Cỡ chữ: Vừa | Lớn | Lớn hơn

Bãi bờ hoang lạnh

Chu Lai

Xem nhanh:

Chương 08-09

CHƯƠNG 8



Khoảng chín giờ thì căn chòi của Dung có khách. Đó là Lân, chủ tịch thị trấn duyên hải.

- Chào chị? Chào hai chị!

Anh chào như một phát súng nổ cặp đôi, tươi vui, rộn rã. Mắt đưa loáng loáng hết người nọ sang người kia, rõ ràng ra cái bộ điệu của một ông chúa đất nhưng lại khá dung dị, trẻ trung.

- Nếu tôi không nhầm thì đây là chị Dung, hoạ sĩ - Anh nổ tiếp một tràng nữa, đưa bàn tay về người đàn bà đang nửa nằm nửa ngồi trên giường và sau đó rất tự nhiên, anh ngồi xuống cạnh Hoà - Còn đây là chị Hoà, người con gái đã đi qua hết cuộc chiến tranh đánh Mỹ vào đây.

Đã quen với cái môi trường hiu hắt, với những con người đi lại âm thầm, trước dáng bộ ồn ào tự tin, mỗi cử động đều toát ra cái khí chất đàn ông hừng hực của người khách, Hoà bất giác đỏ mặt, ngồi hơi chao nghiêng sang bên một chút. Chỉ có Dung là vẫn giữ bộ mặt thờ ơ như không. Một đêm không ngủ đã khiến cho nét mặt thanh thoát hơi chị già đi, mệt mỏi nhưng thật lạ, chỉ cần khẽ nhích một bên lông mày rất cong, rất nét là sự kinh bạc, kiêu sa và nhan sắc lập tức được phục hồi.

- Nghe nói về ông chủ tịch nhiều nhưng tận giờ mới được gặp - Chị nói, đôi mắt sâu ánh lên vẻ lịch lãm, vui tươi - Quả lời đồn không ngoa.

- Họ đồn tôi thế nào chị? - Lân cười rắt rộng miệng - Chắc là ác ôn lắm! Chắc là đàn bà, con nít phải bỏ chạy khiếp vía.

- Không! Cái đó tôi không quan tâm. Tính khí, đời tư mấy vị quan chức chính quyền thời nào chả na ná giống nhau, quan tâm làm gì, biết được một thời là hiểu được nhiều thời.

- A, cái nhà chị này nói năng bạo miệng mới kinh chứ? Hơi ngán rồi đó - Lân làm bộ rụt đầu rụt cổ, miệng chu ra, mắt lác xệch - Nghệ sĩ, ông bà nào cái miệng cũng nhọn hoắt. Được, thế thì chị quan tâm đến cái gì ở tôi nào?

- Đẹp trai, tráng kiện, hào phóng và một cái miệng cười hơi… Ba cái trên là khớp với mọi người, riêng cái dưới là nhận xét của tôi.

- Hô hô ha ha… - Vị chủ tịch bật cười vang động, cười rất lâu, cười gập cả bụng, cười khoái hoạt như cười giữa đám ngư dân biển trời - Trời đất quỷ thần ơi! Hôm nay nhằm ngày gì mà tôi xuất hành lại gặp quỷ thế này: Nhưng mà khoái! Cười hơi đĩ… Há há! Khoái thật! Tôi rất khoái cách nói chuyện thẳng thừng huỵch toẹt của những người đàn bà như chị.

- Ô kê! Nếu thích thì ông chủ tịch còn có nhiều dịp để được thích nữa nhưng không phải vì thế mà mắt cứ hau háu nhìn sang cô em gái hiền lành và hay cả thẹn của tôi như vậy. Gớm, mắt với mũi, nhìn gì mà kinh!

- Gớm thôi, chị! - Hoà giãy nảy lên vội bỏ ra ngoài sân.

- Hô hô ha… - Vị chủ tịch cười vẫn to, vẫn sảng khoái nhưng lần này khuôn miệng đã có chiều meo méo không tự nhiên. Anh đưa tay lên gãi cằm.

- Kinh! Nói năng nghe đến khiếp? Căng rồi đây.

- Thôi, sáng nay vui vẻ thế là tạm đủ - Dung ngồi ra bàn, đối diện với khách, nét mặt trở về vẻ bình thản thường ngày - Bữa nay chắc không phải vô cớ mà ông chủ tịch đang bận trăm công ngàn việc lại bỏ đó để ra đây?

- Vâng, - Nét mặt Lân cũng chuyển về nghiêm túc - Tối qua tôi được báo cáo có kẻ lạ mặt lảng vảng ở khu vực này. Theo lệnh truy nã, nhiều khả năng hắn chính là tên tù nguy hiểm vừa trốn trại.

- Nguy hiểm như thế nào?

- A! Cũng đại loại như một thứ trùm buôn lậu đường dài, chuyên tổ chức các cuộc vượt biên.

- Ôi! Tưởng là đáo chính, lật đổ, giết người gì kia chứ, chỉ có thế thì đã gọi là nguy hiểm. Một màn xinêma kiểu găngstơ của Mỹ thôi.

- Không? Điều này tôi xin được nói ngược ý chị: Không xinêma một chút nào hết. Vùng biển này nằm trong một địa thế mà không một cái gì bất ngờ lại không cỏ thể xảy ra.

- Tôi hiểu. Nhưng anh nghĩ rằng hắn đến tìm một ai đó trong đám cư dân ít ỏi này sao?

- Cũng có thể như thế mà cũng có thể không hẳn thế.

Tia mắt sắc lém của anh dừng vào mặt chị xoay xoáy. Dung vô tình quay đi láng tránh cái nhìn như móc da móc thịt ấy.

- Sao anh không hỏi thẳng ra chị em tôi có chứa chấp hắn không?

- Chưa đến nỗi thế. Tôi chỉ muốn biết hắn có đến ngôi nhà này không?

- Không! - Chị trả lời gọn khô - Không có ai cả ngoài sóng và gió bầm dập suốt đêm vào mải lá.

- Cám ơn, nhưng… Lạ nhỉ! Thế hắn biến đi đằng nào? Chả lẽ lại kịp chuồn ra khơi rồi? Vô lý!

- Thì chính như ông chủ tịch nói, nơi đây chả có cái gì là bất ngờ và vô lý cả.

- Xem nào - Vầng trán bướng bỉnh của anh gồ lên, năm ngón tay vâm vàm có những đường gân nổi cộm khoắng về phía chị như chĩa về một người bạn đồng sự. Ngoài hai chị ra còn có một vị giám đốc ông này thì không rồi.

- Không gì?

- Không có liên quan bởi lẽ vì sao cũng là một giám đốc, một đảng viên - Thấy cái cười mỉm của Dung, Lân chợt cao giọng lên - Đó là một điều chắc chắn gần như thuộc về nguyên tắc, tôi biết. Ông nhà thơ ư? Cũng không nốt, mặc dù bạn bè của ông ấy thỉnh thoảng kéo từ thành phố xuống chơi kín đất, nói toàn những thứ chuyện động trời. Bởi lẽ họ đều là những người có tên tuổi của đảng, của xã hội. Tư cách công dân coi như được bảo toàn. Thế thì còn ai? Vũ chăng? Ở có thể lắm? Đã một lần vượt biên không thành, nay sống vật vờ bí hiểm như chiếc bóng, chờ đợi một điều gì đó không ai có thể đoán biết được. Biết đâu anh ta chẳng…

- Không! - Chị đột ngột đứng dậy, vầng trán căng ra - Đừng động đến con người đó, đừng nói về con người đó như thế? Mà tại sao các anh có thể suy diễn con người theo một trình tự cơ học khô cứng như thế được nhỉ? Cái gì là đáng viên? Cái gì là xã hội. Cái gì là không thể xảy ra? Không có các anh với đủ những thứ nghi ngờ kỳ quái, anh ta cũng đã khổ sở lắm rồi. Đừng tàn ác như thế!

- Ờ - Vị chủ tịch tròn mắt - Đấy chỉ là một tư duy an ninh thông thường mà nghề nghiệp buộc bọn tôi phải có thôi.

- Xin lỗi! - Chị thả người xuống - Tôi hơi bị nhức đầu. Ở đây không làm gì, chỉ ngồi nghe sóng thôi cũng đủ để bị nhức đầu.

Thấy vậy, chủ tịch Lân sờ lên khắp các túi áo túi quần có vẻ như tìm một hộp dầu, một lọ cao nóng gì đó nhưng không thấy, đành xoắn những ngón tay vào nhau bẻ cùng cục:

- Chị nên đi chơi đây đó một chút, nên tiếp xúc rộng ra ngòi một chút cho nó khuây khoả. Khí hậu vùng này không phải tốt lắm đâu. Anh Tư Đương, thượng cấp của chúng tôi đã có lởi giới thiệu về chị…

- Sao lại có chuyện Tư Đương xen vào đây?

- Không sao! Bọn tôi bây giờ cũng đổi mới hiện đại lắm! Miễn là tất cả cho hiệu quả công việc. Có lẽ thế này nhé! Tuần sau mời chị ra nhà văn hoá huyện giúp chúng tôi mở một lớp dạy vẽ cho các em. Bọn trẻ ở đây nhiều năng khiếu lắm nhưng không có thày thợ. Hơn nữa anh em làm công tác mỹ thuật của huyện, của tỉnh nghe tên chị, họ cũng khao khát được tiếp xúc với chị.

- Đấy là ý của anh em hay là ý của anh theo lệnh ông Tư Đương?

- Kìa chị! Sao chị nhìn vấn đề nào cũng căng chằng chằng lên như thế? Ý của anh em, ý của những người hâm mộ chị. Được chưa?

Dung im lặng một chút rồi nói khẽ:

- Vâng! Nếu sức khoẻ của tôi cho phép.

- Hoan hô! - Anh vỗ tay đôm đốp như đang đứng trong sân vận động - Còn chuyện vừa rồi, bỏ qua. Chúng tôi thành thực không muốn quấy rối chị vào một buổi sáng mát mẻ như thế này. Nghiệp đời, đã ăn lương là phải lo cho khắp thiên hạ, khổ thế. Thực bụng, lắm lúc cứ thèm được vất tất cả đi, cởi trần ra, sắm một tay lưới, một khẩu súng săn và có thể thêm một… cô gái cho ra gái, ngày ngày ra khơi, lên rừng vui bạn vui bè lại khoái. Làm cái nghề này chán kinh! Muốn phải lòng một cô nào cũng dấm dấm dúi dúi như cái thằng đi ăn trộm ngựa.

- Anh cũng cởi mở nhỉ? Thật lòng hay đối sách đấy?

Lông mày anh xếch ngược:

- Tôi mà lại thèm đối sách, lại không thật lòng à? Chị nghĩ về tôi cái kiểu gì đấy?

- Xin lỗi - Dung cười xoà - Lâu lắm mới lại được nhìn thấy một ông quan vô sản nổi khùng. Tưởng các anh chỉ biết lạnh lùng khôn ngoan trong mọi hoàn cảnh để cốt là được việc cho mình. Lúc này trông ông chủ tịch dễ thương ghê!

- Dễ thương quá đi chứ sao lại không dễ thương? - Lân cũng ngoác miệng ra cười - Thế nhé? Tuần sau tôi lại đến nghe chị trả lời! Chào!

Huỳnh huỵch bước ra đến cửa rồi, anh còn ngoái lại:

- Sáng nay chị không ra biển? Nghe nói chị bơi cừ lắm, như một vận động viên có hạng. Nhưng nên dè chừng! Sóng ở đây ác hiểm, trông lững lờ vậy nhưng nhiều lạch ngầm, xoáy hút, ưa cuốn con người ta ra xa. Lại còn cá mập nữa? Tôi chưa nhìn thấy nhưng nghe các cụ nói dăm năm một lần, thường có một cặp cá mập trắng hay lang thang vào sát bờ tìm mồi.

- Phải chăng đấy cũng là thói quen tư duy an ninh, nhìn đâu cũng thấy đối phương, kẻ thù cả?

- Nói thiệt tình mà chị lại cảnh cáo tôi rồi. Này… đẹp thật đấy?

- Cái gì đẹp? - Dung ngơ ngác.

- Chị. Chị đẹp kinh khủng! Ai ngờ ở lẫn vào ba vạn dân trong tầm quản lý hành chính của tôi lại có một người đàn bà đẹp ghê hồn như vậy?

- Thôi nào - Dung bất giác đỏ mặt - Chỉ được cái lãng xẹt là không ai bằng!

- Chị đẹp thật đấy, càng nhìn càng đẹp. Nói nốt câu này rồi chị đuổi tôi ra khỏi nhà một thể cho tiện. Tối qua tôi được xem một bộ phim mà thằng cha nhân vật tên là Gioocba hay Gioocbô gì đó nói một câu khá: Để cho một người đàn bà đẹp ở một mình trong đêm là cái nhục không thể tha thứ được của giới đàn ông. Khá chưa?

- Rồi sao nữa? - Dung nhường mày lên.

- Chẳng sao cả, nếu như anh Tư Đương không phải là cấp trên đáng kính trọng của tôi.

- Cứ thử xem!

Lân cười phá lên:

- Nói thế thôi chứ chị không phải là người để cho chúng tôi yêu thương đau khổ. Chị chỉ để nhìn, để chiêm ngưỡng từ xa thôi. Bén mảng đến gần ấy à? Đầu rơi máu chảy ngay. Chào chị nhé!

Anh ta ra khuất nhưng tiếng cười khoái hoạt còn quẩn lại rất lâu trong phòng, Dung cũng khẽ bật cười theo. Chị bất giác nhìn nhanh vào gương, vén lên một lọn tóc rủ xuống trán rồi đi ra mở hết những cánh cửa sổ cho nắng cho gió ùa vào. Bỗng nhiên sáng nay trong lòng chị thấy vui vui. Lúc sau Hoà xách xô nước bước vào, nụ cười vẫn chưa tắt hẳn trên miệng.

- Sáng nay biển đẹp quá chị ạ? Cứ xanh biếc.

- Anh ta có gặp Hoà không? Cái ông chủ tịch trông như tướng cướp ấy?

- Có.

- Hỏi gì?

- Chả hỏi gì cả, chỉ nói: "Một cô gái sức vóc mạnh khoẻ thế này mà cứ sống thui thủi ở đây, uổng quá!".

- Tán rồi.

- Còn rủ: "Nếu muốn, cô có thể ra ngoài thị trấn làm một chân phụ trách đoàn thanh niên. Bọn trẻ ở đây tốt, nhưng ít lý luận quá! Nếu có một thủ lĩnh đã đi qua chiến tranh cầm lái thì tuyệt!".

Thế Hoà trả lời sao? - Đôi mắt Dung ánh lên vẻ thích thú.

Em nói: "Ai lại trao đổi công việc giũa đồng giữa chợ thế này".

- Chết nhé? Chết lão chủ tịch nhé! Thế lão nói sao?

- Cười. Cười to không chịu được. Chưa bao giờ em thấy người nào có tiếng cười to đến thế. Gớm! Miệng toàn răng là răng.

- Miệng không toàn răng thì là toàn gì? Vớ vẩn cái cô này!

- Thôi rồi, cô em tôi bị gã trai vạm vỡ lẳng lơ ấy hút mất hồn rồi!

- Còn lâu.

- Lâu chóng, tôi không biết nhưng nhìn chung, lão ta coi được. Một cha chủ tịch mà được thế cũng gọi là dễ chịu. Hơi cà trớn một chút song lại được cái khoáng đạt bù vào. Chỉ phải đôi mắt… Khiếp quá! Cứ trong leo lẻo, vừa hồn nhiên lại vừa cực kỳ ranh mãnh, tưởng như không qua được mắt hắn cái gì. Lão ta về luôn hay còn đi đâu?

- Nghe bảo lên đồi nhậu với thằng bạn tâm thần. Hình như ngày trước hai người ở cùng một đơn vị và chơi với nhau khá thân.

Dung không hỏi gì nữa, nằm thẳng chân, hai tay khoanh dưới đầu đôi mắt dần dần khép lại để mặc cho tấm rèm gió bay vào sát mặt. Có lẽ đã lâu lắm rồi, đây là lần đầu tiên cô thả mình thanh thản vào giấc ngủ ngày.

Còn lại một mình, Hoà xúc gạo ra rá, tỉ mẩn nhặt tùng hạt thóc cho lên miệng cắn chắt, chốc chốc lại bâng quơ nhìn qua cửa sổ về phía đỉnh đồi. Nơi đó vẫn chỉ im lìm màu xanh cũ kỹ của cây lá đang chìm trong nắng ngày này qua ngày khác, không bao giờ thay đổi.

 

CHƯƠNG 9



Dung bước vào căn chòi của Vũ, người đàn ông bất hạnh. Anh đang ngồi đánh máy chữ trước cửa sổ. chỉ thoáng nhìn bộ điệu với những ngón tay bay lên bay xuống đủ cả mười ngón với nhịp điệu như mưa rào, với đôi mắt chỉ đóng ghim về một nơi bản gốc, chị đã hiểu con người này đạt đến trình độ siêu hạng như thế nào và cái tiếng động kia cũng vô hồn vô cảm ra làm sao. Những giọt mưa chữ đổ xuống mặt giấy hối hả như thế mà sao nghe vẫn thấy khô, thấy buồn?

- Chào anh ạ! - Chị cất tiếng.

Tiếng mưa rào đổ xuống một chập nữa rồi mới tạnh hẳn. Người đàn ông nhìn lên… Và chị bất giác giật mình khi nhìn vào khuôn mặt ấy. Không hiểu trên đời này còn có thể có một khuôn mặt đàn ông nào buồn hơn thế nữa không? Một khuôn mặt không ra khóc không ra cười, nó như một khuôn mặt tượng nhoà chìm trong mưa dàm giá buốt, nó phẳng lặng trong sự ngẩn ngơ đến rùng mình, nó không nói điều gì cả mà lại nói lên tất cả, nó chứa trong nó một đôi mắt trống rỗng mờ mịt mà chỉ cần nhìn vào, người cứng rắn nhất cũng cảm thấy xé ruột xé gan. Khuôn mặt ấy nở một cái cười héo hắt và hơi nghiêng xuống:

- Rất hân hạnh được chị sang chơi.

Trời! Ngay giọng nói cũng không phải là giọng nói của người đang sống, nó âm thầm u uẩn như từ đâu đó vọng lên.

- Anh đánh thế này một giờ được mấy táp? - Chị hỏi to để xoá đi những ấn tượng ảm đạm đang choán ngợp ngay trong chính lòng mình.

- Đánh gì kia ạ?… À, tôi cũng không để ý nữa. Cứ đánh, đánh miết, khi nào hết thì thôi.

- Anh đánh cho anh hay đánh cho ai?

- Cho tôi! - Một tiếng cười buồn - Tôi thì còn cái gì nữa để mà đánh? Mới chị ngồi tạm xuống đây, tôi đi pha nước - Anh lấy cái phích con ở dưới gầm bàn ra - Tôi đanh thuê cho thiên hạ. Ai thuê gì tôi đánh nấy: Đơn xin đất, đơn xin nhà, xin kết hôn, xin li dị, đơn kiện tụng nhau rồi báo cáo, diễn văn, công văn… đủ hết. Thậm chí, anh cười nhẹ đánh máy luôn cả thư tình qua lại của những cô cậu mới lớn nữa. Chị uống nước đi! Trà không được ngon lắm.

- Cám ơn anh! Như vậy chỉ cần ngồi nhà, anh cũng có thể hiểu được toàn bộ các hoạt động lẫn vui buồn của thị trấn.

- Đánh thì đánh thôi, tôi có bao giờ để ý đến bên trong đó thiên hạ nói gì và cũng chẳng muốn hiểu làm chi. Tôi chỉ cần có nhiều bản gốc, càng nhiều càng tốt, đánh không công, đánh giùm cũng được, miễn là có việc để làm.

Chị im lặng nhưng đôi mắt nhìn thẳng vào anh ái ngại và thấu đáo đã nói hộ tất cả. Anh bỗng thấy mình có cái gì không ổn trong cái nhìn chua xót ấy.

- Các chị ở bên ấy tốt quá! Bấy lâu nay tôi đã quen sống một mình, đã quen không dính líu đến ai, sống qua quít thế nào xong thôi, mà thực ra tôi đâu có sống, tôi chỉ tồn tại cái phần xác, còn phần hồn… Vậy mà nể các chị, nhất là cái cô gì người Bắc mập mập ấy, tôi buộc phải ăn ngủ có điều độ, buộc phải nhìn đến mình hơn một chút.

- Nghe nói trước đó anh chỉ nấu một ngày một bữa, có khi không ăn gì, toàn ngồi uống trà khan rồi đi ngủ?

- Dạ… Cũng có lúc.

Dung thấy lòng mình se lại. Vẻ mặt người đàn ông thành thật đến thiểu não, đôi gò má cao bợt bạt đi, cái miệng thanh và nhỏ như miệng con gái chắc lâu lắm không nói không cười nên héo khô héo quắt, mỗi lần chuyển động nó nhích ra nhích vào đến gượng gạo, sống mũi thẳng, cánh nhỏ cũng giống của con gái nốt. Và đôi mắt chao ôi… Nó trống rỗng đến kinh người, nhìn vào đó người ta có cảm giác nhìn vào hoang mạc, trắng xạc, mọi chuyển động xôn xao của đ vãng dường như chết lặng, vĩnh viễn đóng váng lại ở đó. Chị nổi gai người. Ngồi trước mặt mình đây có đúng là một con người bằng xương bằng thịt hay chỉ là một cái bóng vật vờ nói năng dộng dạy theo lực truyền quan tính?

- Như đã có lần hẹn, hôm nay tôi đến rủ anh ra biển tắm - Chị nói.

- Đừng! - Cơ mặt người đàn ông bỗng nhăn nhúm lại - Đừng…

- Đừng bắt tôi ra biển… Tôi không thể ra biển… Tôi sợ! Chỉ cần chạm chân xuống nước là tôi chịu không nổi rồi.

- Thế tại sao anh vẫn cứ ngồi hàng giờ ngắm nhìn ra biển làm gì? - Giọng chị cao lên - Anh không dám xuống nước nhưng định đánh đắm linh hồn mình trong lòng nước ư?

- Tôi xin chị… Có thể tôi… Chị không thể hiểu được đâu!

- Tôi hiểu. Tôi còn hiểu hơn anh nữa kia. - Tiếng nói chị lạnh băng, rớt xuống từng tảng - Tôi khổ, anh khổ, mọi người đều khổ, mỗi người có mỗi cái khổ riêng, tại sao cứ cho rằng cái khổ của mình mới là bất hạnh nhất?

Người đàn ông bỗng đứng vụt dậy, giọng run lên không ngờ:

- Tôi không cho gì hết. Tôi làm gì kệ tôi. Chị về đi, hãy để cho tôi yên.

- Làm sao mà anh có thể yên được? Tôi không cho anh yên - Chị cũng đứng dậy, thẳng căng - Tôi không thể chịu được khi thấy một người đàn ông sức dài vai rộng thu mình lại, chiều chiều chỉ ngồi nhìn mặt trời lặn và sáng ra, mắt lại trống rỗng thêm một chút. Trông nó xúc phạm đến con người lắm!

- Im đi! Chị không được… Trời ơi!

Anh ôm đầu ngồi vật xuồng, hai tay bưng kín lây mặt, hai vai rung lên. Những tiếng nấc tắc nghẽn không kìm được từ đó vang ra.

Chị cũng run người lên, lập cập đi đến sát anh, định nói một câu gì đó định đặt tay lên vai anh nhưng rồi lại im lặng. Cố lấy một nét mặt bình thản, chị đến bên cửa sổ lặng lẽ châm thuốc hút. Những hơi thuốc thơm thoảng không được nuốt vào, chỉ một luồng nhả ra bị gió thổi ngược trở lại. Chính vẻ bình thản và dáng đứng quay nghiêng ấy đã làm anh tĩnh trí lại. Với vẻ chua chát và đôi chút ngượng ngập, anh gạt đi những vệt nước mắt, nói như nói với chính mình:

- Nếu chị cũng có một người chồng, cũng có một đứa con thì chị sẽ hiểu… Nó còn nhỏ lắm, chưa đầy ba tuổi, suốt ngày đêm nó bám lấy tôi không rời nửa bước. Đi vắng thì thôi, hễ cứ về đến nhà là nó đeo vai đeo cổ, ngọng líu gọi: "Ba ba… Ba có xương coong không?". Trời ơi, tôi thương nó biết bao! Có lẽ không có người bố nào lại thương con một cách bệnh hoạn như tôi. Mọi người và cả vợ tôi đều nói vậy. Vì nó, tôi có thể trở thành thánh nhân nhưng cũng có thể trở nên hết sức tồi tệ. Phải chăng cuộc đời tôi không mấy gặp may nên tôi dồn hết tình thương cho nó như muốn bù trừ phần nào cái thiệt thòi của mình. Tôi yêu cháu đến mụ mẫm, đến trở thành chuyện đàm tiếu của bà con lối xóm, đến nước nhà tôi phải phát ghen lên. Đi đâu tôi cũng cho nó đi, làm gì tôi cũng cho nó ở bên cạnh. Đêm đi ngủ, tôi phải được áp má tôi vào má nó, phải được cầm chặt lấy tay nó thì mới yên tâm. Tôi sợ đang đêm, mình ngủ say nó bỗng dưng bỏ đi mất. Nếu một lần chị được nhìn thấy nó ngủ? Đôi môi nhỏ xíu cong lên nũng nịu, hai con mắt nhắm hờ hờ nhìn thấy cả ton người chuyển qua chuyển lại, thỉnh thoảng nó lại phịu má nhai chóp chép… Muốn làm gì thì làm, dù cho công việc đến đâu, khi nó đã leo lên giường chìm vào giấc ngủ là đôi mắt tôi không thể nào thức được nữa. Đêm nào nó cũng kéo tôi vào giấc ngủ thiên thần hoi hoi mùi sữa của nó. Tôi say mê nó như say mê một cái gì đó còn cao hơn cả nghĩa cha con ruột rà. Mùa lạnh, nó ho một tiếng, phổi tôi đã đau rát. Mùa khô, mũi nó xổ, cả khoang mặt tôi ngấy sốt suốt ngày. Đưa cháu đi nha khoa, cái kìm chưa chạm vào răng, tôi đã muốn té xỉu đi rồi… Suốt ba năm trời, tôi chưa hề nói nặng với cháu nửa câu chứ đừng nói là mắng mỏ, đánh tát. Cháu cũng quấn tôi lắm, quấn hơn cả với má chảu. ấy vậy mà hôm ấy tôi đã tát nó, đến nửa ngày sau mấy ngón tay tôi còn hằn đỏ lên cái má non búng?… Cháu nhìn tôi ngơ ngác rồi nước mắt lã chã tuôn ra mà không khóc thành tiếng… Trời ơi! Tôi đâu có biết rằng đấy là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng tôi xử nặng với cháu… Chỉ tại vì…

Anh ngừng lại, mắt đỏ hoe, lắc mạnh đầu xua đuổi đi một hình ảnh bám nhằng day dứt.

- Chỉ tại vợ chồng tôi ngu dại, từ bỏ tất cả để theo đám bạn bè ra đi. Không, không phải chúng tôi hám tiền hám của, cũng không phải tôi tham cái cuộc sống tự do xứ lạ quê người. Vợ chồng tôi chỉ muốn thoát khỏi sự mặc cảm mình là viên chức của chính quyền cũ còn lại. Tôi là bác sĩ quân y, vợ tôi là thư ký kiêm thông dịch viên của một tổ chức viện trợ kinh tế Mỹ, hàng ngày phải sống trong con mắt dòm ngó sít sao của mọi người, chúng tôi không chịu nổi. Nhưng cái cốt tử, điều này ngay vợ tôi cũng không thật hiểu, tôi lo cho tương lai của nó, thằng con thiên sứ của tôi. Đời bố có thể coi như bỏ, thế nào cũng được nhưng còn đời con… Thế là cuốn tém ra đi. Và cái buổi tối ngồi chờ thuyền đói khát, rét mướt ấy, nó đã khóc, dỗ thế nào cũng không được, thần kinh lại đang căng thẳng, hồi hộp lẫn nuối tiếc, không dằn lòng được, tôi đã vung tay lên.

- Anh hút thuốc đi - Chị đẩy nhẹ đến anh một ly trà và đưa vào tay anh một điếu thuốc đã được châm lửa sẵn - Thôi, anh đừng kể nữa? Tôi hiểu… Tôi rất hiểu.

Song, như một cái van gỉ nát đã lâu ngày, nay được cậy mở, anh vẫn lầm rầm nói, giọng chìm xuống tận đáy ngực.

- Đi được đến ngày thứ ba thì tàu bị đắm. Lúc ấy nhà tôi đang bế cháu, chỉ nghe rắc một cái là cả ba đều bị nhào xuống biển. Động tác đầu tiên của tôi là cố đỡ lấy cả hai mẹ con nhưng không tài nào đỡ nổi. Chỉ được vài giây, sóng lại trào qua nhận chìm tất cả xuống.
Phần trước | Phần sau Xem nhanh: