Cỡ chữ: Vừa | Lớn | Lớn hơn

Uy quyền tuyệt đối của giáo sư Đức

Lương Văn Hồng

Sau ba năm làm thợ rèn, thợ mộc mẫu, hai năm học tiếng Đức, tôi thi Triết, Sử Văn và đỗ thủ khoa vào học Ngữ văn Đức ở Trường Đại học Karl Marx Leipzig. Các sinh viên Liên Xô đã học và tốt nghiệp ngữ văn Đức ở Moskau nên họ chỉ làm việc thực hành tiếng Đức trên đất Đức. Tôi thấy mình thua kém, nên năm thứ ba đại học -1972- tôi mua bộ bách khoa toàn thư 9 tập giá bằng tiền mua một cái xe đạp Đức (không người VN náo dám mua vì bán cái xe ấy ở VN đủ nuôi gia đình hai năm).  Hàng ngày đọc và học bách khoa toàn thư nên mở rộng chân trời hiểu biết rất nhanh. Cái quan trọng là mình nắm rất vững kiến thức cơ bản và hệ thống, nên nền tảng ấy là cái nền đáng tin cậy bước tiếp. Năm thứ tư tôi tốt nghiệp cử nhân ngôn ngữ Đức, năm thứ năm tôi làm thạc sĩ văn học Đức. Từ năm thứ 3 tới năm thứ năm tôi học tiếng Đức cổ, tiếng La Tinh, tiếng Anh.  Tốt nghiệp tôi gửi đồ về nước thì Sứ quán VN ở Berlin giữ lại làm phiên dịch, rồi đặc phái viên ở Leipzig (bay giờ gọi là Lãnh sự) phụ trách Đoàn 200 sinh viên VN  học tiếng Đức ở Học viện Herder. 

Tôi đi Đức lại vào những năm 1980,1986,1989,1991 nhưng chỉ đi đọc sách ba tháng ở các thư viện Leipzig, Berlin, Weimar, Mũnchen, Gõttingen. Tôi đến Thư viện Văn học dịch ở Gõttingen, sau một tiếng tôi lấy ra 14 quyển sách và nói với bà thủ thư tôi quan tâm tới những sách này.  Bà nói:" Anh mới tới mà sao Anh lại chọn toàn những sách tốt nhất của thư viện tôi."  Thực ra tôi chỉ đọc tên tác giả, lời giới thiệu và mục lục sách, qua đó tôi được linh tính mách bảo, sách nó vẫy anh đó.  Tôi đến nhà Trưởng Khoa Ngữ văn Đức ở ĐHTH Gõttingen, tôi bày một bàn sách tôi đã in.  Ông nói:" Sách tiếng Việt tôi không đọc được, lại in giấy đen, nhưng là sách khoa học nên quý. Sách lá cải họ in giấy trắng. " Tôi nói"Tôi muốn làm tiến sĩ với đề tài "Cấu trúc bên trong và cấu  trúc bên ngoài của tục ngữ". Ông suy nghĩ giây lát và bảo:" Đây là lần đầu tiên trong đời tôi làm ngoại lệ. Tôi cho Anh làm tiến sĩ. Thông thường nhanh nhất là phải đăng ký trước một năm, một năm chờ xét.

Ông viết vào mảnh giấy nhỏ và bảo, nếu bà thư ký hỏi anh đưa giấy này. Đên Khoa bà thư ký bảo không có chuyện đó. Tôi đưa giấy, bà nhấc điện thoại rồi bảo"Tôi đưa Ông các loại biểu mẫu để ông làm." Thế là xong thủ tục. Việc này làm tôi nhớ tới câu tục ngữ

'Die deutschen Professoren sterben nie aus - Dòng giống giáo sư Đức không bao giờ tuyệt chủng".