.

Kín đáo giấu đi một cái ngáp nữa. Dung đi ra gài các cánh cửa lại rồi vặn nhỏ đèn:

- Đi nghỉ đi anh! Sắp nửa đêm rồi, em cũng mệt quá!

Bằng một cử chỉ tự nhiên và duyên dáng bản năng, cô gái khẽ thả người xuống giường, hai tay khoanh sau gáy, mắt nhắm hờ, cặp đùi lẳn tròn duỗi thẳng, khuôn ngực cuộn lên gần như không động đậy…

Người đàn ông vẫn ngồi im, mắt nhìn xuống đất, khoé môi nhếch một nét hằn chua chát không thật rõ hình thù. Ông ta chừng năm mươi tuổi, trán cao nhưng chưa hẳn là hói, lông mày rậm, mắt sâu, giọng nói ấm, hơi khàn, tất cả toát ra vẻ trầm tĩnh và đại lượng đến lạnh lùng. Tên ông ta là Đương, Tư Đương, như cô gái giúp việc nói giọng Quảng Bình thường gọi.

- Hoà thế nào - Ông hỏi - Cô ấy có vừa ý em không?

- Em đang lo không vừa ý cô ấy.

- Hàng xóm láng giềng ra sao? Chắc dễ chịu chứ?

- Chưa biết nhưng chắc cũng không đến nỗi - Cô xoay người nằm nghiêng, tay kê dưới má, trông thơ ngây như một nữ sinh mới bước vào trường trung học - Một nhà thơ trông phờ phạc như kẻ tâm thần, một kẻ tâm thần lại suốt ngày phiêu lãng như một nhà thơ, một nhân vật ra đi không thành bây giờ dịch sách thuê và chiều chiều ngồi nhìn mặt trời lặn sau khi đã bỏ cả vợ cả con ngoài biển. Và một nữa - Cô nhắm nghiền mắt lại - vị quan chức nổi danh đang thực hiện hành vi sám hối của mình.

- Ai đấy em?

- Rồi anh sẽ biết… Vậy thôi, tất cả chỉ có thế. Một xã hội thu nhỏ với tất cả những buồn vui sướng khổ được dồn nén.

Tư Đương bật cười. Không ngờ cái cười của ông còn rất trẻ:

- Chà? Mới ra mà em đã thông tỏ lai lịch thiên hạ dữ. Thế còn em? Riêng em, Dung?

- Về gì kia?

- Về thời hạn dự định, về tất cả.

- Anh đừng lo cho em nữa. Anh đã lo cho em nhiều quá rồi. Khi quyết định ra đây là em đã tự quyết định lo liệu lấy đời mình. Chỉ mong cái rẻo đất bị quên lãng này số cư dân đừng tăng lên theo cái đà tỷ lệ của thế giới. Từ lâu em đã sợ chỗ đông người, sợ đường phố lắm rồi.

Dung xoay lưng lại, ngoảnh mặt vào tường. Mái tóc dài rơi xuống chiếu, bờ vai nhỏ mảnh hơi nhô lên, từ đó đường eo lượn một vòng chênh vênh và chểnh mảng xuống phía dưới. Cô nằm đó, e ấp co ro và gợi mở như một con chưn nhỏ. Người đàn ông bước đến ngồi cạnh, khẽ đặt tay lên vai cô gái:

- Tuỳ em. Chỉ lo nơi đây càng làm em thêm rầu rĩ.

- Em lại e sợ cuộc đời ngắn quá. Anh quên em có cái nghề vẽ tranh, nặn tượng rồi ư?

- Nhưng còn sức khoẻ? - Giọng nói của người đàn ông đã đượm vẻ thoả hiệp và buông xuôi.

Cô gái quay lại, giọng thoáng một chút nũng nịu song đôi mắt lại lạnh tanh:

- Cởi đồ nằm xuống nghỉ chút đi anh, em buồn ngủ quá!

Người dàn ông ngần ngừ một chút, im lặng một chút rồi từ từ đứng dậy, nét mặt buồn buồn:

- Đừng hiểu anh như thế, chỉ có như thế. Mệt, em cứ ngủ. Anh xin được ngồi với em ít phút rồi lại đi ngay.

- Đi đâu? - Cô gái quay lại.

- Sáu giờ sáng mai anh đã phải có mặt ở sân bay để ra Hà Nội.

- Về thăm vợ con ư?

- Không… - Người đàn ông đột nhiên tỏ ra lúng túng - Họp. Họp ở bộ. Tất nhiên sẽ ghé thăm… gia đình nếu có điều kiện.

- Anh bao giờ cũng thật. Thật đến tội nghiệp?

- Dung, ngồi dậy nghe anh nói này! Thôi, nằm cũng được. Trả lời anh một câu cuối cùng đi, để kỳ này tiện ra ngoài đó anh…

- Làm thủ tục ly hôn?

- Đúng!

- Anh đã biết câu trả lời của em rồi.

- Em chưa trả lời gì hết. Em, lúc thế này lúc thế nọ như một con kỳ nhông biến sắc khiến anh chóng mặt không thể hiểu nổi.

- Biến sắc nhưng chỉ có một màu. Đừng buồn em nhé! Chúng ta chỉ là người tình. Còn thì ở, chán thì thôi, vậy dễ cho anh hơn.

- Cho anh hay cho em, hả? Em nói một lần thực lòng đi?

Cùng với vầng trán đã bắt đầu căng máu của người đàn ông, cô gái ngồi dậy, vén lại tóc, mắt nhìn sâu vào người nói chuyện buồn da diết:

- Không phải cho em mà cũng không phải cho anh, anh Tư ạ! Mà chính là cho chị ấy và mấy đứa nhỏ. Em không phải người tử tế nhưng em là đàn bà nên em hiểu đàn bà trong những trường hợp như thế này.

- Nhưng đây là một người đàn bà do những hoàn cảnh trớ trêu, anh đã ly thân gần chục năm nay rồi.

- Nhưng những đứa trẻ không có khả năng li khai với cả bố lẫn mẹ nó.

- Thôi được - Tư Đương đứng thẳng người dậy, lưng gồ lên - Nói thẳng ra là em không yêu tôi?

- Anh biết rồi đấy.

- Em chỉ cần tôi?

- Có nên nói vậy không sau tất cả mọi chuyện, anh Tư? Cho đến giờ phút này em vẫn quý mến anh, kính trọng anh.

- Tôi không cần ai quý mến, ai kính trọng hết. Tôi không phải là lãnh tụ, không phải là thần phật. Tôi là một thằng đàn ông. Thằng đàn ông mà chỉ được phụ nữ kính trọng không thôi thì là thằng đàn ông chẳng đáng ba xu. Thật thế!

Cô gái bật cười và khẽ cầm lấy tay anh:

- Anh là một người cộng sản lạ lùng, anh Tư ạ! Một người cộng sản có chức có quyền cao vòi vọi hẳn hoi mà vẫn giữ được khẩu khí và tâm hồn của một gã trai làng. Có lẽ chính vì thế mà cho đến tận bây giờ em vẫn gắn bó với anh.

- Cám ơn! - Tư Đương cười nhạt và lắc đầu.

- Anh đừng cười như thế. Làm quan to mà cười vậy là người ta bảo hiểm độc đấy. Thôi được, chuyện ấy để thư thư được không? Em còn cần phải suy nghĩ. Nghĩ cho anh chứ không phải nghĩ cho em. Chỉ có điều anh nhớ hộ: không bao giờ em chui vào sự quản lý của một người đàn ông khi em không yêu thương người đó hết lòng.

Đã biết tính biết nết, Tư Đương hiểu câu nói ấy là một sự hoãn binh mềm mại nhưng anh vẫn thấy lòng mình dịu đi.

- Em kỳ dị lắm! Em như một đốm lửa ma trơi ngoài nghĩa địa mà không khi nào tôi nắm bắt được. Tôi chờ đợi lâu quá rồi và tôi sẽ tiếp tục chờ đợi nữa. Công việc lúc này rất nhức đầu. Nào là cách thức làm ăn mới, nào là nội bộ xỏ lá nhau, nào là người dân đang có nhiều thắc mắc… Nếu không có em, nếu không được nghĩ về em như một sự cân bằng sinh thái thì có lẽ anh đã nhiều lần ngã gục trên bàn hội nghị rồi.

- Anh Tư… - Giọng cô gái thảng thốt - Dạo này tóc anh bạc đi nhiều.

- Thực ra không nên hỏi em câu vừa rồi nhưng cứ hỏi để rõ, mặc dù em không nói tôi cũng đoán biết. Xin lỗi!

- Đợt này anh đi lâu mau?

- Chừng một tháng. Nhưng nhất định sẽ về kịp dự ngày sinh nhật của em.

- Anh… Không nhất thiết…

- Đến giờ rồi. Chào em. Nhớ giữ gìn sức khoẻ và đừng ra biển khi có sóng lớn. Người ta nói sóng ở đây bất tử lắm.

- Khoan đã! Em có một chuyện muốn nhờ anh giúp.

- Sao, có chuyện gì? Nói đi và giữa chúng ta không bao giờ nên nhắc đến cái động từ giúp khách sáo ấy.

- Có một người đang gặp nạn…

- Ai?

- Đó là một người… Thôi, anh đi đi? Lúc trở về hẵng hay. Anh có thể hôn em.

- Có cần thiết không?

Tư Đương cười nhẹ rồi đi luôn. Lát sau trong tĩnh lặng, làn gió mặn mòi ẩm ướt đưa ngược trở về tai cô mẩu đối thoại rì rầm dứt quãng ở dưới sân:

- Đừng để cho cô ấy thiếu thứ gì nghe Hoà!

- Dạ!

- Ngay sáng mai cháu lên phố mời thợ điện xuống. Mua thêm mấy cải rèm che cửa sổ và tấm nệm mút. Sức khoẻ cô ấy không tốt lắm đâu.

- Dạ!

- Nếu muốn vẽ thì cứ để cho cô ấy vẽ nhưng nhớ nhắc về thời gian. Cả hai chị em cần nhớ: Đừng biến những tranh vẽ ấy thành phương tiện kiếm sống. Tôi còn có thể lo được.

- Dạ!

- Hoà có thấy một lần nào cô ấy nói về bệnh tình của mình không?

- Bệnh gì ạ?

- Thì tôi hỏi.

- Cháu không biết. Chỉ thấy chị ấy bảo mỗi ngày sắc cho một thang thuốc bắc, thế thôi ạ!

- Ừ. Còn người cha của Dung, có khi nào cháu thấy cô ấy nhắc nhở đến ông cụ không?

- Không ạ. Chị ấy chẳng bao giờ nói và cháu cửng không hỏi. Sao chú?

- Hình như ông cụ vẫn còn sống trong khi Dung nói ông cụ đã chết, chết ngay sau ngày miền Nam được giải phóng. Tôi đang có ý tìm.

- Ôi? Thế thì phúc đức quá? Chú ráng tìm nhé? Chị ấy bây giờ rất cô đơn, sống trên đởi chẳng còn ai là người thân thích.

- Nhưng đừng vội nói gì hết, rõ chưa? Ừ. Đồ biển ăn khó tiêu và dễ đau bụng. Chịu khó đi chợ xa mà mua đồ ăn hợp khẩu vị nhé?

- Cháu vẫn đi chợ cách đây năm cây số.

- Ừ. Thế thôi. Cầm tạm một ít chi tiêu trong tháng này. Cầm lấy!

- Ôi, sao nhiều thế ạ? Mà cháu không cầm đâu. Chị Dung…

- Thì đừng nói cho cô ấy biết. Đi nhé! Chúc hai chị em có được những ngày yên bình và vui vẻ. Tạm biệt?

Và sau đó là tiếng đế giày giẫm trên cát sàn sạt xa dần. Trong nhà, dưới quầng sáng mờ tỏ của ngọn đèn đã lụi bấc, nước mắt Dung bỗng trào ra. Cô vùi sâu mặt xuống gối.

 



 

Phần trước | Phần sau Xem nhanh: