Tìm kiếm: Phạm Phù sa

Tìm được 11 kết quả
Tác giả: Phạm Phù sa
Bầu trời cuối năm nặng trĩu, thấp như có thể nhìn thấy và đưa tay với tơí được. Từng khối mây ám khói trên đầu, gió lạnh rít từng cơn. Cả không gian như cái tủ lạnh khổng lồ, càng về đêm nhiệt độ...
Tác giả: Phạm Phù sa
MẸ ( Kính tặng Mẹ )   Mẹ gánh thời gian đi bán dạo Tiếng rao khan, lăn mỏi mái hiên đời Con thảng thốt nghe tiếng mình dội lại Sương muối dãi dầu - ai mua giúp mẹ tôi !   HOA VĂN CỦA NHỮNG ĐÓA HOA...
Tác giả: Phạm Phù sa
Tiếng của gió - Ngày về Ta vềXa Đà Lạt ngàn thôngNghe tiếng emTiếng của Gió đêm xào xạcHồn hoang mặn rát sương chiềuQuán dốc mưa xiêu(*)Ly cà phê hai người không đủ ấmTa vềTrời đương tháng...
Tác giả: Phạm Phù sa
*  Tiễn Đặng Ngọc Khoa Tôi từng khóc tiễn mẹ chaKhóc bạn chiến trường xa khuất núiVới cha, không nhìn được nhau lần cuối Ông ra đi khi tôi còn bôn baBạn bèCó đứa hồi con tung tăng bắn bi, vật...
Tác giả: Phạm Phù sa
Tiễn Nguyễn Trung Bình   Có một miền mây trắng trôi Giữa những mười năm hay một nghìn năm trăm năm hơn Giữa vô định phương những nẻo đường mưa bụi Tiếng sáo chăn trâu , dáng nâu bầy trẻ Mắt nâu cô...
Tác giả: Phạm Phù sa
Nỗi Nhớ Tôi Tặng “người dưng khác họ”   Có những nỗi nhớ đi qua thế kỷ đời người bồng bềnh trong cơn mơ  dặc dài ký ức Phơ bạc mây - sợi mù xa nhưng nhức Con Sông chở chuyên bao số phận lở bồi...
Tác giả: Phạm Phù sa
Xương Rồng Và Sa Mạc   Sông vạn kiếp còn bên bồi bên lở Mây muôn phương tan hợp phía chân trời Trăng vô lượng cũng võ vàng xâm thực Biền dâu thương hải đổi dời   Thân bèo bọt sóng tràn sôi đáy...
Tác giả: Phạm Phù sa
Riêng tặng những Nhà Giáo nơi vùng lũ Các bạn và các con nhà giáo của tôi   Không đoá hoa tươi dành tặng thầy côTặng người thân yêu Hai mươi tháng mười mộtNước ngập đường quê chưa rútNgày vui mưa...
Tác giả: Phạm Phù sa
Mùa xuân Cuốn phăng đi bão lũ Những ngập ngụa mưa đông cả những nhọc nhằn lo toan và bao thao thức chong thâm mùa động biển   Mùa xuân Sứ giả của lòng nhân Cuốn phăng đi chiến tranh lòng người...
Tác giả: Phạm Phù sa
Nhớ Sáo sông quê   Không thật tỉnh, cũng không say Cứ lưng lưng chén cho ngây ngất đời Sáo ôm trái mộng lưng trời Sông quê từ ấy Bờ tôi – sóng đầy !               * Không thật tỉnh, cũng không...
1   |   2      »